BA VỊ HÒA THƯỢNG

N2T


Ngày xưa, có một tiểu hòa thượng ở trong chùa trên một ngọn núi, mỗi ngày chú đều xuống dưới chân núi để gánh nước, sau đó châm thêm nước sạch cho Quan Âm bồ tát; đến tối thì đóng cửa chùa lại, kẻo chuột vào uống hết dầu trong đèn.

Một hôm, có một hòa thượng cao lớn đến chùa, ông ta vừa vào đến cửa thì liền uống nước trong cái lu trước cửa, tiểu hòa thượng rất giận, bèn nói với hòa thượng cao: “Nước bị ông uống sạch, ông xuống dưới chân núi gánh một vài thùng nước lên,”, nói xong bèn đưa cho ông ta một cái thùng gỗ.

Hòa thượng cao lấy thùng gỗ, trong bụng nghĩ rằng: “một người xách nước thì quá mệt.” Thế là lấy cái đòn gánh, đem cái thùng gỗ bỏ ở giữa, ý là muốn tiểu hòa thượng cùng đi gánh nước uống với ông ta. Cứ như thế, hai hòa thượng mỗi ngày đều nhờ vào thùng nước mà sống.

Không bao lâu sau, có một hòa thượng béo đến ở trong chùa, nhân khẩu trong chùa giờ tăng lên nhiều, nhưng ai cũng không muốn đi gánh nước. Mọi người ai nấy tụng kinh của mình, mỗi người gõ cái mõ bằng gỗ của mình, ngay cả cây liễu trước mặt tượng Quan âm bồ tát cũng từ từ chết vì không ai tưới nước.

Một đêm nọ, con chuột bò đến ăn trộm dầu trong đèn, nhưng cả ba hòa thượng lớn nhỏ đều không ai quan tâm, kết quả con chuột làm rơi đèn dầu, trong chùa bị hỏa hoạn lớn, lửa phầng phật ngút trời, ba hòa thượng sợ hãi vội vàng lấy thùng đi gánh nước chữa lửa, trãi qua mấy đêm vất vả, cuối cùng thì lửa vẫn bị giập tắt.

Nhìn chùa miếu bị cháy tan hoang như thế, thì cả ba hòa thượng chợt giác ngộ, đồng tâm hiệp lực xây lại chùa. Từ đó về sau, ba hòa thượng luân phiên nhau đi gánh nước, đóng cửa chùa, thế là hồi phục lại tình trạng yên tĩnh như trước đây.

(Trích: Câu chuyện nhỏ, đạo lý lớn)

Gợi ý:

Các em thân mến,

Một lòng đoàn kết thì mới có thể làm được việc tốt, nếu mỗi người cứ tự mình suy nghĩ thì sẽ có một ngày nếm được quả đắng của sự tự tư tự lợi.

Nếu ba vị hào thượng lớn nhỏ biết đoàn kết ngay từ đầu, thì tòa chùa miếu sẽ không bị cháy.

Có những em tham gia vào các sinh hoạt của trường, như tham gia đội banh, tham gia đội múa, tham gia các đội văn nghệ.v.v...nhưng lại không có tinh thần đoàn kết, thậm chí có những em tham gia các lớp giáo lý tại nhà thờ, nhưng lại không sống như lời Chúa dạy, yêu thương và đoàn kết với bạn bè. Cho nên, cha mẹ và thầy cô vẫn còn lắc đầu ngao ngán vì các em ấy dù học giáo lý, nhưng không sống như lời Chúa và Giáo Hội dạy trong bài học giáo lý.

Các em thực hành:

- Vui chơi hòa thuận với bạn bè, không kết phe nhóm để phá phách và làm những điều xấu.

- Biết nói không khi bạn rủ làm điều xấu.

- Tham gia vào các lớp giáo lý của nhà thờ.