Chúa Giêsu Vị Mục Tử Tốt Lành của chúng ta
Chúa phán: "Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta".
Vị Mục Tử Tốt Lành của chúng con ơi! Sáng nay thức dậy nhìn lên trời cao quả chúng con thấy bầu trời thật đẹp và thật trong, không có một dấu hiệu gì cho biết là trời sẽ chuyển mưa cả! Tất cả chúng con được Ngài thả chúng con trên Cánh Đồng Cỏ Xanh bao la bát ngát. Khí trời thật trong thơm và tốt lành cho sức khoẻ của chúng con lắm lắm! Thức ăn của chúng con là những cọng cỏ xanh thật xanh, tươi thật tươi, và nhiều nước còn đọng lại của những giọt sương mai của buổi sáng bình minh.
Mắt chúng con có thể dõi tầm nhìn thật xa trên một bầu trời xanh xanh, mát dịu con mắt. Loáng thoáng vài cụm mây trắng giăng giăng trên nền trời, được những con gió thổi nhẹ nhẹ lướt trôi trông rất nhẹ nhàng rất nên thơ. Xa xa có những đàn chim tung bay xoải cánh thật sung sướng và thật an bình vì chúng được bay lượn trên cao. Gần đây chúng con có nghe được tiếng róc rách của giòng suối mát trong, tha hồ uống khi khát nước. Mặt trời trên đỉnh đầu của chúng con cũng có lúc khuất lúc hiện do cụm mây chơi đùa cùng với gió. Ôi, cảnh vật thiên nhiên thật hữu tình đã cho chúng con bao điều hạnh phúc, nhưng sao bằng có Ngài Mục Tử Tốt Lành luôn hiện hữu bên chúng con.
Ngài Nhân Từ và Lòng Lành Vô Cùng lắm! Dù cánh đồng có rộng lớn bao la và chim bay xoải cánh cỡ nào thì Ngài cũng luôn chăm sóc chúng con và Ngài đã không để cho một con nào thất thoát và lạc được, ngoài những con chiên ngỗ nghịch như con đây!. Con cố tình muốn tìm kiếm những gì mờ mịt không tương lai phía trước mặt. Muốn thách đố chính mình và các bạn bằng cách đem mạng sống mình để đối địch với thú dữ là những kẻ thù luôn chực chờ và rình rập để ăn tươi nuốt sống chúng con khi có thể và nhất là khi chúng con ở một mình.
Cậy vào sức mạnh và tài riêng của mình, nghĩ rằng một mình có thể chống chỏi được với những phong ba, bão táp, cạm bẫy, và sự dữ ngoài kia, miễn là mình sẽ được tự do mà tha hồ tự tung tự tác, không cần đến ai, và nhất là được ở ngoài vòng kiểm soát không có Ngài Mục Tử lúc nào cũng gần bên, sẽ được tự do hơn. Muốn làm gì thì làm. Ăn uống và ngủ nghỉ bất kỳ lúc nào, đi chơi đâu, không phải bị lệ thuộc vào ai, thế là sung sướng nhất trần đời rồi! Phải không các bạn của tôi ơi! Có ai muốn đi theo tôi không?
Các bạn chết nhát quá! Ai đời các bạn lại chỉ muốn sống cả một đời của mình với cái ông Mục Tử này ư!? Giới hạn quá! Cuồng chân quá! Con mắt hiểu biết của các bạn không được mở dài rộng thêm ra. Trong khi chúng ta có thể làm những chuyến phiêu lưu và mạo hiểm thật cực kỳ thích thú với nhau ở một chân trời xa hơn và lạ hơn. Có thể cuối chân núi bên kia, cỏ sẽ xanh hơn, suối sẽ ngon ngọt hơn, và còn bao nhiêu thứ tốt hơn đẹp đẽ hơn mà chúng ta chưa có cơ hội được bước chân đến. Thế có phải phí một đời làm chiên vì chúng ta chẳng và sẽ không bao giờ biết đến một thế giới phía bên kia của chân núi không? Các bạn có nghe là đi một ngày đàng thì sẽ học một sàng khôn không? Ở mãi với ông Mục Tử này thì biết đến ngày nào khôn??
Thôi tôi chào các bạn nhé! tôi sẽ lên đường đây và các bạn hãy xem tôi tự do và sung sướng hơn các bạn nhiều! đừng nói gì với ông Mục Tử ấy nhé! Ổng sẽ không biết tôi rời đây đâu! Chào các bạn.
