CHÚA THÁNH THỂ VÀ TÔI
“Đời con cần Chúa, Chúa ơi!
Như thuyền nhỏ bé giữa khơi, sóng vờn.
Giơ tay nâng đỡ con luôn.
Cho con say mến trong nguồn Thánh-tâm”.
Trong các mầu-nhiệm. Mầu-nhiệm Chúa ẩn mình trong phép Thánh-thể xem ra một số người vẫn thờ-ơ, không tin tưởng trọn vẹn. Trước khi hiến mình
chịu chết để cứu chuộc nhân loại, Chúa đã ban cho ta bí-tích Thánh-thể, thật tuyệt vời, ngoài sự hiểu biết của con người. Ngài phán: “Đây là mình thầy chúng con hảy nhận lấy mà ăn. Đây là máu thầy chúng con hảy nhận lấy mà uống. Chúng con hảy làm việc này mà nhớ đến thầy”.
Đây là mầu nhiệm đức-tin, đã là mầu-nhiệm thì không thể cắt nghĩa được, nên cần đến đức-tin. Chúa ẩn mình trong phép thánh-thể muốn tất cả chúng ta đến gấn gủi với ngài, đêm cũng như ngày, cánh tay ngài vẫn dài, vòng tay ngài vẫn rộng, vẫn chờ đợi, vẫn trông mong và đang mời gọi: “Hỡi những ai đau khổ, hảy đến cùng ta, ta nâng đở cho”. Dưới đây là mười chuyện đơn-sơ, về những “cảm nghiệm ân sủng” trong những lần gặp gỡ giữa “Chúa Thánh-Thể và Tôi”. Xin ghi lại để ca ngợi lòng Chúa thương-yêu nơi bí-tích Thánh-thể, và ao ước nhiều tâm-hồn đến gần gủi với Chúa hơn.
1). Nhà Thờ Thánh Phêrô
Cách nay nhiều năm. Bà xã và tôi đi thăm gia-đình người bạn ở xa, vì không có nhiều thời giờ và cũng vì ham vui nên khi ra về, trời sắp tối. Tôi đề-nghị với bà xã: “ tụi mình ghé vào nhà thờ St. Peter gần đây viếng Chúa, vì đường còn xa, nếu đi thẳng về nhà thờ xứ mình, thế nào cửa nhà thờ cũng khóa rồi”. Hôm đó là chiều Chúa nhật, nên không có ai lai-vãng trong và ngoài thánh đường, chỉ có hai đứa tôi. Tôi bảo bà xã: “Em ngồi trong xe, để anh đi xem cửa nhà thờ có khóa hay không”. Cửa trước và bên hông nhà thờ đều khóa chặt, không nản chí, tôi đi vòng ra phía sau, hai cửa ra vào cũng khóa luôn. Hết hy-vọng và toan tính trở lại xe, liếc nhìn thấy một cánh cửa nhỏ, rất thô sơ, tuy không đẹp nhưng được sơn phết lại sạch sẽ, nghỉ rằng đây là nhà kho, chứa vật dụng cho nhà thờ, nên tôi bỏ đi. Có sự thúc đẩy mạnh mẽ trong tôi, hảy trở lại!. Tôi trở lại để nhìn cửa rồi lại đi, đi được ít bước sự thôi thúc vẫn tiếp tục, tôi trở lại đến lần thứ ba và quyết định mở cửa. Chúa ơi! Cám ơn Chúa, đây là điều chúng con đang tìm kiếm. Tôi quay ra và làm hiệu cho bà xã hay để cùng vào viếng Chúa Thánh-thể. Một ông cụ đang gục đầu xuống ghế trước mặt nhật, chúng tôi vào ông cũng chẳng để ý, tâm-hồn ông đang thao-thức bên Chúa Thánh-thể. Ở lại với Chúa một lúc, tâm sự với Chúa đôi điều, chúng tôi ra về tâm hồn thảnh thơi, vui hát bài thánh ca: “Thánh tâm Giêsu từ bi vô ngần, không bao giờ chê chối lời ai nài van. Giờ này đoàn con dâng lên lời nguyện xin tha-thiết. Thánh tâm Giêsu đoàn con mến yêu muôn đời”.
2). Nguyện đường nhỏ bé Việt-Nam.
- Cậu đến viếng Chúa?.
- Dạ! sao không có ai, Bà!
- Nhà thờ ngoài kia, cậu đi nhanh lên.
Năm đó tôi xuống New Orleans trước bão Katrina. Tôi ở trọ qua đêm nhà em tôi. Sáng hôm sau tôi muốn đến với Chúa trước khi đi tiểu bang khác. Tôi hỏi
em tôi:
- Ở đây có lễ buổi sáng không?.
- Có.
Thế là khi các em tôi đi làm, cũng là lúc tôi đi bộ đến nhà thờ Nữ Vương Các Thánh Tử Đạo Việt Nam. Đến nơi. Lạ quá! Sao không thấy một ai ra vào, cũng không có xe đậu quanh nhà thờ, chẳng lẽ em tôi nói sai?. Đang đứng xớ rớ không giống ai và đang định quay trở về lại nhà em tôi. Bất chợt, một bà cụ tay cầm tràng hạt trước ngực đến trước mặt tôi, bà hỏi và bảo tôi đi nhanh lên ra nhà thờ ngoài kia. Thì ra, ngày thường cha dâng lễ ở ngoài nhà thờ nhỏ, gần khu chợ Việt Nam. Ba chân bốn cẳng, tôi vội đi nhanh về phía nhà thờ nhỏ, độ khoảng mười năm phút mới tới nơi. Dưới cuối nhà thờ, ngước lên cung thánh. Linh-mục đang cung kính đọc lời Chúa: “Tất cả các con hảy nhận lấy mà ăn, vì này là mình thầy”. Ao ước của tôi đã được toại nguyện, tạ-ơn Chúa, cám ơn bà cụ sao lại đến chỉ dẫn cho tôi đến với Chúa, tuy gần gủi với Chúa không lâu, nhưng được nhận mình thánh Chúa trong ngày, trước khi lái xe 10 tiếng đồng hồ trên xa lộ.
3). Giáo đường Nữ Vương Hòa-Bình (Queen of Peace).
Năm 2001. Tôi đi xuống miền nam, ở trọ nhà người Mỹ tôi không quen thân, nhưng họ biết tôi là người công-giáo. Chiều hôm đó gần tối, bà chở tôi
đến nhà thờ Queen of Peace cho thấy. Sáng hôm sau tôi lái xe đến nhà thờ xem lễ buổi sáng. Thất vọng vì trong và ngoài nhà thờ không một bóng người,
ngồi trong xe, tôi thầm thỉ với Chúa, với Đức Mẹ. Gần 8 giờ cũng không có ai ra vào, đành trở về lại nhà trọ, khi rời nhà thờ độ nữa cây số, có sự thúc đẩy trong tôi. “hảy đi trở lại”. Tôi quay trở lại ngay, vẫn không có gì khác lạ, thiên nhiên vẫn yên tỉnh. Lần này tôi đến thử mở cửa nhà thờ, các cửa đều khóa, và khi tôi đang thử mở cửa thứ ba. Một người xuất hiện đến từ bên hông nhà thờ, ông đến và nói với tôi: “follow me” (theo tôi). Đi theo ông trở lại bên hông nhà thờ, ông mở cửa, theo ông đi ngang qua cung thánh, đến một căn phòng nhỏ. Ông bảo: “độ 20 phút nữa Cha sẽ đến làm lễ “. Rồi ông ra đi, không biết ông đi đâu. Đúng như lời ông bảo, gần 8:30 Linh-mục sủa soạn dâng lễ và độ 20 người vội vã bước vào căn phòng nhỏ bé. Thánh lễ hôm đó thật trang nghiêm, như có ơn lành của Chúa xuống. Sau lễ vì không quen lối ra, nên tôi theo mấy người đi ra về phía chổ đậu xe. Thời gian đó, tôi có thói xấu, buổi sáng phải ăn và uống không nhiều thì it, nếu không thân xác uể oải như bánh tráng mỏng nhúng nước. Lúc này đã hơn 9 giờ, đoạn đường từ nhà trọ đến đây không thấy một tiệm ăn. Đi theo họ qua một căn phòng. Họ dừng lại lấy bánh trên bàn ăn vui vẻ, pha ly cà phê nóng rồi ra về, vì có thời giờ nên tôi kéo ghế ngồi nghỉ ngơi. Trên bàn một tờ giấy ghi chữ lớn: “Free, Help yourself”. (tự tiện ăn uống, không phải trả tiền). Tủ lạnh lớn bên cạnh cũng có một tờ giấy ghi như vậy, thế là an-tâm, tự do ăn uống thoải mái, các bánh trên bàn, đủ mọi loại nước, trái cây, bơ sửa chất trong tủ. Chúa ơi! Linh-hồn con mới nhận mình thánh Chúa, giờ đây Chúa lại ban “manna” để nuôi dưỡng thân xác con đang rất cần lúc này.
