Mười tư tưởng đơn sơ về Nhân Bản và Đạo Đức mỗi tuần (27)

261. Với Chúa Giêsu, mọi sự đều trở nên vô cùng tốt đẹp

Tại Cana, nước lã đặt nơi xó vắng, nhờ Chúa Giêsu, đã trở thành rượu ngon được khen ngợi trên bàn tiệc.

Với Chúa Giêsu, những gì tầm thường trong con người và trong đời sống của chúng ta, đều trở nên vô cùng tốt đẹp.

262. Tư tưởng của người nóng nảy và của người hiền lành

Người nóng nảy và người hiền lành khác nhau trong tư tưởng: một bên thì đầy những tư tưởng tức tối, giận dữ, ghen, ghét, oán, hờn, tẩy chay, lên án...; một bên thì đầy những tư tưởng đại độ, rộng xét, xét đoán ngay lành, xét đến những mặt tốt của kẻ khác...

263. Lời nói của người nóng nảy và của người hiền lành

Người nóng nảy và người hiền lành khác nhau trong lời nói: một bên thì nói những lời chỉ trích, lời hống hách, lời chua cay, lời hiểm hóc, lời sâu độc, lời tức tối, lời tục tằn, lời thô lỗ, lời hung bạo...; một bên thì nói lời dịu dàng, lời lễ phép, lời êm ái, lời cao thượng, lời thành thật, lời thông cảm, lời tha thứ...

264. Thái độ của người nóng nảy và của người hiền lành

Người nóng nảy và người hiền lành khác nhau trong thái độ: một bên thì có thái độ thô lỗ, tàn bạo, hống hách, khinh dễ, kiêu căng, la ó, rộn ràng, mặt hầm hầm, mặt trợn dọc, tay tát, chân đá, làm hùm làm hổ, dọa nạt kẻ khác, dể nổi tam bành lục tặc...; một bên thì có thái độ hiền lành, nhịn nhục kẻ khác khi kẻ khác tức tối chửi bới họ, im lặng tha thứ khi kẻ khác làm mất lòng họ hoặc làm họ thiệt hại, nhã nhặn và lễ phép đối với kẻ mình không thích...

265. Có tư tưởng mà không đem ra thực hành thì cũng như không

Chúng ta hơn người nhờ chúng ta thực hiện những gì chúng ta đã suy nghĩ chín muồi trong đầu óc.

Điều quan trọng là phải đem ra thực hiện những gì chúng ta đã suy nghĩ trong đầu óc.

Có tư tưởng mà không đem ra thực hành thì cũng như không. Thống chế Foch nói: “Tôi không có những tư tưởng nào lạ thường đâu. Nhưng những tư tưởng nào tôi có, tôi thực hiện chúng.”

266. Ai là người trông cậy vào Chúa?

Người trông cậy vào Chúa không phải là kẻ tự hào lấy của cải thế gian làm thoả mãn, không phải là kẻ bi quan yếm thế, không phải là kẻ chán nản buông xuôi, không trông chờ gì ở tương lai, nhưng là kẻ, vì cảm nghiệm được sâu xa rằng chỉ có Thiên Chúa mới là hạnh phúc thật, nên tin rằng thế nào cũng chiêm hữu được Thiên Chúa cho mình và cho kẻ khác ngay khi còn ở đời nầy, và sau khi chết, ở đời sau.

267. Người công giao hoàn toàn tin tưởng vào bàn tay kỳ diệu của Chúa

Đứng trước một tương lai tối tăm và bấp bênh, người công giáo vẫn bình an và đầy tin tưởng vì họ biết rằng không có gì xảy đến cho họ mà không do bàn tay kỳ diệu của Người Cha của họ trên trời, là Thiên Chúa toàn năng (làm được mọi sự), toàn tri (biết hết mọi điều) và toàn ái (yêu thương không bờ không bến).

268. Người công giáo phục vụ anh chị em một cách hoàn toàn vô vị lợi

Chúa Giêsu không quản ngại một điều gì để giúp cho loài người. Cái chết trần trụi của Ngài trên thập giá là một sự nhắc nhở muôn đời về tình yêu lạ lùng nây: yêu không có giới hạn, yêu cho đến cùng.

Theo gương Chúa Giêsu, người công giáo chúng ta phục vụ anh chị em đồng loại một cách hoàn toàn vô vị lợi.

Chúng ta không phục vụ như người lính đánh thuê, như người làm công chờ được trả lương. Chúng ta không sống theo luật ích kỷ của người đời: cho để mà nhận chứ không phải cho để mà cho.

Khi phục vụ tha nhân, chúng ta không mong chờ được đền ơn đáp nghĩa, nhưng chỉ biết vui mừng vì được làm chứng cho tình yêu cao cả của Chúa Giêsu, Đấng chỉ biết phục vụ một cách hoàn toàn vô vị lợi.

269. Sự quan trọng của bầu khí gia đình trong việc giáo dục

Chính bầu khí gia đình ảnh hưởng vô cùng quan trọng trên các em.

Trong bầu khí yên vui của một gia đình hạnh phúc, đầy cảnh trên thuận dưới hoà, mọi thành phần đều yêu thương nhau, con trẻ sẽ được nẩy nở một cách kỳ diệu.

Trái lại, trong bầu khí ngột nagt của một gia đình bất hạnh, đầy cảnh lủng củng, không ai thật tình yêu thương ai, con trẻ sẽ mang lấy những ảnh hưởng xấu suốt đời.

270. Ta hãy thành thực khen kẻ khác

Khi khen ai, ta xem người đó là quan trọng.

Khi khen ai, ta làm cho người đó có thiện cảm với ta vì họ thấy ta quan tâm đến họ.

Muốn cho ai về phe mình, chúng ta hãy thành thật khen họ. Vì sao? Vì ai cũng thích được khen: người chồng muốn vợ khen vì mình vừa làm được một việc có kết quả; người vợ muốn được chồng khen vì mình đã công phu dọn một bữa cơm thậ ngon; bề trên muốn bề dưới khen vì mình đã đối xử đại độ đối với họ; bề dưới muốn được bề trên khen vì mình đã tận tâm làm việc; người con muốn được cha mẹ khen, học trò muốn được thầy giáo khen: ai cũng múôn được người khác khen.

Ta hãy khen kẻ khác một cách thành thật, khen tự đáy lòng. Đó cũng là một cách thực thi đức bác ái kitô-giáo.