Vài năm sau. ...
Này các bạn ơi! lại đây mà xem Ngài Mục Tử Tốt Lành của chúng ta đang cõng ai trên đôi vai của ổng kìa!?? Từ trên đầu cho đến chân máu me tùm lum, đang được Ngài vỗ về, nâng niu, xoa dịu, và ủi an. Nghe Ngài nói chuyện với hắn có vẻ yêu thương, độ lượng, khoan dung, và bao che hắn lắm! Các bạn có nhận thấy hắn quen quen hay không? Rõ khổ nghe nói hắn đã bị một cú thập tử nhất sinh và may mắn được Ngài Mục Tử cứu hắn kịp thời mà mang về băng bó và chữa lành đấy các bạn ạ! Nhìn thấy hắn mà hãi hùng cho thân phận mỏng dòn của loài chiên chúng mình quá!. Chớ có ai mà thành dại khờ ngu ngơ như hắn nhé! Đang sống trong Thiên Đàng mà không biết mình được đang sống trong Thiên Đàng, cứ ngu ngu dại dại để đi tìm kiếm những thứ không cần thiết cho cuộc đời làm chiên ngắn ngủi và Linh Hồn Đời Đời của chúng ta.
Sau thời gian tịnh dưỡng:
Các bạn thân thương của tôi ơi! Không gì hạnh phúc cho bằng tôi đã được trở về và gặp tất cả anh chị em. Tôi những tưởng ra đi là không bao giờ có ngày trở lại. Từ lúc tôi rời khỏi nơi này, trái tim và tâm hồn của tôi đã cảm thấy bất an. Bởi khi ra ngoài kia tôi mới được nghe những tiếng âm thanh thật quái đản, kinh dị, rùng rợn, và thật sợ hãi vì tôi chưa từng bao giờ được nghe. Mắt tôi đã nhìn thấy những cái chết mà chỉ vì sơ hở nên đã nạp mạng cho loài thú dữ độc ác không một chút tình. Tôi rất muốn quay trở về các bạn ạ! nhưng không hiểu sao trong đầu tôi có một thứ áp lực và ma lực nào đó đã bắt tôi cứ đi tiếp và đi tới tới mãi. Càng đi xa thì tôi biết tôi sẽ không có ngày trở về.
Các bạn biết không, ngay khi tôi rời khỏi đây đã có một Cáo Già hình như đã biết và chờ sẵn, đến làm quen với tôi liền. Nhìn dung mạo của y thì tôi thấy sợ lắm nhưng y này đã rất tốt với tôi ngay lúc đầu. Y đã giới thiệu cho tôi cùng đi với y thật xa để mạo hiểm, thám thính, thử qua tất cả mọi thứ ngon ngọt, và mọi thứ lạ trên đời mà cả cuộc đời tôi chưa từng được nếm và thử qua. Những thứ này thật đã làm cho tôi mê mẩn, mờ con mắt, đau khổ, và ghiền đến độ không ngày nào mà tôi có thể thiếu chúng được. Y lợi dụng đợi khi tôi đã ghiền mọi thứ độc hại mà y đã cố tình nài ép tôi thử qua tuy dù tôi có đồng ý hay không đồng ý. Y bắt đầu đặt điều kiện với tôi, nếu tôi không nghe lời thì tôi sẽ phải nạp mạng cho y.
Hồi đầu tôi thấy y tử tế với tôi lắm nhất là trước mặt thuộc hạ của y. Y cưng tôi ra mặt nên tôi đã không ngần ngại và vui vẻ ký kết với những điều kiện của y đặt ra. Tôi không cần ngay cả biết tôi đã ký những gì. Sau này chính mắt tôi đã chứng kiến y đối xử với những thuộc hạ của y ra sao nếu không chấp hành và tuân lệnh những đòi hỏi của y và tôi đã hiểu thân phận của tôi cũng không khác được và tôi đã biết Sợ.
