Con Bọ Nước
Nhà đạo diễn Cecil B. DeMille đã mô tả một sự việc xảy ra tại mặt hồ ở phía bắc tiểu bang Maine. Lúc đó ông đang nằm đọc sách trên một chiếc xuồng êm trôi, bỗng thấy một con bọ nước bò lên sườn gỗ chiếc xuồng, bám chặt chân vào đó và nằm chết. Ông vẫn tiếp tục đọc sách.
Chừng 3 giờ đồng hồ sau, ông đưa mắt nhìn con bọ và thấy cái lưng khô nóng của nó có vết nứt. Thế rồi một sự kiện khác thường xảy ra: Từ lưng con bọ nước, một hình thể mới, một con chuồn chuồn xinh đẹp xuất hiện.
Câu chuyện của DeMille giúp ta thẩm định một sự biến thể cao cả hơn thế nhiều đã xảy ra nơi Đức Giêsu ba ngày sau khi Người chết.
Người Đã Sống Lại
Bình minh ngày Chúa nhật cũng giống như bao ngày Chúa nhật khác tại Giêrusalem. Ngày Sabbath đã chấm dứt và mọi sinh hoạt trở lại bình thường. Tuy nhiên đối với các môn đệ của Đức Giêsu thì buổi sáng hôm nay vẫn còn là tiếp nối của một đêm hãi hùng. Xác Chúa đã được chôn trong ngôi mộ có lấp tảng đá ở ngoại thành. Thi hài được đặt trong đó thật vội vàng vào đêm hôm thứ Sáu. Vì là cận kề ngày Sabbath, các nghi lễ tống táng theo tập tục Do thái phải đình hoãn lại.
Ngày thứ nhất trong tuần, vừa tảng sáng, các bà đi ra mộ, mang theo dầu thơm đã chuẩn bị sẵn. Họ thấy tảng đá đã lăn ra khỏi mộ. Nhưng khi bước vào, họ không thấy thi hài Chúa Giêsu đâu cả. Họ còn đang phân vân, thì kìa hai người đàn ông y phục sáng chói, đứng bên họ. Đang lúc các bà sợ hãi, cúi gầm xuống đất, thì hai người kia nói:
- "Sao các bà lại tìm Người Sống ở giữa kẻ chết? Người không còn đây nữa, nhưng đã chỗi dậy rồi." (Lc24:1-6)
Các bà vội vã quay về thuật lại cho các môn đệ. "Nhưng các ông cho là chuyện lẩn thẩn, nên chẳng tin." (Lc24:11)
Người Lạ Mặt
Hoa xuân tỏa hương êm dịu nhưng hai người môn đệ dường như không hay biết. Chim hót nhẹ nhàng nhưng hai người như không nghe thấy gì. Họ đang trên đường từ Giêrusalem trở về nhà tại Emmau. Cái chết của Đức Giêsu đã làm tiêu tan hết mộng ước của họ. Bỗng Đức Giêsu xuất hiện cùng đồng hành với hai người nhưng họ không nhận ra Người. Đức Giêsu hỏi:
- "Các anh đang nói chuyện gì thế?"
Họ thuật lại cho Người câu chuyện đau thương đã xảy ra. Thế rồi Đức Giêsu giải thích cho họ biết rằng chuyện đó xảy ra đúng như lời Kinh thánh đã tiên báo về đấng Messia. Hai người môn đệ lắng nghe thật thích thú. Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giêsu làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng:
- "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn".
Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất...Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem (Lc 24:28-33).
Đúng Là Chúa Thật!
"Người đã chỗi dậy từ cõi chết, và kìa Người đi Galilê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người." (Mt 28:7)
Những lời nói đó của vị thiên thần đã đưa các môn đệ của Đức Giêsu từ Giêrusalem trở lại xứ Galilê. Một đêm trong lúc còn đang chờ đợi tại Galilê các môn đệ lấy thuyền ra đi đánh cá. Không đánh được gì, họ đưa thuyền quay về. Khi sắp tới đất liền, một người lạ mặt đứng trên bờ la lớn tiếng bảo họ thả lưới thêm một lần nữa. Họ miễn cưỡng tuân lời. Mẻ cá bắt đuợc gần đầy khoang thuyền! Gioan nhìn kỹ người lạ mặt trên bờ và nói:
"Đúng là Chúa đấy!"
Khi các môn đệ kéo mẻ cá lên bờ, họ thấy Đức Giêsu đang đốt lửa nướng cá và có cả bánh. Họ ngồi xuống ăn uống theo lời Người mời. Sau bữa ăn, Đức Giêsu kéo Phêrô ra một chỗ.
