Giải thích bài Tin Mừng Chúa Nhật Phục Sinh
ROME (Zenit.org).- Cha Raniero Cantalamessa Dòng Capuchin, là vị giảng Phủ Giáo Hoàng, đã giải thích Tin Mừng Chúa Nhật Phục Sinh. Các thiên thần đã nói với các người nữ đến viếng mộ sáng Phục Sinh; “Đừng có sợ. Tôi biết các bà tìm Chúa Giêsu thành Nadareth, Đấng bị đóng đinh. Người đã sống lại”
Nhưng Chúa Giêsu đã thật sự sống lại chăng? Chúng ta có những bảo đảm nào minh chứng ta xử lý một điều đã thật sự xảy ra chớ không phải là một sự bịa đặt hay gợi ý? Thánh Phaolô, viết không ngoài 25 năm sau biến cố, lên danh sách tất cả những người đã thấy Chúa Giêsu sau sự phục sinh, đa số những người ấy còn sống (1 Corintô 15: 8). Đối với sự kiện cổ xưa nào mà chúng ta có bằng chứng mạnh như sự kiện này?
Nhưng một quan sát chung cũng thuyết phục chúng ta về sự thật của biến cố. Lúc Chúa Giêsu chết các môn đệ đi tản mác; trường hợp của Người được cho là bị đóng kín: “Phần chúng tôi trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel,” các môn đệ đi Emmaus đã nói như thế. Rõ ràng họ không còn hy vọng nào nữa.
Và rồi thình lình chúng ta thấy cũng những người này đồng thanh công bố Chúa Giêsu đang sống, và họ đối mặt, do chứng từ này, với những thử thách, những bắt bớ và, sau cùng, người này tới người khác, với sự tử đạo và sự chết.
Các ông không thể bị lừa dối bởi vì các ông đã nói chuyện và đã ăn uống với Người sau khi Người phục sinh; và sau đó họ là những con người thực tế, không chút nào theo sự phấn kích dễ dàng. Đầu tiên chính các ông nghi ngờ và chống đối không ít để mà tin. Họ cũng không muốn phỉnh phờ những kẻ khác, bởi vì, nếu Chúa Giêsu không phục sinh, chính họ là những kẻ trước hết bị phản bội và trở lại. Không có sự kiện phục sinh, sự sinh của Kitô Giáo và của Giáo Hội trở thành một mầu nhiệm còn khó mà giải thích hơn là chính sự phục sinh.
Đó là một số luận cứ khách quan, lịch sử, nhưng luận cứ mạnh nhất về Chúa Kitô phục sinh, là người sống động ! Người sống động không phải vì chúng ta giữ Người sống động bằng cách nói về Người, nhưng bởi vì Người giữ chúing ta sống động, Người truyền thông cảm giác về sự hiện diện của Người cho chúng ta, Người làm cho chúng ta hy vọng. “Kẻ tiếp xúc Chúa Kitô là kẻ tin vào Chúa Kitô,” Thánh Augustinô đã nói, và những kẻ tin thật thì kinh nghiệm sự thật trong khẳng định này.
Những kẻ không tin vào thực tại sự phục sinh, đã luôn luôn đưa ra những giả thuyết rằng sự phục sinh được coi như một hiện tượng tự kỷ ám thị; các tông độ “đã tin” có thấy. Nhưng điều này, nếu là thật, sẽ tạo nên, cuối cùng, một phép lạ không nhỏ hơn phép lạ người ta ra sức tránh công nhân. Hãy giả thiết rằng những người khác nhau, trong những tình huống và những nơi khác nhau, tất cả đều bị cũng một ảo giác. Những thị kiến tưởng tượng thường đến với những người trông đợi và ao ước chúng cách mãnh liệt, nhưng các tông đồ, sau những biến cố ngày thứ Sáu Tuần Thánh, không trông đợi điều gì khác.
Sự phục sinh của Chúa Kitô là, đối với vũ trụ thiêng liêng, điều “Big Bang” (Vụ nổ vũ trụ) đầu tiên đã là đối với vũ trụ vật chất, theo một lý thuyết hiện đại: một sự bùng nổ to lớn như thế về năng lương đã in sâu trong vũ trụ sự bành trướng năng lượng này, sẽ tiếp tục cả ngày nay từ một khoảng xa cách hàng tỷ năm. Hãy cất khỏi Giáo Hội đức tin vào sự phục sinh và mọi sự sẽ đọng lại và đóng kín, cũng như khi dòng kiện bị đứt trong một nhà nào.
Thánh Phaolô viết: “Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ” (Romans 10:9). “Đức Tin của người Kitô hữu là sự sống lại của Chúa kitô,” Thánh Augustinô nói. Mọi người tin rằng Chúa Giêsu đã chết, cả những dân ngoại, nhữing người theo thuyết bất khả tri tin điếu ấy. Nhưng chỉ các kitô hữu mới tin Người đã sống lại, và người ta không phải là một kitô hữu trừ ra người ta tin điều này.
Cho Chúa Kitô sống lại từ kẻ chết, đó là dường như Thiên Chúa đã phê chuẩn cách xử sự của Người, bằng cách gây ấn tượng về điều ấy với dấu ấn của Ngừoi. “Ví Người đã ấn định cho mọi người một sự bảo đảm bằng cách làm cho Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết” (Cv 17:31).
