“Đứng dậy, Nào ta đi!”

Lời Nhắn Nhủ của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II:
Chương Cuối Cùng trong Cuốn Sách Cuối Cùng của Ngài: “Rise, let us be on our way.” (cf. Mark 14:42)
(trong Phúc Âm thánh Mác-cô, đây là lời cuối cùng Chúa Giêsu nói cùng các môn đệ, trong vườn Gethsemane, giây phút trước khi Người bị bắt)

Đây là nhan đề của cuốn sách cuối cùng viết bởi Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Trong dịp kỷ niệm bốn mươi lăm năm ngày thụ phong Giám Mục và hai mươi lăm năm kỷ niệm Ngân Khánh Giáo Hoàng, Đúc Thánh Cha Gioan Phaolô II đã viết cuốn sách này như là một món quà gửi tặng tất cả các Giám Mục của Giáo Hội hoàn vũ và toàn thể Dân Chúa.

Pope John Paul II, “Rise, let us be on our way”; translated by Walter Ziemba, Warner Books, New York 2004, pp 211-216

Đây là lời của Ngài: Tôi xin hiến tặng cuốn sách này như là một dấu chỉ của lòng yêu mến đến với anh em Gíam mục của tôi và đến toàn thể Dân Chúa. Với mong muốn nó sẽ giúp tất cả những ai ước ao học hỏi về sứ vụ cao trọng của thừa tác vụ Giám mục, những khó khăn của nó, nhưng đồng thời cũng để nói về niềm hân hoan từng ngày trong sự chu toàn thừa tác vụ này. Xin mời tất cả cùng tôi dâng lên lời kinh Te Deum để ca tụng và cảm tạ. Với ánh mắt hướng trông lên Chúa, được củng cố bằng niềm cậy trông không thất vọng, chúng ta hãy cùng cất bước lữ hành tiến theo những nẻo đường của thiên niên kỉ mới: Đúng dậy, Nào ta đi”

Abraham và Chúa Kitô: “ Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài” (Heb. 10:17)

Tính ưu việt của đức tin chúng ta và lòng can đảm phát xuất từ đó đã dẫn chúng ta “ vâng nghe tiếng Chúa gọi và ra đi, mà không biết mình đi đâu” (cf. Heb. 11:8). Tác giả của thư gửi tín hữu Do Thái đã dùng những từ này
để diễn giải ơn gọi của Abraham, nhưng chúng cũng được áp dụng vào ơn gọi của mỗi người, gồm cả những ai đang chu toàn thừa tác vụ giám mục: tiếng gọi tiến đến ưu việt của niềm tin và tình yêu. Chúng ta đã được chọn và gọi để ra đi, nhưng nhiệm vụ của chúng ta không phải là ấn định nơi đến cho hành trình của mình. Đấng mà sai chúng ta ra đi sẽ định đoạt cùng đích đó: Thiên Chúa trung tín của chúng ta, Thiên Chúa của Giao Ước.

Tôi vừa mới trở lại từ những suy tư qua thi ca về Tổ Phụ Abraham. Đây là một trích đoạn:

“Abraham, Đấng đã đi vào lịch sử của loài người
mong muốn, qua anh em, chỉ để tiết lộ một nhiệm mầu
được ẩn dấu trong nền tảng của thế gian,
một nhiệm mầu xa xưa hơn cả thế gian!

Nếu hôm nay chúng ta đi qua những nơi này
khi, thời xa xưa, Abraham đã ra đi,
nơi ông đã nghe Tiếng Gọi, khi một lời hứa đã được thi hành,
chúng ta cũng làm như thế để hầu đứng tại ngưỡng cửa –
để đi trở lại từ buổi ban đầu của Giao Ước.”