Ba lần Người hỏi Phêrô: "Anh có yêu mến Thày không?"
Ba lần Phêrô trả lời: "Dạ, Chúa biết là con yêu mến Chúa."
Ba lần Đức Giêsu bảo ông: "Hãy chăm sóc đàn chiên của Thày."
Ba lần tuyên xưng tình yêu của Phêrô đã tẩy xoá khỏi tâm hồn ông sự việc ba lần ông chối Chúa. Ba lần đáp ứng Đức Giêsu của Phêrô đã uỷ nhiệm cho ông cái công tác đặc biệt làm người chăn giữ bày chiên non yếu của Người.
Quá Tầm Cảm Nghiệm Của Người Phàm.
Một điểm nổi bật trong sự xuất hiện của Đức Giêsu vào Lễ Phục sinh là người ta đã không nhận ra Người. Khi Đức Giêsu hiện ra với Maria Mađalêna, "bà ấy không biết" đó là Đức Giêsu (Gi 20:14)
Khi Đức Giêsu hiện đến với các môn đệ, họ tưởng Người là "ma" (Lc 24:37). Khi Người xuất hiện trên bờ biển, các môn đệ đã "không biết" đó là Người (Gi 21:4)
Điều này nói lên bản chất của sự phục sinh (resurrection). Đó là sự việc chưa con người nào cảm nghiệm được. Đó không phải là một sự tỉnh lại (resuscitation), một sự quay về lại với đời sống, nhưng là một bước nhảy vọt trong cuộc đời - và trong thân xác. Thân xác sống lại trong buổi sáng Chúa Nhật Phục sinh, trên căn bản, khác với thân xác được chôn cất buổi chiều ngày Thứ Sáu Chịu nạn. Phaolô so sánh thân xác trước khi phục sinh với hạt giống gieo vào lòng đất:
"Ngươi gieo cái gì, cái ấy phải chết mới được sống. Cái ngươi gieo không phải là hình thể, nhưng là một hạt trơ trụi, chẳng hạn như hạt lúa hay một thứ nào khác, sẽ mọc lên. Việc kẻ chết sống lại cũng như thế... Gieo xuống là thân thể có sinh khí, mà chỗi dậy là thân thể có thần khí." (1Co 15:36-37,42-44)
Giới Luật
Chưa bao giờ Đức Giêsu trông rạng rỡ như lúc này khi Người đứng trước các môn đệ trên một ngọn đồi ở Galilê. Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Đức Giêsu đến gần, nói với các ông:
"Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ những điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế". (Mt 28:17-20)
Đức Giêsu sống lại đã có một mối liên hệ mật thiết mới với các anh chị em của Người trên mặt đất. Người được vinh danh, nghĩa là, hoàn toàn sống và hoàn toàn cho đi cuộc sống. Người bắt đầu truyền ban Chúa Thánh Linh trong đêm Chúa Nhật Phục sinh:
"Hãy nhận lấy Chúa Thánh Linh" (Gi 20:22)
Và còn tiếp tục truyền ban như vậy ở Galilê. Năm mươi ngày sau đó, vào ngày lễ Ngũ Tuần, cũng một Thánh Linh đó đã được truyền ban một cách mạnh mẽ trên tất cả những người theo Đức Giêsu và tỏ bày ra cho toàn thế giới.
Chứng Nhân
Khi Thánh Linh đã hoàn toàn ngự xuống trên các môn đồ của Chúa Giêsu, đức tin của họ không bao giờ tỏ ra nao núng. Vội vã với nhiệt tâm nao nức, họ mang Tin Mừng ra bên ngoài Galilê tới mãi tận Hy lạp, và cả Lamã nữa.
"Cuộc đời của họ được nhắm tới mục đích đó, và chỉ tới mục đích đó thôi. Không điều bách hại nào có thể làm họ chùn bước... Nhiều người đã tìm thấy thập giá chính mình phải treo lên. Một số bị dã thú xâu xé trong các đấu trường. Một số khác bị thiêu sống, nhưng lòng can đảm kiên cường của họ không hề thay đổi." (F.B. Rhein)
"Tình yêu có thể bị khổ đau nhưng rồi sẽ chiến thắng…Con người có đức tin đã tìm thấy nơi Đức Giêsu một niềm hy vọng lớn lao hơn lịch sử và một tình yêu mạnh mẽ hơn nỗi chết."
Nguyên tác của Mark Link, S.J.