ROME (Zenit.org).- Cha Raniero Cantalamessa Dòng Capuchin, là vị giảng Phủ Giáo Hoàng, đã giải thích Tin Mừng Chúa Nhật Phục Sinh. Các thiên thần đã nói với các người nữ đến viếng mộ sáng Phục Sinh; “Đừng có sợ. Tôi biết các bà tìm Chúa Giêsu thành Nadareth, Đấng bị đóng đinh. Người đã sống lại”
Nhưng Chúa Giêsu đã thật sự sống lại chăng? Chúng ta có những bảo đảm nào minh chứng ta xử lý một điều đã thật sự xảy ra chớ không phải là một sự bịa đặt hay gợi ý? Thánh Phaolô, viết không ngoài 25 năm sau biến cố, lên danh sách tất cả những người đã thấy Chúa Giêsu sau sự phục sinh, đa số những người ấy còn sống (1 Corintô 15: 8). Đối với sự kiện cổ xưa nào mà chúng ta có bằng chứng mạnh như sự kiện này?Nhưng một quan sát chung cũng thuyết phục chúng ta về sự thật của biến cố. Lúc Chúa Giêsu chết các môn đệ đi tản mác; trường hợp của Người được cho là bị đóng kín: “Phần chúng tôi trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel,” các môn đệ đi Emmaus đã nói như thế. Rõ ràng họ không còn hy vọng nào nữa.
Và rồi thình lình chúng ta thấy cũng những người này đồng thanh công bố Chúa Giêsu đang sống, và họ đối mặt, do chứng từ này, với những thử thách, những bắt bớ và, sau cùng, người này tới người khác, với sự tử đạo và sự chết.
Các ông không thể bị lừa dối bởi vì các ông đã nói chuyện và đã ăn uống với Người sau khi Người phục sinh; và sau đó họ là những con người thực tế, không chút nào theo sự phấn kích dễ dàng. Đầu tiên chính các ông nghi ngờ và chống đối không ít để mà tin. Họ cũng không muốn phỉnh phờ những kẻ khác, bởi vì, nếu Chúa Giêsu không phục sinh, chính họ là những kẻ trước hết bị phản bội và trở lại. Không có sự kiện phục sinh, sự sinh của Kitô Giáo và của Giáo Hội trở thành một mầu nhiệm còn khó mà giải thích hơn là chính sự phục sinh.
Đó là một số luận cứ khách quan, lịch sử, nhưng luận cứ mạnh nhất về Chúa Kitô phục sinh, là người sống động ! Người sống động không phải vì chúng ta giữ Người sống động bằng cách nói về Người, nhưng bởi vì Người giữ chúing ta sống động, Người truyền thông cảm giác về sự hiện diện của Người cho chúng ta, Người làm cho chúng ta hy vọng. “Kẻ tiếp xúc Chúa Kitô là kẻ tin vào Chúa Kitô,” Thánh Augustinô đã nói, và những kẻ tin thật thì kinh nghiệm sự thật trong khẳng định này.
Những kẻ không tin vào thực tại sự phục sinh, đã luôn luôn đưa ra những giả thuyết rằng sự phục sinh được coi như một hiện tượng tự kỷ ám thị; các tông độ “đã tin” có thấy. Nhưng điều này, nếu là thật, sẽ tạo nên, cuối cùng, một phép lạ không nhỏ hơn phép lạ người ta ra sức tránh công nhân. Hãy giả thiết rằng những người khác nhau, trong những tình huống và những nơi khác nhau, tất cả đều bị cũng một ảo giác. Những thị kiến tưởng tượng thường đến với những người trông đợi và ao ước chúng cách mãnh liệt, nhưng các tông đồ, sau những biến cố ngày thứ Sáu Tuần Thánh, không trông đợi điều gì khác.
Sự phục sinh của Chúa Kitô là, đối với vũ trụ thiêng liêng, điều “Big Bang” (Vụ nổ vũ trụ) đầu tiên đã là đối với vũ trụ vật chất, theo một lý thuyết hiện đại: một sự bùng nổ to lớn như thế về năng lương đã in sâu trong vũ trụ sự bành trướng năng lượng này, sẽ tiếp tục cả ngày nay từ một khoảng xa cách hàng tỷ năm. Hãy cất khỏi Giáo Hội đức tin vào sự phục sinh và mọi sự sẽ đọng lại và đóng kín, cũng như khi dòng kiện bị đứt trong một nhà nào.
Thánh Phaolô viết: “Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ” (Romans 10:9). “Đức Tin của người Kitô hữu là sự sống lại của Chúa kitô,” Thánh Augustinô nói. Mọi người tin rằng Chúa Giêsu đã chết, cả những dân ngoại, nhữing người theo thuyết bất khả tri tin điếu ấy. Nhưng chỉ các kitô hữu mới tin Người đã sống lại, và người ta không phải là một kitô hữu trừ ra người ta tin điều này.
Cho Chúa Kitô sống lại từ kẻ chết, đó là dường như Thiên Chúa đã phê chuẩn cách xử sự của Người, bằng cách gây ấn tượng về điều ấy với dấu ấn của Ngừoi. “Ví Người đã ấn định cho mọi người một sự bảo đảm bằng cách làm cho Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết” (Cv 17:31).