Trong suốt thời gian tôi ốm yếu vì bệnh hoạn do những cơn thèm khát và ghiền mà tôi không thỏa mãn được. Đã hoành hành và vật vã thân xác yếu hèn của tôi. Chính y muốn hành hạ tôi và tất cả thuộc hạ của y một cách dã man như vậy để dễ bề sai khiến!. Y nghĩ rằng tôi đã ngoan cố, có tư tưởng phản bội, và không còn dùng tôi được nữa! Y đã vắt sạch sinh lực thân xác của tôi và bỏ rơi tôi như là cỏ rác. Lúc đó tôi đã nhớ đến Thầy Mục Tử Tốt Lành của tôi và các bạn vô cùng!. Trong tôi lúc bấy giờ đã có sự sám hối và tìm cách để trốn tên khốn nạn lường gạt đó! Tôi đã bao lần tự hỏi không biết Thầy có độ lượng mà tha thứ cho tôi hay không khi tôi đã bất tuân lời Thầy dậy dỗ. Vì tôi đã nghiệm ra cuộc đời không có Thầy quả là vô vọng và luôn bất an. Luôn mệt mỏi và thất vọng. Tôi càng đi tìm thỏa mãn thú tính, càng thỏa mãn những của ngon vật lạ thì trong tôi lại càng cảm thấy trống vắng, vô nghĩa, mà chỉ muốn tìm đến cái chết. Đối với tôi lúc bấy giờ, cuộc đời chẳng còn đáng sống nữa vì tất cả đã bỏ tôi.
Rồi thì vào một buổi sáng đẹp trời theo sẵn kế hoạch, tôi chờ cho y vừa đi khỏi, tôi đã cố gắng hết sức của cái thân bệnh hoạn và ốm yếu của tôi, phóng thật nhanh và nhắm thẳng đến hướng núi để trở về. Tôi nghĩ đằng nào cũng chết nhưng dẫu sao được chết nơi chôn nhau cắt rốn vẫn hạnh phúc hơn và hy vọng được gặp Thầy lần cuối cùng để cúi xin Thầy tha thứ tội lỗi cho tôi rồi tôi sẽ vui lòng mà nhắm mắt. Nhờ nghĩ vậy mà tôi đã chạy thoát được một đoạn khá xa mà không nghe có tiếng theo sau. Không may cho tôi vì sức yếu nên không chạy được bao cao lên phía chân núi thì kìa y đã ở phía đằng sau tôi, khoảng cách chỉ bằng một cú phóng. Lần sau cùng tôi còn nhớ là tôi lấy hết sức tàn của mình mà phóng lên mõm đá thật cao để tránh nanh vuốt của y, rồi sau đó tôi không còn nhớ và biết gì nữa!
Khi tôi mở mắt và tỉnh lại là lúc tôi nhận ra đang được nằm trên đôi vai thân thương của Thầy Mục Tử Tốt Lành của chúng ta. Giữa những lúc mơ mơ màng màng tôi đã được nghe Thầy nói với tôi những lời thật dịu dàng thật thiết tha và Trái Tim tôi đã cảm thấy ấm lên trong Hạnh Phúc thật thương yêu vì được kề cận bên Thầy.
Lậy Ngài Mục Tử Tốt Lành của chúng con ơi!
Ước gì cuộc sống của tất cả chúng con, luôn được An Bình và Hạnh Phúc, giống như những con chiên ngoan hiền được sống kề cận bên Chúa trên cánh đồng hiền hòa, luôn được sự bao che, săn sóc, thương yêu, vỗ về, và an ủi của Ngài cả ngày lẫn đêm. Amen.
**::* Vui Trên Đồng Cỏ Xanh *::**
**~* Tuyết Mai(25) 10-08-03 *~**
Trời cao mênh mông bao la.
Đàn chim tung bay phương xa.
Đồi non xanh um mây trắng giăng.
Hồ hởi với những bước chân nhịp nhàng.
Đưa ta đến đồng cỏ xanh non.
Sống thanh bình chỉ cần Chúa mà thôi!
Sống bên Ngài hạnh phúc nhất trần đời.
Ngài chăn nuôi tôi hôm nay.
Ngài lo cho tôi hôm mai.
Một tương lai không lo lắng chi.
Vậy bạn hỡi hãy sống cho trọn tình!
Luôn tha thiết hòa với anh em.
Đem tình Ngài vào cuộc sống bon chen.
Tới muôn người cần được biết tình Ngài.
ĐK:
Vì yêu Chúa đã hy sinh.
Bỏ thân cứu lấy dân chiên.
Ngài đã chuốc lấy bao muộn sầu.
Trên Thánh Giá trên Thập Tự khổ đau.
Cho chiên Ngài được mãi mãi bình an.
Về đây dâng muôn câu ca.
Ngài ơi, thương con xin tha.
Vì con, chiên hoang nay trở về.
Vì đã chán ngán thú vui thế trần.
Hôm nay đến đồng cỏ xanh non.
Hứa trọn đời chỉ gần Chúa mà thôi!
