Ngày xưa, ở một nước nọ có một nguồn nước, gọi là "nước khùng".
Người trong nước uống nguồn nước này, nên tất cả đều phát khùng. Chỉ có nhà vua vì uống nước giếng nên không bị khùng.
Tất cả người dân trong nước đều bị khùng, do đó mà họ lại cho rằng nhà vua mới thật là người khùng, thế là họ hợp nhau lại thành nhóm bắt giữ nhà vua, và bắt vua phải trị bệnh khùng của mình.
Họ vừa dùng ngải để đốt vua, vừa châm cứu bằng kim châm bằng bạc, vừa sắc thuốc rót vào... tóm lại là có phương pháp gì thì họ cũng đều đem ra dùng.
Nhà vua chịu không nổi sự dày vò, nên cũng đành phải uống "nước khùng", và cũng bắt đầu nổi khùng như mọi người.
Đợi đến khi quần thần lớn nhỏ, ai ai cũng phát khùng lên như thế, thì mọi ngừơi mới vui mừng hớn hở !
(Tống thư)
Suy tư :
Lúa mì và cỏ lùng (Mt 13, 24-30) cùng nhau phát triển trong một đám ruộng, nếu không chú ý thì ta khó mà phát hiện được đâu là đám lúa non và đâu là đám cỏ lùng, vì chúng nó tương tự giống nhau, do đó mà ông chủ không cho đầy tớ đi nhổ cỏ lùng, vì sợ lầm, sơ ý mà nhổ luôn cả lúa, nhưng đợi khi cả hai cùng lớn lên (đến mùa gặt) thời gian dài, thì rất dể dàng phân biệt lúa và cỏ lùng.
Người xấu thời buổi này có khi diện mạo bên ngoài "bảnh" hơn người tốt, khó mà phân biệt được, họ cũng đi lễ nhà thờ, cũng đi rước lễ, cũng làm vài ba việc phúc đức, nhưng trong lòng thì đầy ắp mưu kế hại người. Cũng có khi họ vung tay trái lên án người xấu, nhưng tay phải thì bắt tay ủng hộ việc làm của người bất chính, và thế là chúng ta khó mà phân biệt được ai là người xấu và ai là người tốt.
Nếu tôi không có lập trường được bám sâu trong nền tảng đức tin, thì tôi cũng sẽ bị bắt buộc uống "nước khùng" là a dua vào đám đông vui buồn theo "thời tiết" nóng lạnh, là bị đồng hóa với những trào lưu của thời đại nghịch cùng đức tin , lúc đó tôi sẽ "nhìn gà hóa cuốc", rất dể dàng lầm tưởng người xấu thành người tốt và người tốt thành kẻ xấu.
Người trong nước uống nguồn nước này, nên tất cả đều phát khùng. Chỉ có nhà vua vì uống nước giếng nên không bị khùng.
Tất cả người dân trong nước đều bị khùng, do đó mà họ lại cho rằng nhà vua mới thật là người khùng, thế là họ hợp nhau lại thành nhóm bắt giữ nhà vua, và bắt vua phải trị bệnh khùng của mình.
Họ vừa dùng ngải để đốt vua, vừa châm cứu bằng kim châm bằng bạc, vừa sắc thuốc rót vào... tóm lại là có phương pháp gì thì họ cũng đều đem ra dùng.
Nhà vua chịu không nổi sự dày vò, nên cũng đành phải uống "nước khùng", và cũng bắt đầu nổi khùng như mọi người.
Đợi đến khi quần thần lớn nhỏ, ai ai cũng phát khùng lên như thế, thì mọi ngừơi mới vui mừng hớn hở !
(Tống thư)
Suy tư :
Lúa mì và cỏ lùng (Mt 13, 24-30) cùng nhau phát triển trong một đám ruộng, nếu không chú ý thì ta khó mà phát hiện được đâu là đám lúa non và đâu là đám cỏ lùng, vì chúng nó tương tự giống nhau, do đó mà ông chủ không cho đầy tớ đi nhổ cỏ lùng, vì sợ lầm, sơ ý mà nhổ luôn cả lúa, nhưng đợi khi cả hai cùng lớn lên (đến mùa gặt) thời gian dài, thì rất dể dàng phân biệt lúa và cỏ lùng.
Người xấu thời buổi này có khi diện mạo bên ngoài "bảnh" hơn người tốt, khó mà phân biệt được, họ cũng đi lễ nhà thờ, cũng đi rước lễ, cũng làm vài ba việc phúc đức, nhưng trong lòng thì đầy ắp mưu kế hại người. Cũng có khi họ vung tay trái lên án người xấu, nhưng tay phải thì bắt tay ủng hộ việc làm của người bất chính, và thế là chúng ta khó mà phân biệt được ai là người xấu và ai là người tốt.
Nếu tôi không có lập trường được bám sâu trong nền tảng đức tin, thì tôi cũng sẽ bị bắt buộc uống "nước khùng" là a dua vào đám đông vui buồn theo "thời tiết" nóng lạnh, là bị đồng hóa với những trào lưu của thời đại nghịch cùng đức tin , lúc đó tôi sẽ "nhìn gà hóa cuốc", rất dể dàng lầm tưởng người xấu thành người tốt và người tốt thành kẻ xấu.