Nhà đạo diễn Cecil B. DeMille đã mô tả một sự việc xảy ra tại mặt hồ ở phía bắc tiểu bang Maine. Lúc đó ông đang nằm đọc sách trên một chiếc xuồng êm trôi, bỗng thấy một con bọ nước bò lên sườn gỗ chiếc xuồng, bám chặt chân vào đó và nằm chết. Ông vẫn tiếp tục đọc sách.
Chừng 3 giờ đồng hồ sau, ông đưa mắt nhìn con bọ và thấy cái lưng khô nóng của nó có vết nứt. Thế rồi một sự kiện khác thường xảy ra: Từ lưng con bọ nước, một hình thể mới, một con chuồn chuồn xinh đẹp xuất hiện.
Câu chuyện của DeMille giúp ta thẩm định một sự biến thể cao cả hơn thế nhiều đã xảy ra nơi Đức Giêsu ba ngày sau khi Người chết.
Người Đã Sống Lại
Bình minh ngày Chúa nhật cũng giống như bao ngày Chúa nhật khác tại Giêrusalem. Ngày Sabbath đã chấm dứt và mọi sinh hoạt trở lại bình thường. Tuy nhiên đối với các môn đệ của Đức Giêsu thì buổi sáng hôm nay vẫn còn là tiếp nối của một đêm hãi hùng. Xác Chúa đã được chôn trong ngôi mộ có lấp tảng đá ở ngoại thành. Thi hài được đặt trong đó thật vội vàng vào đêm hôm thứ Sáu. Vì là cận kề ngày Sabbath, các nghi lễ tống táng theo tập tục Do thái phải đình hoãn lại.
Ngày thứ nhất trong tuần, vừa tảng sáng, các bà đi ra mộ, mang theo dầu thơm đã chuẩn bị sẵn. Họ thấy tảng đá đã lăn ra khỏi mộ. Nhưng khi bước vào, họ không thấy thi hài Chúa Giêsu đâu cả. Họ còn đang phân vân, thì kìa hai người đàn ông y phục sáng chói, đứng bên họ. Đang lúc các bà sợ hãi, cúi gầm xuống đất, thì hai người kia nói:
- "Sao các bà lại tìm Người Sống ở giữa kẻ chết? Người không còn đây nữa, nhưng đã chỗi dậy rồi." (Lc24:1-6)
Các bà vội vã quay về thuật lại cho các môn đệ. "Nhưng các ông cho là chuyện lẩn thẩn, nên chẳng tin." (Lc24:11)
Người Lạ Mặt
Hoa xuân tỏa hương êm dịu nhưng hai người môn đệ dường như không hay biết. Chim hót nhẹ nhàng nhưng hai người như không nghe thấy gì. Họ đang trên đường từ Giêrusalem trở về nhà tại Emmau. Cái chết của Đức Giêsu đã làm tiêu tan hết mộng ước của họ. Bỗng Đức Giêsu xuất hiện cùng đồng hành với hai người nhưng họ không nhận ra Người. Đức Giêsu hỏi:
- "Các anh đang nói chuyện gì thế?"
Họ thuật lại cho Người câu chuyện đau thương đã xảy ra. Thế rồi Đức Giêsu giải thích cho họ biết rằng chuyện đó xảy ra đúng như lời Kinh thánh đã tiên báo về đấng Messia. Hai người môn đệ lắng nghe thật thích thú. Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giêsu làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng:
- "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn".
Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất...Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem (Lc 24:28-33).
Đúng Là Chúa Thật!
"Người đã chỗi dậy từ cõi chết, và kìa Người đi Galilê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người." (Mt 28:7)
Những lời nói đó của vị thiên thần đã đưa các môn đệ của Đức Giêsu từ Giêrusalem trở lại xứ Galilê. Một đêm trong lúc còn đang chờ đợi tại Galilê các môn đệ lấy thuyền ra đi đánh cá. Không đánh được gì, họ đưa thuyền quay về. Khi sắp tới đất liền, một người lạ mặt đứng trên bờ la lớn tiếng bảo họ thả lưới thêm một lần nữa. Họ miễn cưỡng tuân lời. Mẻ cá bắt đuợc gần đầy khoang thuyền! Gioan nhìn kỹ người lạ mặt trên bờ và nói:
"Đúng là Chúa đấy!"
Khi các môn đệ kéo mẻ cá lên bờ, họ thấy Đức Giêsu đang đốt lửa nướng cá và có cả bánh. Họ ngồi xuống ăn uống theo lời Người mời. Sau bữa ăn, Đức Giêsu kéo Phêrô ra một chỗ.