Sống bên Ngài hạnh phúc nhất trần đời.
Chúa phán: "Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta".
Vị Mục Tử Tốt Lành của chúng con ơi! Sáng nay thức dậy nhìn lên trời cao quả chúng con thấy bầu trời thật đẹp và thật trong, không có một dấu hiệu gì cho biết là trời sẽ chuyển mưa cả! Tất cả chúng con được Ngài thả chúng con trên Cánh Đồng Cỏ Xanh bao la bát ngát. Khí trời thật trong thơm và tốt lành cho sức khoẻ của chúng con lắm lắm! Thức ăn của chúng con là những cọng cỏ xanh thật xanh, tươi thật tươi, và nhiều nước còn đọng lại của những giọt sương mai của buổi sáng bình minh.
Mắt chúng con có thể dõi tầm nhìn thật xa trên một bầu trời xanh xanh, mát dịu con mắt. Loáng thoáng vài cụm mây trắng giăng giăng trên nền trời, được những con gió thổi nhẹ nhẹ lướt trôi trông rất nhẹ nhàng rất nên thơ. Xa xa có những đàn chim tung bay xoải cánh thật sung sướng và thật an bình vì chúng được bay lượn trên cao. Gần đây chúng con có nghe được tiếng róc rách của giòng suối mát trong, tha hồ uống khi khát nước. Mặt trời trên đỉnh đầu của chúng con cũng có lúc khuất lúc hiện do cụm mây chơi đùa cùng với gió. Ôi, cảnh vật thiên nhiên thật hữu tình đã cho chúng con bao điều hạnh phúc, nhưng sao bằng có Ngài Mục Tử Tốt Lành luôn hiện hữu bên chúng con.
Ngài Nhân Từ và Lòng Lành Vô Cùng lắm! Dù cánh đồng có rộng lớn bao la và chim bay xoải cánh cỡ nào thì Ngài cũng luôn chăm sóc chúng con và Ngài đã không để cho một con nào thất thoát và lạc được, ngoài những con chiên ngỗ nghịch như con đây!. Con cố tình muốn tìm kiếm những gì mờ mịt không tương lai phía trước mặt. Muốn thách đố chính mình và các bạn bằng cách đem mạng sống mình để đối địch với thú dữ là những kẻ thù luôn chực chờ và rình rập để ăn tươi nuốt sống chúng con khi có thể và nhất là khi chúng con ở một mình.
Cậy vào sức mạnh và tài riêng của mình, nghĩ rằng một mình có thể chống chỏi được với những phong ba, bão táp, cạm bẫy, và sự dữ ngoài kia, miễn là mình sẽ được tự do mà tha hồ tự tung tự tác, không cần đến ai, và nhất là được ở ngoài vòng kiểm soát không có Ngài Mục Tử lúc nào cũng gần bên, sẽ được tự do hơn. Muốn làm gì thì làm. Ăn uống và ngủ nghỉ bất kỳ lúc nào, đi chơi đâu, không phải bị lệ thuộc vào ai, thế là sung sướng nhất trần đời rồi! Phải không các bạn của tôi ơi! Có ai muốn đi theo tôi không?
Các bạn chết nhát quá! Ai đời các bạn lại chỉ muốn sống cả một đời của mình với cái ông Mục Tử này ư!? Giới hạn quá! Cuồng chân quá! Con mắt hiểu biết của các bạn không được mở dài rộng thêm ra. Trong khi chúng ta có thể làm những chuyến phiêu lưu và mạo hiểm thật cực kỳ thích thú với nhau ở một chân trời xa hơn và lạ hơn. Có thể cuối chân núi bên kia, cỏ sẽ xanh hơn, suối sẽ ngon ngọt hơn, và còn bao nhiêu thứ tốt hơn đẹp đẽ hơn mà chúng ta chưa có cơ hội được bước chân đến. Thế có phải phí một đời làm chiên vì chúng ta chẳng và sẽ không bao giờ biết đến một thế giới phía bên kia của chân núi không? Các bạn có nghe là đi một ngày đàng thì sẽ học một sàng khôn không? Ở mãi với ông Mục Tử này thì biết đến ngày nào khôn??
Thôi tôi chào các bạn nhé! tôi sẽ lên đường đây và các bạn hãy xem tôi tự do và sung sướng hơn các bạn nhiều! đừng nói gì với ông Mục Tử ấy nhé! Ổng sẽ không biết tôi rời đây đâu! Chào các bạn.
Vài năm sau. ...