4). Nhà Thờ mới Queen of Peace.
Hai năm sau. Tôi trở lại, đến đó vào mùa hè, thời-tiết quá nóng nực, cây cối xơ xác, vài cây chết khô bên đường, vì không quen biết ai nên tôi đi tìm lại ngôi thánh đường cũ để gần gủi với Chúa thánh-thể. Ngôi thánh đường mới, to lớn, khang trang vừa xây xong. Đến đó lúc 2 giờ chiều nên cũng không có ai lai vãng ở đó để hỏi thăm. Tất cả cửa vô nhà thờ đều khóa, tôi đi một vòng, khám phá ra phía sau nhà thờ có một phòng đặt mình thánh Chúa rất đẹp, gọn gàng. Chắc
chắn giáo-xứ rất thiết tha với Chúa Thánh Thể, nên mới dành cho Chúa một nơi thật xứng đáng. Khổ nổi cửa khóa. Tôi đứng ngoài hướng tâm hồn vào nhà tạm
nơi Chúa ẩn mình. Tâm sự với Chúa đôi điều, dâng cho Chúa ước muốn của tôi. Ngay lúc đó, một đôi vợ chồng trẻ ghé qua viếng Chúa, thế là thay vì đứng ngoài
chịu nóng. Tôi được họ mời vào. Căn phòng mát lạnh, có sẳn nhiều loại sách về Chúa thánh-thể, tràng hạt v.v. Họ đến còn cho tôi mã-số “Mary” để vào, nhấn bốn chữ “M-A-R-Y” thì cửa tự động mở khóa. Ngay hay gian làm sao họ biết?. Rõ ràng họ không biết tôi, tôi cũng không quen họ, thường thì họ chỉ cho mã-số đến những người quen, có mã-số nên mấy lần sau tôi trở lại lúc nào cũng được. Điều này làm tôi suy nghĩ nhiều, nhất là trong những ngày ở đó.
5). Nhà Thờ Thánh-Tâm Chúa.
Ngồi trên máy bay. Tôi nhớ đến Chúa Thánh Thể qua lời nguyện: “ Có lẽ hôm nay con không có cơ hội đến với Chúa như khi con ở nhà, nếu không đến
được xin Chúa hiểu cho con”. Em tôi đón chúng tôi ở phi-trường và chở thẳng về nhà, vì xem ra ai cũng bơ-phờ sau thời gian dài đổi máy bay. Xe vào thành
phố đổi đường này sang lối khác, cảnh vật đều xa lạ với chúng tôi, và khi xe chạy hơi chậm lại, bên phải tượng Chúa to lớn giang hai tay ban ơn, biết là nhà thờ công-giáo, nơi có Chúa Thánh Thể. Tôi để ý từ đó về đến nhà. Đến nhà, em tôi bảo: “ Đây là xe và chìa khóa xe, em mướn cho anh chị để chạy, trong thời gian anh chị ở đây”. Tôi thầm cám-ơn Chúa. Thế là ngay chiều hôm đó tôi lái xe tới nhà thờ viếng Chúa. Sáng hôm sau, tôi tiếp tục đến nhà thờ trong khi mọi người đang ngon giấc chăng?. Khi trở về nhà lần này, em tôi bắt gặp lúc tôi đang mở cửa bước vô nhà.
- Anh đi đâu về vậy?.
- Anh đi đến nhà thờ viếng Chúa.
- Tại sao anh lại biết nhà thờ?.
- Hôm qua trên đường về nhà từ phi-trường, anh trông thấy nhà thờ.
- Lạ thật! thường thì em đi lối khác về nhà, không biết sao hôm qua em lại đi lối đó.
Chắc chắn có sự tác động của Chúa. Sáng nào tôi cũng xin với Chúa một điều duy-nhất: “ Lậy Chúa! Trên hết mọi sự, giúp con nhớ đến Chúa, đến với Chúa,
yêu mến và tôn thờ Chúa hằng ngày”.
6). Nhà Thờ Holy Catholic Faith.
Cách nay nhiều năm. Tôi giúp con tôi di-chuyển đến tiểu-bang khác quá xa xôi. Hôm sau khi đến đó, nhìn tờ giấy ghi những gì phải làm trong ngày như: đi đổi bảng số, bằng lái, bảo hiểm, nhà băng, điện thoại v.v… xem qua thật quá gian-nan, bởi vì cha con chẳng biết ai, đi đâu cũng dò bản đồ, hoặc ghé hỏi thăm đường xá, hơn nữa tôi chỉ ở đó có một ngày. Tôi dậy sớm dâng mọi sự khó khăn cho Chúa, cho Đức Mẹ. Trong lúc kinh nguyện tôi thưa với Chúa thánh-thể: “lậy Chúa, hơn ai hết Chúa biết hôm nay con rất bận rộn, con không đến với Chúa được, con cũng không biết nhà thờ ở đâu, xin Chúa hiểu cho con”. Thế rồi cha con đi làm các việc phải làm, đến đâu cũng phải chờ đợi, xếp hàng. Gần 2 giờ chiều cũng chưa xong. Cha con lo đi kiếm ăn, nước uống, đang trên đường đi kiếm tiệm ăn, con tôi la lên:
- Ba ơi! Nhà thờ công-giáo.
- Ở đâu.
- Ở bên phía ba, ba chạy qua rồi.
- Ba muốn ghé qua viếng Chúa.
- Ok. Con tôi nói ngay.
Tìm đường trở lại, nhà thờ nhỏ thấp thoáng sau vườn cây cao, khó nhận biết đó là nhà thờ. May quá cửa nhà thờ không khóa. Ngọn đèn đỏ trước nhà chầu cháy chập chờn. Cha con viếng Chúa một lúc. Tôi xúc động thưa với Chúa: “Con không ngờ, con được quỳ trước Chúa trong lúc này, con tưởng hôm nay con không có cơ hội.. ”. Rồi cha con tiếp-tục đi cho đến chiều tối. Tôi phó thác cho Chúa Thánh Thể và rõ ràng ngài đã làm việc của ngài ở thành phố xa lạ này.
7). Chúa Thánh-Thể tại Căn Phòng nhỏ.
Năm đó, tôi có dịp ghé thăm người quen, đến đó vào chiều thứ năm cũng đúng lúc anh chị đi làm về. Sau cơm tối, chị đon-đả dặn tôi: “ngày mai, anh ở nhà chơi, nói chuyện với bà nhé, chiều ông và anh chị đi làm về, ông xã sẽ chở anh đi chơi, đến tối sẽ đưa anh đến quán Bar, uống rượu, uống bia, hôm nay không có bà xã, đi cho vui”. Anh nói thêm vào: “đàn bà con gái nhiều lắm”. Tôi thủng thẳng trả lời nữa vui nữa thật: “kỳ này không còn làm tôi hai chủ nữa…”. Anh chị vui cười hả hê, vì anh là tay nhậu dân uống, đụng tới anh thì không chết cũng ngắc ngoải, nên anh bảo: “uống say mới về đó”. Ghê chưa. Tôi trả lời: “ để xem, đến đó, anh lo giữ hồn anh, tôi lo hồn tôi, hồn ai nấy giữ”. Anh khoái trí lắm. Nhìn anh tôi nhớ đến một ông cụ khi xưa ở quê nhà dụ tôi uống rượu. Ông bảo: “cháu uống một chút cho ấm bụng”, ngại ngùng vì phải uống với ông, với người lớn tuổi. Thấy tôi chần chờ, ông mỉm cười và phán to:
“Trai vô tửu bất thành nam.