Trong suy tư hiện tại về ơn gọi giám mục, tôi muốn quay trở về với Abraham, là Tổ Phụ Đức Tin, và đặc biệt là về mầu nhiệm của cuộc gặp gỡ của ông với Đức Kitô Cứu Thế, người mà, theo huyết tộc, là “con của Abraham” (Mt 1:1), lại cùng một lúc Người “có trước Abraham bởi vì Người hiện hữu vĩnh viễn đời đời” (xin xem John 8:58).

Sự gặp gỡ này chiếu dọi ánh sáng lên mầu nhiệm ơn gọi trong đức tin của chúng ta và hơn hết là trên trách nhiệm và lòng can đảm mà chúng ta cần đến để thực thi ơn gọi đó.

Chúng ta có thể mô tả điều này như một mầu nhiệm đôi. Trên hết,đó là một mầu nhiệm về những gì Thiên Chúa đã hoàn tất trong lịch sử nhân loại, cùng một lúc, đó là một mầu nhiệm về tương lai – để nói về niềm hy vọng. Mầu nhiệm về ngưỡng cửa mà tất cả chúng ta đều được mời gọi để vượt qua, được hỗ trợ bởi đức tin không bao giờ lùi bước, bởi vì chúng ta biết chúng ta tin vào ai (cf> 2 Tim. 1:12). Mầu nhiệm này bao trùm tất cả những gì từ thưở ban đầu, trước thưở tạo dựng vũ trụ và những gì sẽ tới.

Trong đường hướng này, đức tin, trách nhiệm, và lòng can đảm của chúng ta đón lấy những vị trí trong huyền nhiệm hoàn thành những kế hoạch của Thiên Chúa. Đức tin, trách nhiệm và lòng can đảm của chúng ta tất cả đều cần thiết hầu món qùa của Đức Kitô tỏ hiện rạng ngời với tất cả hào quang trong lòng thế gian. Không chỉ là đức tin để bảo toàn và giữ nguyên trạng kho tàng các mầu nhiệm của Thiên Chúa, nhưng là một đúc tin đi đôi với lòng can đảm để khai mở và bộc lộ kho tàng này trong những phương cách luôn đổi mới cho những ai mà Chúa Kitô gửi các môn đệ của Người đến.
Và cũng không phải là loại trách nhiệm chỉ tự giới hạn vào việc đơn thuần chống đỡ cho những gì đã được trao lại, nhưng là loại trách nhiệm đi đôi với lòng can đảm để sử dụng những tài năng và làm triển nở chúng lên gấp bội (cf. Matt 25:14-30).

Khởi đầu với Ông Abraham, đức tin của mỗi người con của ông biểu trưng cho một sự rời bỏ liên lỉ ra sau những gì đã được tán dương, quen thuộc và riêng tư, để mở toang ra tới những gì chưa biết, tin tưởng vào chân lý mà chúng ta chia sẻ và tương lai chung mà tất cả chúng ta đều có trong Thiên Chúa, Tất cả chúng ta đều được mời gọi để tham dự vào hành trình rời bỏ này, rời bỏ những gì đã qúa biết, quá quen thuộc. Chúng ta tất cả đều được mời gọi để hướng về Thiên Chúa, Người mà qua Đức Giêsu Kitô, tỏ lộ chính Người cho chúng ta, “phá đổ bức tường ngăn cách là sự thù ghét” (Eph. 2:14) hầu kéo chúng ta đến gần Người bằng qua Thánh Giá.

Qua Đức Giêsu Kitô chúng ta thấy: trung thành với ơn gọi của Chúa Cha, cắt mở tâm lòng cho mỗi một ai mà Người gặp, một cuộc lữ hành liên lỉ
chỉ thấy “không nơi gối đầu”(cf. Matt. 8:20) và cuối cùng là Thánh Giá, qua đó đạt tới chiến thắng của Sự Phục Sinh. Đây là Đức Kitô – người đã tiến tới một cách dũng cảm táo bạo. không cho phép bất cứ điều gì cản trở hành trình của người cho đến khi mọi sự được hoàn tất, “cho đến khi Người lên tới Cha Người cũng là Cha của chúng ta” (cf. John 20:17).