Này các bạn ơi! lại đây mà xem Ngài Mục Tử Tốt Lành của chúng ta đang cõng ai trên đôi vai của ổng kìa!?? Từ trên đầu cho đến chân máu me tùm lum, đang được Ngài vỗ về, nâng niu, xoa dịu, và ủi an. Nghe Ngài nói chuyện với hắn có vẻ yêu thương, độ lượng, khoan dung, và bao che hắn lắm! Các bạn có nhận thấy hắn quen quen hay không? Rõ khổ nghe nói hắn đã bị một cú thập tử nhất sinh và may mắn được Ngài Mục Tử cứu hắn kịp thời mà mang về băng bó và chữa lành đấy các bạn ạ! Nhìn thấy hắn mà hãi hùng cho thân phận mỏng dòn của loài chiên chúng mình quá!. Chớ có ai mà thành dại khờ ngu ngơ như hắn nhé! Đang sống trong Thiên Đàng mà không biết mình được đang sống trong Thiên Đàng, cứ ngu ngu dại dại để đi tìm kiếm những thứ không cần thiết cho cuộc đời làm chiên ngắn ngủi và Linh Hồn Đời Đời của chúng ta.
Sau thời gian tịnh dưỡng:
Các bạn thân thương của tôi ơi! Không gì hạnh phúc cho bằng tôi đã được trở về và gặp tất cả anh chị em. Tôi những tưởng ra đi là không bao giờ có ngày trở lại. Từ lúc tôi rời khỏi nơi này, trái tim và tâm hồn của tôi đã cảm thấy bất an. Bởi khi ra ngoài kia tôi mới được nghe những tiếng âm thanh thật quái đản, kinh dị, rùng rợn, và thật sợ hãi vì tôi chưa từng bao giờ được nghe. Mắt tôi đã nhìn thấy những cái chết mà chỉ vì sơ hở nên đã nạp mạng cho loài thú dữ độc ác không một chút tình. Tôi rất muốn quay trở về các bạn ạ! nhưng không hiểu sao trong đầu tôi có một thứ áp lực và ma lực nào đó đã bắt tôi cứ đi tiếp và đi tới tới mãi. Càng đi xa thì tôi biết tôi sẽ không có ngày trở về.
Các bạn biết không, ngay khi tôi rời khỏi đây đã có một Cáo Già hình như đã biết và chờ sẵn, đến làm quen với tôi liền. Nhìn dung mạo của y thì tôi thấy sợ lắm nhưng y này đã rất tốt với tôi ngay lúc đầu. Y đã giới thiệu cho tôi cùng đi với y thật xa để mạo hiểm, thám thính, thử qua tất cả mọi thứ ngon ngọt, và mọi thứ lạ trên đời mà cả cuộc đời tôi chưa từng được nếm và thử qua. Những thứ này thật đã làm cho tôi mê mẩn, mờ con mắt, đau khổ, và ghiền đến độ không ngày nào mà tôi có thể thiếu chúng được. Y lợi dụng đợi khi tôi đã ghiền mọi thứ độc hại mà y đã cố tình nài ép tôi thử qua tuy dù tôi có đồng ý hay không đồng ý. Y bắt đầu đặt điều kiện với tôi, nếu tôi không nghe lời thì tôi sẽ phải nạp mạng cho y.
Hồi đầu tôi thấy y tử tế với tôi lắm nhất là trước mặt thuộc hạ của y. Y cưng tôi ra mặt nên tôi đã không ngần ngại và vui vẻ ký kết với những điều kiện của y đặt ra. Tôi không cần ngay cả biết tôi đã ký những gì. Sau này chính mắt tôi đã chứng kiến y đối xử với những thuộc hạ của y ra sao nếu không chấp hành và tuân lệnh những đòi hỏi của y và tôi đã hiểu thân phận của tôi cũng không khác được và tôi đã biết Sợ.