Gái vô trang bất thành nữ”
Tuổi trẻ tự ái, tôi làm gọn ly rượu, rượu đế nồng và nóng làm tôi choáng váng không còn để ý đến lời khen: “được đấy, làm thêm ly nữa, cháu”, Thật ra, không
phải ông muốn hại tôi, ông là người độ-lượng, vui-vẻ và đạo-đức, rượu không phải là cái thú của ông, điều ông hay nói siêng làm là đạo Chúa, phải chăng hôm
đó vì vui cửa vui nhà lại gặp tôi ghé qua. Trước và sau khi uống rượu tôi vẫn là nam, có khác gì đâu, vấn đề uống nhiều thì tôi không nói mà rượu nói (chuyện). Đấy là ở VN, quê nghèo xứ đói nhưng rượu uống tự-do, thoải mái. Ở Mỹ, quả thực, rượu tiền mình mua, xe mình làm chủ mà loạng quạng, ông bà cảnh-sát ngửi mùi là được mời về bót làm việc: cho vào tù, đóng tiền phạt, ra tòa, lấy bằng lái, bắt đi học, chưa hết ông bảo hiểm tha hồ moi thêm tiền. Không có bằng, không đi đâu được, luẩn quẩn quanh nhà cho vợ sai vặt, thế là rơi vào cảnh “cơm nhà áo vợ”. Phúc đức gặp bà vợ không biết “ca” đỡ đau đầu. không may gặp bà vợ sáng “ca” chiều “hát”, bà ca từ trong ra ngoài, thì cái tai không bị điếc cũng bị lãng. Thôi! cho cháu xin trả lại câu thơ đó cho cụ nhé. Câu thơ thứ hai thuộc về quý cô, quý bà, cháu không dám đụng tới đâu.
Tối hôm đó anh và tôi đi về khuya. Anh tỉnh bơ, vui-vẻ. Tôi lờ đờ như chuột phải khói. Thật-tình tôi đã bỏ rượu bia, thuốc lá từ lâu, lâu lắm rồi. Giờ
đây cảm thấy dễ chịu vì không còn phải ngửi mùi hôi thuốc lá. Tại quán Bar, mùi bia rượu ngào ngạt, khói thuốc tự do bay không ai ngăn được, dù tôi không muốn khói thuốc vẩn bay đến làm quen. Không hút nhưng tôi để ý xem tuổi trẻ, họ hút điếu này đốt điếu khác hầu như liên-tục, người thì hít vài ba hơi, kẻ khác kéo đến nữa điếu rồi dụi vào gạt tàn thuốc lúc nào cũng đầy tràn, không một ai hút cho trọn một điếu. Họ muốn chơi cho đẹp, hút cho sang ở chốn này, không phải thế đâu, tôi đoán có thể là: “Gái một con, thuốc ngon nữa điếu” chăng?. Lâu lắm nay tôi mới uống ít chai bia, nên cảm thấy mệt mỏi lạ thường, đôi lời nguyện ngắn ngủi rồi lăn ra ngũ say mê.
Trở lại tối thứ năm khi tôi mới đến. Dựa lưng vào ghế, đôi mắt khép lại, nhớ đến lời chị dặn: “ngày mai, ông và anh chị đi làm, tôi ở nhà nói chuyện với
bà”. Ông bà tôi không quen thân và lần đầu tiên tôi gặp.Tôi thưa với Chúa TT: “Chúa ơi! Ngày mai, lễ kính thánh tâm Chúa (lễ trọng) con muốn đến với Chúa, nhưng xem ra không được, không có xe, không biết đường xá, thành phố xa lạ, rộng lớn, con phó thác cho Chúa”, với đôi lời đơn sơ dâng cho Chúa Thánh Thể dấu yêu. Hôm sau, gần 8 giờ sáng, tôi thấy ông bà đang nói chuyện to nhỏ gì đó trong nhà bếp, lát sau ông vào phòng khách rủ tôi đi lễ. Tôi rất ngạc nhiên vì ông bà và tôi không biết nhau, từ lúc đến chưa có dịp trò chuyện với ông bà, ngoại trừ vài câu hỏi xã giao thông thường, đến đây cũng vì quen biết với con ông bà. Tôi theo ông bà đến nhà thờ tham dự thánh lễ kính thánh tâm Chúa, vì là ngày thường nên quá ít người, Cha dâng lể trong căn phòng nhỏ bé để biệt kính thánh-tâm Chúa như cha nhắc nhở trong bài giảng: “ Thánh tâm Chúa nhân từ đang bị xúc-phạm, cách này hay cách khác”. Đến chiều anh chị đi làm về, chị hỏi: “Bố đi làm về lâu chưa?”. Ông trả lời: “Nay bố không làm, mai bố đi”. Đến tối ăn cơm, chị nhanh miệng khoe với chồng: “Anh có biết sáng nay bố mẹ đi lễ không và chở anh Đ. đi nữa”. Tôi nhận biết ngay và âm thầm cám ơn Chúa Thánh-thể.
8). Nhà Thờ Đúc Mẹ Lộ-Đức.
Vào ngày cuối thu, gió lạnh, lạnh lắm. Tôi rời Sở làm lúc điện đường đã lên đèn. Mây đen che khắp cả bầu trời, mưa bắt đầu nặng hột, ai ai cũng vội vã ra về, xe cộ ngập tràn đường xá. Tôi rời khỏi Sở độ 7 miles, xe chết đứng giữa đường gây trở ngại cho sự lưu thông, vì là đường 2 chiều, nên các xe phía sau khi thấy không có xe tới là họ qua mặt vùn vụt. Hai bà với dù che mưa đi tới hỏi xem có cần giúp đỡ, tôi nhờ họ gọi cảnh sát hoặc xe kéo. Trong xe tôi loay hoay
xe cũng không chạy, mặc dù xe vẫn nổ máy, có lẻ hư hộp số (transmission), nếu là hộp số thì chỉ có cách kéo đến tiệm, tôi chẳng làm gì được. Đợi lâu không
thấy cảnh sát. Tôi xử dụng món quà Chúa ban cho con cái Chúa, đó là lời cầu nguyện: “Chúa ơi! Chúa biết con đang trên đường đến với Chúa, xin tỏ cho con lòng Chúa thương yêu”. Ngay sau khi cầu, xe bắt đầu chạy, tuy xe chạy không nhanh nhưng cũng đến nhà Chúa. Xong việc viếng Chúa, tôi tin Chúa sẽ giúp tôi về nhà, trời tối mưa nhiều chẳng lẽ Chúa bỏ tôi. Đi trong mưa đến chổ đậu xe, xe nổ máy và chạy về đến cửa nhà, một tư tưởng xuất hiện trong đầu.” Mang xe đến ông thợ sửa xe người Mỹ”, cách nhà tôi độ gần một cây số. Sẳn xe còn chạy, tôi lái đến và bỏ xe trước cửa nhà ông. Hôm sau ông điện thoại cho biết, xe tôi không còn chạy được nữa, ông bảo xe tôi tuy cũ nhưng còn tốt, để cuối tuấn ông đi đến thành phố lớn kiếm hộp số cũ cho, mang ra tiệm họ tính đắt lắm. Tôi để ông lo liệu, rồi tôi điện thoại đến tiệm sửa hộp số, họ chém ngọt quá trên 2500 dollars. Vài tuần sau, ông gọi cho hay, đến mang xe về, và lấy không tới một nữa số tiền ở tiệm. Đến nay ba năm rồi, hộp số vẫn tốt.
9). Chúa Thánh-Thể tại Tư-gia.