Ba lần Người hỏi Phêrô: "Anh có yêu mến Thày không?"
Ba lần Phêrô trả lời: "Dạ, Chúa biết là con yêu mến Chúa."
Ba lần Đức Giêsu bảo ông: "Hãy chăm sóc đàn chiên của Thày."
Ba lần tuyên xưng tình yêu của Phêrô đã tẩy xoá khỏi tâm hồn ông sự việc ba lần ông chối Chúa. Ba lần đáp ứng Đức Giêsu của Phêrô đã uỷ nhiệm cho ông cái công tác đặc biệt làm người chăn giữ bày chiên non yếu của Người.
Quá Tầm Cảm Nghiệm Của Người Phàm.
Một điểm nổi bật trong sự xuất hiện của Đức Giêsu vào Lễ Phục sinh là người ta đã không nhận ra Người. Khi Đức Giêsu hiện ra với Maria Mađalêna, "bà ấy không biết" đó là Đức Giêsu (Gi 20:14)
Khi Đức Giêsu hiện đến với các môn đệ, họ tưởng Người là "ma" (Lc 24:37). Khi Người xuất hiện trên bờ biển, các môn đệ đã "không biết" đó là Người (Gi 21:4)
Điều này nói lên bản chất của sự phục sinh (resurrection). Đó là sự việc chưa con người nào cảm nghiệm được. Đó không phải là một sự tỉnh lại (resuscitation), một sự quay về lại với đời sống, nhưng là một bước nhảy vọt trong cuộc đời - và trong thân xác. Thân xác sống lại trong buổi sáng Chúa Nhật Phục sinh, trên căn bản, khác với thân xác được chôn cất buổi chiều ngày Thứ Sáu Chịu nạn. Phaolô so sánh thân xác trước khi phục sinh với hạt giống gieo vào lòng đất:
"Ngươi gieo cái gì, cái ấy phải chết mới được sống. Cái ngươi gieo không phải là hình thể, nhưng là một hạt trơ trụi, chẳng hạn như hạt lúa hay một thứ nào khác, sẽ mọc lên. Việc kẻ chết sống lại cũng như thế... Gieo xuống là thân thể có sinh khí, mà chỗi dậy là thân thể có thần khí." (1Co 15:36-37,42-44)
Giới Luật
Chưa bao giờ Đức Giêsu trông rạng rỡ như lúc này khi Người đứng trước các môn đệ trên một ngọn đồi ở Galilê. Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Đức Giêsu đến gần, nói với các ông:
"Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ những điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế". (Mt 28:17-20)
Đức Giêsu sống lại đã có một mối liên hệ mật thiết mới với các anh chị em của Người trên mặt đất. Người được vinh danh, nghĩa là, hoàn toàn sống và hoàn toàn cho đi cuộc sống. Người bắt đầu truyền ban Chúa Thánh Linh trong đêm Chúa Nhật Phục sinh:
"Hãy nhận lấy Chúa Thánh Linh" (Gi 20:22)
Và còn tiếp tục truyền ban như vậy ở Galilê. Năm mươi ngày sau đó, vào ngày lễ Ngũ Tuần, cũng một Thánh Linh đó đã được truyền ban một cách mạnh mẽ trên tất cả những người theo Đức Giêsu và tỏ bày ra cho toàn thế giới.
Chứng Nhân
Khi Thánh Linh đã hoàn toàn ngự xuống trên các môn đồ của Chúa Giêsu, đức tin của họ không bao giờ tỏ ra nao núng. Vội vã với nhiệt tâm nao nức, họ mang Tin Mừng ra bên ngoài Galilê tới mãi tận Hy lạp, và cả Lamã nữa.
"Cuộc đời của họ được nhắm tới mục đích đó, và chỉ tới mục đích đó thôi. Không điều bách hại nào có thể làm họ chùn bước... Nhiều người đã tìm thấy thập giá chính mình phải treo lên. Một số bị dã thú xâu xé trong các đấu trường. Một số khác bị thiêu sống, nhưng lòng can đảm kiên cường của họ không hề thay đổi." (F.B. Rhein)
"Tình yêu có thể bị khổ đau nhưng rồi sẽ chiến thắng…Con người có đức tin đã tìm thấy nơi Đức Giêsu một niềm hy vọng lớn lao hơn lịch sử và một tình yêu mạnh mẽ hơn nỗi chết."
Nguyên tác của Mark Link, S.J.