Chúa phục sinh, niềm hy vọng bất tận của con người
Trong mấy ngày qua, cả Giáo hội gần như chìm vào trong mầu nhiệm khổ đau và nước mắt. Giáo hội giúp con cái mình sống lại những giờ phút cuối cùng của Thầy Chí Thánh, lắng nghe những lời vàng ngọc cuối cùng của Người trong bữa tiệc ly, ngắm lại nghĩa cử rửa chân vô cùng xúc động. Giáo hội mời gọi con cái thinh lặng bên Chúa để suy ngắm những lời Chúa nói: “Các con không thể thức với Thầy được một giờ sao?” Giáo hội đồng hành cùng con cái bước theo con đường thánh giá Chúa đã chịu và sống những giây phút cuối cùng của Người trên thập giá. Giáo hội quy tụ con cái mình bên cạnh Mẹ Maria dưới chân thập giá và bên cửa mộ.
Giáo hội đang giúp mỗi người chúng ta sống các mầu nhiệm: mầu nhiệm khổ đau, mầu nhiệm sự chết và mầu nhiệm sự dữ. Đứng trước các mầu nhiệm này, con người chỉ nhìn thấy tăm tối mịt mù. Kiếp sống của con người dường như trở thành phi lý. Đời người như là một cái gì phi lý. Phi lý không phải vì quá khổ đau, phi lý không phải vì sự chết, phi lý cũng không phải có quá nhiều sự dữ. Nhưng phi lý chính vì không còn gì để hy vọng, phi lý vì vô vọng. Kiếp người trở thành một kiếp vô vọng.
Chính trong màn đêm tưởng chừng tăm tối đến vô hạn ấy, bỗng “tảng đá đã lăn ra khỏi mộ”, một tia sáng bỗng lóe lên và càng lúc càng chói sáng. Sự Sống đã chỗi dậy, Sự Sống đã bừng lên và tỏa sáng. Đức Giêsu Kitô đã sống lại. “Người là Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, Ánh Sáng bởi Ánh Sáng”. Khổ đau, sự chết và sự dữ tưởng có thể bá chủ thế giới và cướp đi hy vọng của con người, nhưng Ánh Sáng Thiên Chúa đã bừng lên xóa tan tăm tối và đem lại hy vọng cho con người. Chính lúc này đây, chúng ta mới thấy thấm thía Những Lời được chép ngay đầu Tin Mừng Gioan: “ Điều đã được tạo thành nơi Người là sự sống, và sự sống là ánh sáng cho nhân loại. Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng” (1, 3- 5).
Giờ đây, con người mới biết thật rằng: mình được sinh ra ở đời không phải là một sự phi lý, kiếp người không phải là một kiếp vô vọng. Đời người là đời hy vọng, là đời của Sự Sống, là niềm vui và hạnh phúc. Ánh sáng phục sinh giúp ta hiểu được sứ mạng và ơn gọi làm người: “ Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta” ( St. 1, 26).
Trong mấy ngày qua, cả Giáo hội gần như chìm vào trong mầu nhiệm khổ đau và nước mắt. Giáo hội giúp con cái mình sống lại những giờ phút cuối cùng của Thầy Chí Thánh, lắng nghe những lời vàng ngọc cuối cùng của Người trong bữa tiệc ly, ngắm lại nghĩa cử rửa chân vô cùng xúc động. Giáo hội mời gọi con cái thinh lặng bên Chúa để suy ngắm những lời Chúa nói: “Các con không thể thức với Thầy được một giờ sao?” Giáo hội đồng hành cùng con cái bước theo con đường thánh giá Chúa đã chịu và sống những giây phút cuối cùng của Người trên thập giá. Giáo hội quy tụ con cái mình bên cạnh Mẹ Maria dưới chân thập giá và bên cửa mộ.
Giáo hội đang giúp mỗi người chúng ta sống các mầu nhiệm: mầu nhiệm khổ đau, mầu nhiệm sự chết và mầu nhiệm sự dữ. Đứng trước các mầu nhiệm này, con người chỉ nhìn thấy tăm tối mịt mù. Kiếp sống của con người dường như trở thành phi lý. Đời người như là một cái gì phi lý. Phi lý không phải vì quá khổ đau, phi lý không phải vì sự chết, phi lý cũng không phải có quá nhiều sự dữ. Nhưng phi lý chính vì không còn gì để hy vọng, phi lý vì vô vọng. Kiếp người trở thành một kiếp vô vọng.
Chính trong màn đêm tưởng chừng tăm tối đến vô hạn ấy, bỗng “tảng đá đã lăn ra khỏi mộ”, một tia sáng bỗng lóe lên và càng lúc càng chói sáng. Sự Sống đã chỗi dậy, Sự Sống đã bừng lên và tỏa sáng. Đức Giêsu Kitô đã sống lại. “Người là Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, Ánh Sáng bởi Ánh Sáng”. Khổ đau, sự chết và sự dữ tưởng có thể bá chủ thế giới và cướp đi hy vọng của con người, nhưng Ánh Sáng Thiên Chúa đã bừng lên xóa tan tăm tối và đem lại hy vọng cho con người. Chính lúc này đây, chúng ta mới thấy thấm thía Những Lời được chép ngay đầu Tin Mừng Gioan: “ Điều đã được tạo thành nơi Người là sự sống, và sự sống là ánh sáng cho nhân loại. Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng” (1, 3- 5).
Giờ đây, con người mới biết thật rằng: mình được sinh ra ở đời không phải là một sự phi lý, kiếp người không phải là một kiếp vô vọng. Đời người là đời hy vọng, là đời của Sự Sống, là niềm vui và hạnh phúc. Ánh sáng phục sinh giúp ta hiểu được sứ mạng và ơn gọi làm người: “ Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta” ( St. 1, 26).