Năm 2006 tôi có việc đi qua Âu-châu. Tôi thưa với Chúa thánh-thể: “Con tin, con không có cơ-hội đến với Chúa trong mười ngày đi xa, ước muốn con trao
phó cho Chúa”. Ngày tôi đến, một linh-mục đã đến đó từ Việt-nam trước tôi hai hôm, hằng ngày ngài dâng thánh-lễ tại nhà. Tạ-ơn Chúa tôi không còn phải băn khoăn về việc này nữa. Hôm nào ngài cũng dâng lễ trước hay sau lúc ăn cơm tối. Chúng tôi được nghe, được đọc lời Chúa, cùng ca hát ngợi khen và tôn thờ Chúa Thánh Thể mến yêu. Ngài rất yêu mến thánh-lễ và thiên chức linh mục. Có lần ngài tâm sự: “giả sử,cha nói giả sử thôi, kiếp sau làm người trở lại, tôi cũng xin Chúa cho tôi làm linh-mục nữa”. Thế rồi, trước hôm về, tôi lại thưa với Chúa Thánh Thể: “Sáng sớm ngày mai con sẽ ra phi-trường về lại Mỹ, không có cách nào để gặp gở Chúa trong ngày, về đến Mỹ, đổi máy bay và đến nhà, trời đã tối”. Sau bửa cơm tối, tôi ngỡ ngàng khi Cha tuyên bố: “sáng ngày mai cha sẽ dâng thánh lễ thật sớm để Đ. kịp giờ ra phi-trường”. Chúa ơi! Sao lại có chuyện này, tôi không ngờ. Tội nghiệp cũng vì tôi nên sáng hôm sau mọi người phải dậy sớm để tham-dự lễ, cuối lễ cha chúc: “thánh-lễ đã xong chúc anh chị em ra về bình-an”. Tôi hơi mũi lòng và lên tiếng tạ-ơn Chúa, cám-ơn cha và tất cả rồi vội vã lấy vali ra phi-trường. Trên máy bay, tôi thầm thỉ với Chúa, nghỉ lại trước khi đi tôi băn-khoăn nhiều vì biết không có cơ-hội sống gần với Chúa Thánh-thể hằng ngày. Vâng! Tôi tin Chúa làm được tất cả nếu Chúa muốn, nhưng vì tôi cảm thấy bất xứng, chẳng là gì trước mặt Chúa, nên tôi đâu tin Chúa để ý đến sự ao-ước của tôi cho đến khi tôi nhận biết được. Đức-tin của tôi còn quá bé nhỏ,yếu kém, không bằng một phần mười hạt cải, thật xấu hổ!. Chúa ơi! Đời con cũng tựa như chiếc máy bay đang ở giữa bầu trời, bơ vơ và lạc-lõng, trên là trời với trời, dưới chỉ có nước với nước. Xin Chúa đừng để con nhìn xuống dưới đáy biển sâu tối tăm, nhưng giúp con biết ngước nhìn lên trời cao, nơi Chúa đang rộng tay chờ đợi ngày về.
10). Nhà Thờ Our Lady of Lourdes.
Mới đây thôi, cũng chiếc xe cũ này, xe sinh tật muốn chạy hay ngừng tùy ý, thường hay chết máy trên đường đi làm, hay ở các đèn, bảng Stop. Tôi làm nhiều cách, thay thế những gì liên hệ, nhưng chứng nào vẫn tật đó. Xe không chịu thua, tôi không đầu hàng. Thế rồi, ông thợ sửa xe lấy xe tôi đi làm để ông tìm hiểu lý do, sau ba ngày ông điện-thoại: “xe tôi chạy tốt, không thấy gì trở ngại cả, đến nhà ông mang xe về”. Lạ quá! Ông thợ sửa xe cũng chịu thua sao?.
Mang xe về tâm-hồn tôi vẫn bất ổn. Vợ và con thêm vào: “bán đi mua xe khác”. Mấy hôm sau tôi đến nhà thờ nguyện gẩm. Chiều Chúa nhật thường vắng bóng
người, mọi sự yên tỉnh, tôi thích sự yên tỉnh nên hay đến những lúc này. Ngờ đâu, bên phải một ông Mỹ đang ngồi trầm ngâm suy tư trong thinh lặng. Tôi vào
ông cũng không hay, sau gần một tiếng đồng hồ, tôi đi ra ông cũng không biết. Giờ đây xe tôi không nổ máy, ai đâu để nhờ, cell phone quên mang, rõ lẩm cẩm. Ông bước ra khỏi nhà thờ thấy tôi và xe đậu trước cửa không nổ máy. Ông đến và nhỏ nhẹ chỉ bảo:
-Push the gas pedal all the way down and start (nhấn hết ga rồi đề máy xe).
Tuy không biết nhiều về xe, tôi nghĩ bụng: đâu có được, hầu hết các xe bây giờ là fuel injection, đâu cần phải nhấn ga, càng nhấn càng ngộp xăng. Thấy tôi lừng khừng và chân còn ở trên bàn thắng. Ông vẩn dịu-dàng bảo tôi:
- Not on the brake pedal, on the gas pedal.(đạp ga không phải đạp thắng).
- OK. Tôi nhấn hết ga rồi đề xe.
Ba bốn tiếng nổ lớn ở phía sau xe, kêu to như bể ống bô. Xe nổ máy, khói phun ra, mùi xăng ngập nồng. Ông mĩm cười và nói:
- That’s all I know (tôi chỉ biết có vậy thôi ), rồi ông vội quay gót. Rõ thật, ông ít mồm, tôi ít miệng, hối tiếc vì lời cám-ơn không được trọn vẹn. Ô kìa!
Trông ông lạ hoắc. Xe vẫn nổ, tôi vẫn nhìn theo ông cho đến khi khuất bóng. Hơn hai mươi năm viếng Chúa hằng ngày ở nhà thờ này, tôi chưa bao giờ gặp ông. Lái xe về nhà trước khi trời tối, tôi suy nghỉ về ông: “xe ông đâu ?, ông không có xe ?, sao tôi không trở lại tìm ông, giờ thì trễ rồi”, và cũng từ hôm đó xe không còn chết dọc đường, máy xe chạy êm, tôi không còn nghe bà xã nói: “Bán đi mua xe khác” nữa.
Bí-tích Thánh-thể còn gọi là Bí-tích Tình-Thương là kho tàng quý giá nhất mà Chúa để lại cho thế-gian. Chúa yêu thương nhân loại cho đến chết, chết rồi
vẫn còn thương như lời Chúa nhắn nhủ: “Thầy ở lại với chúng con mọi ngày cho đến tận thế”. Con người được Chúa thương yêu đến chừng nào. Hầu hết các giáo-xứ VN đã và đang cổ võ sốt sắng việc sùng kính Chúa Thánh-thể. Đặc-biệt như Đoàn LMTT cho quý ông, đoàn Thiếu-nhi Nam Nữ Thánh-thể. Lâu nay tôi vẫn chưa hiểu sao không có Đoàn hay Hội Thánh-thể cho quý bà, quý cô?. Thiếu nhi nữ thánh-thể không còn cơ-hội tốt đẹp khi trưởng thành. Giáo-xứ tôi, tôi thường thấy có độ tám bà Mỹ, họ thường xuyên đến viếng Chúa, tùy theo giờ giấc thuận tiện, họ là những người rất yêu mến Chúa Thánh-thể. Sau bao năm dài, mới đây phải chăng có một sợi giây vô hình liên-kết họ lại với nhau. Ngoài những lúc viếng Chúa riêng rẽ. Họ còn cùng nhau quay quần bên Chúa TT độ nữa giờ, sau đó họ vào phòng riêng để cùng nghe, học hỏi lời Chúa. Đức thánh cha Benedito XVI đang mời gọi các tín-hữu khám phá lại sự tuyệt vời về Bí-tích Thánh-thể và ngài muốn chầu Thánh-thể cần được quảng bá rộng-rải vì Thánh-Thể là nguồn mạch của sự hy-vọng, và tột đỉnh của đời sống. Ước gì Đoàn LMTT cho quý bà, quý cô được thành lập trong tương-lai. Đừng băn-khoăn, đừng lo âu phải nói và làm gì trước Chúa Thánh-thể. Chúa Thánh-Linh sẽ giúp chúng ta cầu nguyện, và Chúa Thánh-Linh sẽ cầu nguyện với chúng ta, chỉ cần chúng ta YÊU và TIN vào Chúa.