Trong suốt thời gian tôi ốm yếu vì bệnh hoạn do những cơn thèm khát và ghiền mà tôi không thỏa mãn được. Đã hoành hành và vật vã thân xác yếu hèn của tôi. Chính y muốn hành hạ tôi và tất cả thuộc hạ của y một cách dã man như vậy để dễ bề sai khiến!. Y nghĩ rằng tôi đã ngoan cố, có tư tưởng phản bội, và không còn dùng tôi được nữa! Y đã vắt sạch sinh lực thân xác của tôi và bỏ rơi tôi như là cỏ rác. Lúc đó tôi đã nhớ đến Thầy Mục Tử Tốt Lành của tôi và các bạn vô cùng!. Trong tôi lúc bấy giờ đã có sự sám hối và tìm cách để trốn tên khốn nạn lường gạt đó! Tôi đã bao lần tự hỏi không biết Thầy có độ lượng mà tha thứ cho tôi hay không khi tôi đã bất tuân lời Thầy dậy dỗ. Vì tôi đã nghiệm ra cuộc đời không có Thầy quả là vô vọng và luôn bất an. Luôn mệt mỏi và thất vọng. Tôi càng đi tìm thỏa mãn thú tính, càng thỏa mãn những của ngon vật lạ thì trong tôi lại càng cảm thấy trống vắng, vô nghĩa, mà chỉ muốn tìm đến cái chết. Đối với tôi lúc bấy giờ, cuộc đời chẳng còn đáng sống nữa vì tất cả đã bỏ tôi.
Rồi thì vào một buổi sáng đẹp trời theo sẵn kế hoạch, tôi chờ cho y vừa đi khỏi, tôi đã cố gắng hết sức của cái thân bệnh hoạn và ốm yếu của tôi, phóng thật nhanh và nhắm thẳng đến hướng núi để trở về. Tôi nghĩ đằng nào cũng chết nhưng dẫu sao được chết nơi chôn nhau cắt rốn vẫn hạnh phúc hơn và hy vọng được gặp Thầy lần cuối cùng để cúi xin Thầy tha thứ tội lỗi cho tôi rồi tôi sẽ vui lòng mà nhắm mắt. Nhờ nghĩ vậy mà tôi đã chạy thoát được một đoạn khá xa mà không nghe có tiếng theo sau. Không may cho tôi vì sức yếu nên không chạy được bao cao lên phía chân núi thì kìa y đã ở phía đằng sau tôi, khoảng cách chỉ bằng một cú phóng. Lần sau cùng tôi còn nhớ là tôi lấy hết sức tàn của mình mà phóng lên mõm đá thật cao để tránh nanh vuốt của y, rồi sau đó tôi không còn nhớ và biết gì nữa!
Khi tôi mở mắt và tỉnh lại là lúc tôi nhận ra đang được nằm trên đôi vai thân thương của Thầy Mục Tử Tốt Lành của chúng ta. Giữa những lúc mơ mơ màng màng tôi đã được nghe Thầy nói với tôi những lời thật dịu dàng thật thiết tha và Trái Tim tôi đã cảm thấy ấm lên trong Hạnh Phúc thật thương yêu vì được kề cận bên Thầy.
Lậy Ngài Mục Tử Tốt Lành của chúng con ơi!
Ước gì cuộc sống của tất cả chúng con, luôn được An Bình và Hạnh Phúc, giống như những con chiên ngoan hiền được sống kề cận bên Chúa trên cánh đồng hiền hòa, luôn được sự bao che, săn sóc, thương yêu, vỗ về, và an ủi của Ngài cả ngày lẫn đêm. Amen.
**::* Vui Trên Đồng Cỏ Xanh *::**
**~* Tuyết Mai(25) 10-08-03 *~**
Trời cao mênh mông bao la.
Đàn chim tung bay phương xa.
Đồi non xanh um mây trắng giăng.
Hồ hởi với những bước chân nhịp nhàng.
Đưa ta đến đồng cỏ xanh non.
Sống thanh bình chỉ cần Chúa mà thôi!
Sống bên Ngài hạnh phúc nhất trần đời.
Ngài chăn nuôi tôi hôm nay.
Ngài lo cho tôi hôm mai.
Một tương lai không lo lắng chi.
Vậy bạn hỡi hãy sống cho trọn tình!
Luôn tha thiết hòa với anh em.
Đem tình Ngài vào cuộc sống bon chen.
Tới muôn người cần được biết tình Ngài.
ĐK:
Vì yêu Chúa đã hy sinh.
Bỏ thân cứu lấy dân chiên.
Ngài đã chuốc lấy bao muộn sầu.
Trên Thánh Giá trên Thập Tự khổ đau.
Cho chiên Ngài được mãi mãi bình an.
Về đây dâng muôn câu ca.
Ngài ơi, thương con xin tha.
Vì con, chiên hoang nay trở về.
Vì đã chán ngán thú vui thế trần.
Hôm nay đến đồng cỏ xanh non.
Hứa trọn đời chỉ gần Chúa mà thôi!
Sống bên Ngài hạnh phúc nhất trần đời.