“Đời con cần Chúa, Chúa ơi!
Như thuyền nhỏ bé giữa khơi, sóng vờn.
Giơ tay nâng đỡ con luôn.
Cho con say mến trong nguồn Thánh-tâm”.
Trong các mầu-nhiệm. Mầu-nhiệm Chúa ẩn mình trong phép Thánh-thể xem ra một số người vẫn thờ-ơ, không tin tưởng trọn vẹn. Trước khi hiến mình
chịu chết để cứu chuộc nhân loại, Chúa đã ban cho ta bí-tích Thánh-thể, thật tuyệt vời, ngoài sự hiểu biết của con người. Ngài phán: “Đây là mình thầy chúng con hảy nhận lấy mà ăn. Đây là máu thầy chúng con hảy nhận lấy mà uống. Chúng con hảy làm việc này mà nhớ đến thầy”.
Đây là mầu nhiệm đức-tin, đã là mầu-nhiệm thì không thể cắt nghĩa được, nên cần đến đức-tin. Chúa ẩn mình trong phép thánh-thể muốn tất cả chúng ta đến gấn gủi với ngài, đêm cũng như ngày, cánh tay ngài vẫn dài, vòng tay ngài vẫn rộng, vẫn chờ đợi, vẫn trông mong và đang mời gọi: “Hỡi những ai đau khổ, hảy đến cùng ta, ta nâng đở cho”. Dưới đây là mười chuyện đơn-sơ, về những “cảm nghiệm ân sủng” trong những lần gặp gỡ giữa “Chúa Thánh-Thể và Tôi”. Xin ghi lại để ca ngợi lòng Chúa thương-yêu nơi bí-tích Thánh-thể, và ao ước nhiều tâm-hồn đến gần gủi với Chúa hơn.
1). Nhà Thờ Thánh Phêrô
Cách nay nhiều năm. Bà xã và tôi đi thăm gia-đình người bạn ở xa, vì không có nhiều thời giờ và cũng vì ham vui nên khi ra về, trời sắp tối. Tôi đề-nghị với bà xã: “ tụi mình ghé vào nhà thờ St. Peter gần đây viếng Chúa, vì đường còn xa, nếu đi thẳng về nhà thờ xứ mình, thế nào cửa nhà thờ cũng khóa rồi”. Hôm đó là chiều Chúa nhật, nên không có ai lai-vãng trong và ngoài thánh đường, chỉ có hai đứa tôi. Tôi bảo bà xã: “Em ngồi trong xe, để anh đi xem cửa nhà thờ có khóa hay không”. Cửa trước và bên hông nhà thờ đều khóa chặt, không nản chí, tôi đi vòng ra phía sau, hai cửa ra vào cũng khóa luôn. Hết hy-vọng và toan tính trở lại xe, liếc nhìn thấy một cánh cửa nhỏ, rất thô sơ, tuy không đẹp nhưng được sơn phết lại sạch sẽ, nghỉ rằng đây là nhà kho, chứa vật dụng cho nhà thờ, nên tôi bỏ đi. Có sự thúc đẩy mạnh mẽ trong tôi, hảy trở lại!. Tôi trở lại để nhìn cửa rồi lại đi, đi được ít bước sự thôi thúc vẫn tiếp tục, tôi trở lại đến lần thứ ba và quyết định mở cửa. Chúa ơi! Cám ơn Chúa, đây là điều chúng con đang tìm kiếm. Tôi quay ra và làm hiệu cho bà xã hay để cùng vào viếng Chúa Thánh-thể. Một ông cụ đang gục đầu xuống ghế trước mặt nhật, chúng tôi vào ông cũng chẳng để ý, tâm-hồn ông đang thao-thức bên Chúa Thánh-thể. Ở lại với Chúa một lúc, tâm sự với Chúa đôi điều, chúng tôi ra về tâm hồn thảnh thơi, vui hát bài thánh ca: “Thánh tâm Giêsu từ bi vô ngần, không bao giờ chê chối lời ai nài van. Giờ này đoàn con dâng lên lời nguyện xin tha-thiết. Thánh tâm Giêsu đoàn con mến yêu muôn đời”.
2). Nguyện đường nhỏ bé Việt-Nam.
- Cậu đến viếng Chúa?.
- Dạ! sao không có ai, Bà!
- Nhà thờ ngoài kia, cậu đi nhanh lên.
Năm đó tôi xuống New Orleans trước bão Katrina. Tôi ở trọ qua đêm nhà em tôi. Sáng hôm sau tôi muốn đến với Chúa trước khi đi tiểu bang khác. Tôi hỏi
em tôi:
- Ở đây có lễ buổi sáng không?.
- Có.
Thế là khi các em tôi đi làm, cũng là lúc tôi đi bộ đến nhà thờ Nữ Vương Các Thánh Tử Đạo Việt Nam. Đến nơi. Lạ quá! Sao không thấy một ai ra vào, cũng không có xe đậu quanh nhà thờ, chẳng lẽ em tôi nói sai?. Đang đứng xớ rớ không giống ai và đang định quay trở về lại nhà em tôi. Bất chợt, một bà cụ tay cầm tràng hạt trước ngực đến trước mặt tôi, bà hỏi và bảo tôi đi nhanh lên ra nhà thờ ngoài kia. Thì ra, ngày thường cha dâng lễ ở ngoài nhà thờ nhỏ, gần khu chợ Việt Nam. Ba chân bốn cẳng, tôi vội đi nhanh về phía nhà thờ nhỏ, độ khoảng mười năm phút mới tới nơi. Dưới cuối nhà thờ, ngước lên cung thánh. Linh-mục đang cung kính đọc lời Chúa: “Tất cả các con hảy nhận lấy mà ăn, vì này là mình thầy”. Ao ước của tôi đã được toại nguyện, tạ-ơn Chúa, cám ơn bà cụ sao lại đến chỉ dẫn cho tôi đến với Chúa, tuy gần gủi với Chúa không lâu, nhưng được nhận mình thánh Chúa trong ngày, trước khi lái xe 10 tiếng đồng hồ trên xa lộ.
3). Giáo đường Nữ Vương Hòa-Bình (Queen of Peace).
Năm 2001. Tôi đi xuống miền nam, ở trọ nhà người Mỹ tôi không quen thân, nhưng họ biết tôi là người công-giáo. Chiều hôm đó gần tối, bà chở tôi
đến nhà thờ Queen of Peace cho thấy. Sáng hôm sau tôi lái xe đến nhà thờ xem lễ buổi sáng. Thất vọng vì trong và ngoài nhà thờ không một bóng người,
ngồi trong xe, tôi thầm thỉ với Chúa, với Đức Mẹ. Gần 8 giờ cũng không có ai ra vào, đành trở về lại nhà trọ, khi rời nhà thờ độ nữa cây số, có sự thúc đẩy trong tôi. “hảy đi trở lại”. Tôi quay trở lại ngay, vẫn không có gì khác lạ, thiên nhiên vẫn yên tỉnh. Lần này tôi đến thử mở cửa nhà thờ, các cửa đều khóa, và khi tôi đang thử mở cửa thứ ba. Một người xuất hiện đến từ bên hông nhà thờ, ông đến và nói với tôi: “follow me” (theo tôi). Đi theo ông trở lại bên hông nhà thờ, ông mở cửa, theo ông đi ngang qua cung thánh, đến một căn phòng nhỏ. Ông bảo: “độ 20 phút nữa Cha sẽ đến làm lễ “. Rồi ông ra đi, không biết ông đi đâu. Đúng như lời ông bảo, gần 8:30 Linh-mục sủa soạn dâng lễ và độ 20 người vội vã bước vào căn phòng nhỏ bé. Thánh lễ hôm đó thật trang nghiêm, như có ơn lành của Chúa xuống. Sau lễ vì không quen lối ra, nên tôi theo mấy người đi ra về phía chổ đậu xe. Thời gian đó, tôi có thói xấu, buổi sáng phải ăn và uống không nhiều thì it, nếu không thân xác uể oải như bánh tráng mỏng nhúng nước. Lúc này đã hơn 9 giờ, đoạn đường từ nhà trọ đến đây không thấy một tiệm ăn. Đi theo họ qua một căn phòng. Họ dừng lại lấy bánh trên bàn ăn vui vẻ, pha ly cà phê nóng rồi ra về, vì có thời giờ nên tôi kéo ghế ngồi nghỉ ngơi. Trên bàn một tờ giấy ghi chữ lớn: “Free, Help yourself”. (tự tiện ăn uống, không phải trả tiền). Tủ lạnh lớn bên cạnh cũng có một tờ giấy ghi như vậy, thế là an-tâm, tự do ăn uống thoải mái, các bánh trên bàn, đủ mọi loại nước, trái cây, bơ sửa chất trong tủ. Chúa ơi! Linh-hồn con mới nhận mình thánh Chúa, giờ đây Chúa lại ban “manna” để nuôi dưỡng thân xác con đang rất cần lúc này.
4). Nhà Thờ mới Queen of Peace.
Hai năm sau. Tôi trở lại, đến đó vào mùa hè, thời-tiết quá nóng nực, cây cối xơ xác, vài cây chết khô bên đường, vì không quen biết ai nên tôi đi tìm lại ngôi thánh đường cũ để gần gủi với Chúa thánh-thể. Ngôi thánh đường mới, to lớn, khang trang vừa xây xong. Đến đó lúc 2 giờ chiều nên cũng không có ai lai vãng ở đó để hỏi thăm. Tất cả cửa vô nhà thờ đều khóa, tôi đi một vòng, khám phá ra phía sau nhà thờ có một phòng đặt mình thánh Chúa rất đẹp, gọn gàng. Chắc
chắn giáo-xứ rất thiết tha với Chúa Thánh Thể, nên mới dành cho Chúa một nơi thật xứng đáng. Khổ nổi cửa khóa. Tôi đứng ngoài hướng tâm hồn vào nhà tạm
nơi Chúa ẩn mình. Tâm sự với Chúa đôi điều, dâng cho Chúa ước muốn của tôi. Ngay lúc đó, một đôi vợ chồng trẻ ghé qua viếng Chúa, thế là thay vì đứng ngoài
chịu nóng. Tôi được họ mời vào. Căn phòng mát lạnh, có sẳn nhiều loại sách về Chúa thánh-thể, tràng hạt v.v. Họ đến còn cho tôi mã-số “Mary” để vào, nhấn bốn chữ “M-A-R-Y” thì cửa tự động mở khóa. Ngay hay gian làm sao họ biết?. Rõ ràng họ không biết tôi, tôi cũng không quen họ, thường thì họ chỉ cho mã-số đến những người quen, có mã-số nên mấy lần sau tôi trở lại lúc nào cũng được. Điều này làm tôi suy nghĩ nhiều, nhất là trong những ngày ở đó.
5). Nhà Thờ Thánh-Tâm Chúa.
Ngồi trên máy bay. Tôi nhớ đến Chúa Thánh Thể qua lời nguyện: “ Có lẽ hôm nay con không có cơ hội đến với Chúa như khi con ở nhà, nếu không đến
được xin Chúa hiểu cho con”. Em tôi đón chúng tôi ở phi-trường và chở thẳng về nhà, vì xem ra ai cũng bơ-phờ sau thời gian dài đổi máy bay. Xe vào thành
phố đổi đường này sang lối khác, cảnh vật đều xa lạ với chúng tôi, và khi xe chạy hơi chậm lại, bên phải tượng Chúa to lớn giang hai tay ban ơn, biết là nhà thờ công-giáo, nơi có Chúa Thánh Thể. Tôi để ý từ đó về đến nhà. Đến nhà, em tôi bảo: “ Đây là xe và chìa khóa xe, em mướn cho anh chị để chạy, trong thời gian anh chị ở đây”. Tôi thầm cám-ơn Chúa. Thế là ngay chiều hôm đó tôi lái xe tới nhà thờ viếng Chúa. Sáng hôm sau, tôi tiếp tục đến nhà thờ trong khi mọi người đang ngon giấc chăng?. Khi trở về nhà lần này, em tôi bắt gặp lúc tôi đang mở cửa bước vô nhà.
- Anh đi đâu về vậy?.
- Anh đi đến nhà thờ viếng Chúa.
- Tại sao anh lại biết nhà thờ?.
- Hôm qua trên đường về nhà từ phi-trường, anh trông thấy nhà thờ.
- Lạ thật! thường thì em đi lối khác về nhà, không biết sao hôm qua em lại đi lối đó.
Chắc chắn có sự tác động của Chúa. Sáng nào tôi cũng xin với Chúa một điều duy-nhất: “ Lậy Chúa! Trên hết mọi sự, giúp con nhớ đến Chúa, đến với Chúa,
yêu mến và tôn thờ Chúa hằng ngày”.
6). Nhà Thờ Holy Catholic Faith.
Cách nay nhiều năm. Tôi giúp con tôi di-chuyển đến tiểu-bang khác quá xa xôi. Hôm sau khi đến đó, nhìn tờ giấy ghi những gì phải làm trong ngày như: đi đổi bảng số, bằng lái, bảo hiểm, nhà băng, điện thoại v.v… xem qua thật quá gian-nan, bởi vì cha con chẳng biết ai, đi đâu cũng dò bản đồ, hoặc ghé hỏi thăm đường xá, hơn nữa tôi chỉ ở đó có một ngày. Tôi dậy sớm dâng mọi sự khó khăn cho Chúa, cho Đức Mẹ. Trong lúc kinh nguyện tôi thưa với Chúa thánh-thể: “lậy Chúa, hơn ai hết Chúa biết hôm nay con rất bận rộn, con không đến với Chúa được, con cũng không biết nhà thờ ở đâu, xin Chúa hiểu cho con”. Thế rồi cha con đi làm các việc phải làm, đến đâu cũng phải chờ đợi, xếp hàng. Gần 2 giờ chiều cũng chưa xong. Cha con lo đi kiếm ăn, nước uống, đang trên đường đi kiếm tiệm ăn, con tôi la lên:
- Ba ơi! Nhà thờ công-giáo.
- Ở đâu.
- Ở bên phía ba, ba chạy qua rồi.
- Ba muốn ghé qua viếng Chúa.
- Ok. Con tôi nói ngay.
Tìm đường trở lại, nhà thờ nhỏ thấp thoáng sau vườn cây cao, khó nhận biết đó là nhà thờ. May quá cửa nhà thờ không khóa. Ngọn đèn đỏ trước nhà chầu cháy chập chờn. Cha con viếng Chúa một lúc. Tôi xúc động thưa với Chúa: “Con không ngờ, con được quỳ trước Chúa trong lúc này, con tưởng hôm nay con không có cơ hội.. ”. Rồi cha con tiếp-tục đi cho đến chiều tối. Tôi phó thác cho Chúa Thánh Thể và rõ ràng ngài đã làm việc của ngài ở thành phố xa lạ này.
7). Chúa Thánh-Thể tại Căn Phòng nhỏ.
Năm đó, tôi có dịp ghé thăm người quen, đến đó vào chiều thứ năm cũng đúng lúc anh chị đi làm về. Sau cơm tối, chị đon-đả dặn tôi: “ngày mai, anh ở nhà chơi, nói chuyện với bà nhé, chiều ông và anh chị đi làm về, ông xã sẽ chở anh đi chơi, đến tối sẽ đưa anh đến quán Bar, uống rượu, uống bia, hôm nay không có bà xã, đi cho vui”. Anh nói thêm vào: “đàn bà con gái nhiều lắm”. Tôi thủng thẳng trả lời nữa vui nữa thật: “kỳ này không còn làm tôi hai chủ nữa…”. Anh chị vui cười hả hê, vì anh là tay nhậu dân uống, đụng tới anh thì không chết cũng ngắc ngoải, nên anh bảo: “uống say mới về đó”. Ghê chưa. Tôi trả lời: “ để xem, đến đó, anh lo giữ hồn anh, tôi lo hồn tôi, hồn ai nấy giữ”. Anh khoái trí lắm. Nhìn anh tôi nhớ đến một ông cụ khi xưa ở quê nhà dụ tôi uống rượu. Ông bảo: “cháu uống một chút cho ấm bụng”, ngại ngùng vì phải uống với ông, với người lớn tuổi. Thấy tôi chần chờ, ông mỉm cười và phán to:
“Trai vô tửu bất thành nam.
Gái vô trang bất thành nữ”
Tuổi trẻ tự ái, tôi làm gọn ly rượu, rượu đế nồng và nóng làm tôi choáng váng không còn để ý đến lời khen: “được đấy, làm thêm ly nữa, cháu”, Thật ra, không
phải ông muốn hại tôi, ông là người độ-lượng, vui-vẻ và đạo-đức, rượu không phải là cái thú của ông, điều ông hay nói siêng làm là đạo Chúa, phải chăng hôm
đó vì vui cửa vui nhà lại gặp tôi ghé qua. Trước và sau khi uống rượu tôi vẫn là nam, có khác gì đâu, vấn đề uống nhiều thì tôi không nói mà rượu nói (chuyện). Đấy là ở VN, quê nghèo xứ đói nhưng rượu uống tự-do, thoải mái. Ở Mỹ, quả thực, rượu tiền mình mua, xe mình làm chủ mà loạng quạng, ông bà cảnh-sát ngửi mùi là được mời về bót làm việc: cho vào tù, đóng tiền phạt, ra tòa, lấy bằng lái, bắt đi học, chưa hết ông bảo hiểm tha hồ moi thêm tiền. Không có bằng, không đi đâu được, luẩn quẩn quanh nhà cho vợ sai vặt, thế là rơi vào cảnh “cơm nhà áo vợ”. Phúc đức gặp bà vợ không biết “ca” đỡ đau đầu. không may gặp bà vợ sáng “ca” chiều “hát”, bà ca từ trong ra ngoài, thì cái tai không bị điếc cũng bị lãng. Thôi! cho cháu xin trả lại câu thơ đó cho cụ nhé. Câu thơ thứ hai thuộc về quý cô, quý bà, cháu không dám đụng tới đâu.
Tối hôm đó anh và tôi đi về khuya. Anh tỉnh bơ, vui-vẻ. Tôi lờ đờ như chuột phải khói. Thật-tình tôi đã bỏ rượu bia, thuốc lá từ lâu, lâu lắm rồi. Giờ
đây cảm thấy dễ chịu vì không còn phải ngửi mùi hôi thuốc lá. Tại quán Bar, mùi bia rượu ngào ngạt, khói thuốc tự do bay không ai ngăn được, dù tôi không muốn khói thuốc vẩn bay đến làm quen. Không hút nhưng tôi để ý xem tuổi trẻ, họ hút điếu này đốt điếu khác hầu như liên-tục, người thì hít vài ba hơi, kẻ khác kéo đến nữa điếu rồi dụi vào gạt tàn thuốc lúc nào cũng đầy tràn, không một ai hút cho trọn một điếu. Họ muốn chơi cho đẹp, hút cho sang ở chốn này, không phải thế đâu, tôi đoán có thể là: “Gái một con, thuốc ngon nữa điếu” chăng?. Lâu lắm nay tôi mới uống ít chai bia, nên cảm thấy mệt mỏi lạ thường, đôi lời nguyện ngắn ngủi rồi lăn ra ngũ say mê.
Trở lại tối thứ năm khi tôi mới đến. Dựa lưng vào ghế, đôi mắt khép lại, nhớ đến lời chị dặn: “ngày mai, ông và anh chị đi làm, tôi ở nhà nói chuyện với
bà”. Ông bà tôi không quen thân và lần đầu tiên tôi gặp.Tôi thưa với Chúa TT: “Chúa ơi! Ngày mai, lễ kính thánh tâm Chúa (lễ trọng) con muốn đến với Chúa, nhưng xem ra không được, không có xe, không biết đường xá, thành phố xa lạ, rộng lớn, con phó thác cho Chúa”, với đôi lời đơn sơ dâng cho Chúa Thánh Thể dấu yêu. Hôm sau, gần 8 giờ sáng, tôi thấy ông bà đang nói chuyện to nhỏ gì đó trong nhà bếp, lát sau ông vào phòng khách rủ tôi đi lễ. Tôi rất ngạc nhiên vì ông bà và tôi không biết nhau, từ lúc đến chưa có dịp trò chuyện với ông bà, ngoại trừ vài câu hỏi xã giao thông thường, đến đây cũng vì quen biết với con ông bà. Tôi theo ông bà đến nhà thờ tham dự thánh lễ kính thánh tâm Chúa, vì là ngày thường nên quá ít người, Cha dâng lể trong căn phòng nhỏ bé để biệt kính thánh-tâm Chúa như cha nhắc nhở trong bài giảng: “ Thánh tâm Chúa nhân từ đang bị xúc-phạm, cách này hay cách khác”. Đến chiều anh chị đi làm về, chị hỏi: “Bố đi làm về lâu chưa?”. Ông trả lời: “Nay bố không làm, mai bố đi”. Đến tối ăn cơm, chị nhanh miệng khoe với chồng: “Anh có biết sáng nay bố mẹ đi lễ không và chở anh Đ. đi nữa”. Tôi nhận biết ngay và âm thầm cám ơn Chúa Thánh-thể.
8). Nhà Thờ Đúc Mẹ Lộ-Đức.
Vào ngày cuối thu, gió lạnh, lạnh lắm. Tôi rời Sở làm lúc điện đường đã lên đèn. Mây đen che khắp cả bầu trời, mưa bắt đầu nặng hột, ai ai cũng vội vã ra về, xe cộ ngập tràn đường xá. Tôi rời khỏi Sở độ 7 miles, xe chết đứng giữa đường gây trở ngại cho sự lưu thông, vì là đường 2 chiều, nên các xe phía sau khi thấy không có xe tới là họ qua mặt vùn vụt. Hai bà với dù che mưa đi tới hỏi xem có cần giúp đỡ, tôi nhờ họ gọi cảnh sát hoặc xe kéo. Trong xe tôi loay hoay
xe cũng không chạy, mặc dù xe vẫn nổ máy, có lẻ hư hộp số (transmission), nếu là hộp số thì chỉ có cách kéo đến tiệm, tôi chẳng làm gì được. Đợi lâu không
thấy cảnh sát. Tôi xử dụng món quà Chúa ban cho con cái Chúa, đó là lời cầu nguyện: “Chúa ơi! Chúa biết con đang trên đường đến với Chúa, xin tỏ cho con lòng Chúa thương yêu”. Ngay sau khi cầu, xe bắt đầu chạy, tuy xe chạy không nhanh nhưng cũng đến nhà Chúa. Xong việc viếng Chúa, tôi tin Chúa sẽ giúp tôi về nhà, trời tối mưa nhiều chẳng lẽ Chúa bỏ tôi. Đi trong mưa đến chổ đậu xe, xe nổ máy và chạy về đến cửa nhà, một tư tưởng xuất hiện trong đầu.” Mang xe đến ông thợ sửa xe người Mỹ”, cách nhà tôi độ gần một cây số. Sẳn xe còn chạy, tôi lái đến và bỏ xe trước cửa nhà ông. Hôm sau ông điện thoại cho biết, xe tôi không còn chạy được nữa, ông bảo xe tôi tuy cũ nhưng còn tốt, để cuối tuấn ông đi đến thành phố lớn kiếm hộp số cũ cho, mang ra tiệm họ tính đắt lắm. Tôi để ông lo liệu, rồi tôi điện thoại đến tiệm sửa hộp số, họ chém ngọt quá trên 2500 dollars. Vài tuần sau, ông gọi cho hay, đến mang xe về, và lấy không tới một nữa số tiền ở tiệm. Đến nay ba năm rồi, hộp số vẫn tốt.
9). Chúa Thánh-Thể tại Tư-gia.
Năm 2006 tôi có việc đi qua Âu-châu. Tôi thưa với Chúa thánh-thể: “Con tin, con không có cơ-hội đến với Chúa trong mười ngày đi xa, ước muốn con trao
phó cho Chúa”. Ngày tôi đến, một linh-mục đã đến đó từ Việt-nam trước tôi hai hôm, hằng ngày ngài dâng thánh-lễ tại nhà. Tạ-ơn Chúa tôi không còn phải băn khoăn về việc này nữa. Hôm nào ngài cũng dâng lễ trước hay sau lúc ăn cơm tối. Chúng tôi được nghe, được đọc lời Chúa, cùng ca hát ngợi khen và tôn thờ Chúa Thánh Thể mến yêu. Ngài rất yêu mến thánh-lễ và thiên chức linh mục. Có lần ngài tâm sự: “giả sử,cha nói giả sử thôi, kiếp sau làm người trở lại, tôi cũng xin Chúa cho tôi làm linh-mục nữa”. Thế rồi, trước hôm về, tôi lại thưa với Chúa Thánh Thể: “Sáng sớm ngày mai con sẽ ra phi-trường về lại Mỹ, không có cách nào để gặp gở Chúa trong ngày, về đến Mỹ, đổi máy bay và đến nhà, trời đã tối”. Sau bửa cơm tối, tôi ngỡ ngàng khi Cha tuyên bố: “sáng ngày mai cha sẽ dâng thánh lễ thật sớm để Đ. kịp giờ ra phi-trường”. Chúa ơi! Sao lại có chuyện này, tôi không ngờ. Tội nghiệp cũng vì tôi nên sáng hôm sau mọi người phải dậy sớm để tham-dự lễ, cuối lễ cha chúc: “thánh-lễ đã xong chúc anh chị em ra về bình-an”. Tôi hơi mũi lòng và lên tiếng tạ-ơn Chúa, cám-ơn cha và tất cả rồi vội vã lấy vali ra phi-trường. Trên máy bay, tôi thầm thỉ với Chúa, nghỉ lại trước khi đi tôi băn-khoăn nhiều vì biết không có cơ-hội sống gần với Chúa Thánh-thể hằng ngày. Vâng! Tôi tin Chúa làm được tất cả nếu Chúa muốn, nhưng vì tôi cảm thấy bất xứng, chẳng là gì trước mặt Chúa, nên tôi đâu tin Chúa để ý đến sự ao-ước của tôi cho đến khi tôi nhận biết được. Đức-tin của tôi còn quá bé nhỏ,yếu kém, không bằng một phần mười hạt cải, thật xấu hổ!. Chúa ơi! Đời con cũng tựa như chiếc máy bay đang ở giữa bầu trời, bơ vơ và lạc-lõng, trên là trời với trời, dưới chỉ có nước với nước. Xin Chúa đừng để con nhìn xuống dưới đáy biển sâu tối tăm, nhưng giúp con biết ngước nhìn lên trời cao, nơi Chúa đang rộng tay chờ đợi ngày về.
10). Nhà Thờ Our Lady of Lourdes.
Mới đây thôi, cũng chiếc xe cũ này, xe sinh tật muốn chạy hay ngừng tùy ý, thường hay chết máy trên đường đi làm, hay ở các đèn, bảng Stop. Tôi làm nhiều cách, thay thế những gì liên hệ, nhưng chứng nào vẫn tật đó. Xe không chịu thua, tôi không đầu hàng. Thế rồi, ông thợ sửa xe lấy xe tôi đi làm để ông tìm hiểu lý do, sau ba ngày ông điện-thoại: “xe tôi chạy tốt, không thấy gì trở ngại cả, đến nhà ông mang xe về”. Lạ quá! Ông thợ sửa xe cũng chịu thua sao?.
Mang xe về tâm-hồn tôi vẫn bất ổn. Vợ và con thêm vào: “bán đi mua xe khác”. Mấy hôm sau tôi đến nhà thờ nguyện gẩm. Chiều Chúa nhật thường vắng bóng
người, mọi sự yên tỉnh, tôi thích sự yên tỉnh nên hay đến những lúc này. Ngờ đâu, bên phải một ông Mỹ đang ngồi trầm ngâm suy tư trong thinh lặng. Tôi vào
ông cũng không hay, sau gần một tiếng đồng hồ, tôi đi ra ông cũng không biết. Giờ đây xe tôi không nổ máy, ai đâu để nhờ, cell phone quên mang, rõ lẩm cẩm. Ông bước ra khỏi nhà thờ thấy tôi và xe đậu trước cửa không nổ máy. Ông đến và nhỏ nhẹ chỉ bảo:
-Push the gas pedal all the way down and start (nhấn hết ga rồi đề máy xe).
Tuy không biết nhiều về xe, tôi nghĩ bụng: đâu có được, hầu hết các xe bây giờ là fuel injection, đâu cần phải nhấn ga, càng nhấn càng ngộp xăng. Thấy tôi lừng khừng và chân còn ở trên bàn thắng. Ông vẩn dịu-dàng bảo tôi:
- Not on the brake pedal, on the gas pedal.(đạp ga không phải đạp thắng).
- OK. Tôi nhấn hết ga rồi đề xe.
Ba bốn tiếng nổ lớn ở phía sau xe, kêu to như bể ống bô. Xe nổ máy, khói phun ra, mùi xăng ngập nồng. Ông mĩm cười và nói:
- That’s all I know (tôi chỉ biết có vậy thôi ), rồi ông vội quay gót. Rõ thật, ông ít mồm, tôi ít miệng, hối tiếc vì lời cám-ơn không được trọn vẹn. Ô kìa!
Trông ông lạ hoắc. Xe vẫn nổ, tôi vẫn nhìn theo ông cho đến khi khuất bóng. Hơn hai mươi năm viếng Chúa hằng ngày ở nhà thờ này, tôi chưa bao giờ gặp ông. Lái xe về nhà trước khi trời tối, tôi suy nghỉ về ông: “xe ông đâu ?, ông không có xe ?, sao tôi không trở lại tìm ông, giờ thì trễ rồi”, và cũng từ hôm đó xe không còn chết dọc đường, máy xe chạy êm, tôi không còn nghe bà xã nói: “Bán đi mua xe khác” nữa.
Bí-tích Thánh-thể còn gọi là Bí-tích Tình-Thương là kho tàng quý giá nhất mà Chúa để lại cho thế-gian. Chúa yêu thương nhân loại cho đến chết, chết rồi
vẫn còn thương như lời Chúa nhắn nhủ: “Thầy ở lại với chúng con mọi ngày cho đến tận thế”. Con người được Chúa thương yêu đến chừng nào. Hầu hết các giáo-xứ VN đã và đang cổ võ sốt sắng việc sùng kính Chúa Thánh-thể. Đặc-biệt như Đoàn LMTT cho quý ông, đoàn Thiếu-nhi Nam Nữ Thánh-thể. Lâu nay tôi vẫn chưa hiểu sao không có Đoàn hay Hội Thánh-thể cho quý bà, quý cô?. Thiếu nhi nữ thánh-thể không còn cơ-hội tốt đẹp khi trưởng thành. Giáo-xứ tôi, tôi thường thấy có độ tám bà Mỹ, họ thường xuyên đến viếng Chúa, tùy theo giờ giấc thuận tiện, họ là những người rất yêu mến Chúa Thánh-thể. Sau bao năm dài, mới đây phải chăng có một sợi giây vô hình liên-kết họ lại với nhau. Ngoài những lúc viếng Chúa riêng rẽ. Họ còn cùng nhau quay quần bên Chúa TT độ nữa giờ, sau đó họ vào phòng riêng để cùng nghe, học hỏi lời Chúa. Đức thánh cha Benedito XVI đang mời gọi các tín-hữu khám phá lại sự tuyệt vời về Bí-tích Thánh-thể và ngài muốn chầu Thánh-thể cần được quảng bá rộng-rải vì Thánh-Thể là nguồn mạch của sự hy-vọng, và tột đỉnh của đời sống. Ước gì Đoàn LMTT cho quý bà, quý cô được thành lập trong tương-lai. Đừng băn-khoăn, đừng lo âu phải nói và làm gì trước Chúa Thánh-thể. Chúa Thánh-Linh sẽ giúp chúng ta cầu nguyện, và Chúa Thánh-Linh sẽ cầu nguyện với chúng ta, chỉ cần chúng ta YÊU và TIN vào Chúa.