Niềm tin vào Người, như thế, là một sự khai mở không ngừng hướng đến sự tỏ bày không ngừng của Thiên Chúa vào thế giới của chúng ta, đây là chuyển hành hướng về Chúa, Người đã dẫn nhân lọai hướng đến với nhau. Trong chiều hướng này, tất cả những gì của tôi thuộc về mọi người, trong khi mọi sự của mỗi người khác lại cũng là của tôi. Đây là điều căn bản trong lời của người cha nói với người anh cả của đứa em hoang đoàng: “Mọi sự của Cha là của con” (Luke 15:31). Một ý nghĩa hiển nhiên là lời này cũng xuất hiện trong lời cầu nguyện linh mục của Chúa Giêsu, khi Chúa Con thưa cùng Chúa Cha: “tất cả những gì của con đều là của Cha và tất cả những gì của Cha đều là của con” (John 17:10).

Khi “giờ của Người” đang dần đến, (cf. John 7:30); 8:20; 13:1), chính Đức Kitô nói về Abraham bằng những lời làm ngạc nhiên và kinh động những người nghe Người: “ Ông Abraham là cha của các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi- Ông đã thấy và đã mừng rỡ” (John 8:56). Điều gì là nguồn hân hoan của Ông Abraham? Đó chẳng phải là tầm nhìn tiên tri về tình yêu và lòng can đảm mà Người Con của ông trong huyết tộc, Đức Chúa của chúng ta và là Đấng Cứu Thế Giêsu, sẽ hoàn tất ý của Cha Người đến cuối cùng? (cf. Heb. 10:17). Từ trong những biến cố của Cuộc Khổ Nạn
Mà chúng ta tìm thấy hững quy chiếu mãnh liệt nhất về mầu nhiệm về Ông Abraham, dời chuyển bởi đức tin mà rời xa thành phố và quê nhà để trẩy đi đến nơi chưa hề biết- cùng một Abraham, người trong nỗi thống khổ tận tâm can đã dẫn đứa con từng mong ước và yêu dấu của mình lên Núi Moriah để dâng hiến con mình làm của tế lễ.

Khi “giờ của Người” đã đến, Chúa Giêsu đã nói cùng những ai ở bên Người trong Vườn Gethsemane, với Phêrô, với Giacôbê, với Gioan, những môn đệ thân cận nhất của Người rằng: “ Đứng dậy, nào ta đi” (cf. Mark 14:42). Không chỉ mình Người phải bước đi để hoàn thành ý của Cha Người: họ, cũng thế, phải bước đi cùng với Người.

Lời mời gọi đó, “Đứng dậy, nào ta đi” được nhắn nhủ một cách đặc biệt đến chúng ta giám mục, những người bạn được Người tuyển chọn. Cho dù những lời này báo hiệu một thời thử thách, những nổ lực lớn lao, và những thập giá đau thương, chúng ta buộc không được để mình nhượng bộ cho sự sợ hãi. Đó cũng là những lời của sự an bình và niềm hân hoan, hoa qủa của đức tin. Trong một dịp khác, cũng cùng với Ba Môn Đệ này, Chúa Giêsu nói: “Đúng dậy, và đừng sợ!” (Matt 17:7). Tình yêu của Chúa không đặt gánh nặng quá sức mà chúng ta không gánh nổi. Với bất cứ điều gì Người đòi hỏi nơi chúng ta, Người sẽ cung cấp những trợ giúp cần thiết.

Tôi nói điều này từ nơi mà Tình Yêu của Đức Kitô Cứu Thế đã dẫn tôi đến, đòi hỏi tôi phải rời bỏ quê cha đất tổ để mang lại hoa trái những nơi khác qua ân sủng của Người – những hoa trái tồn tại (cf. John 15:16).

Để vang vọng lại những lời của Chúa và Thầy, tôi cũng xin thưa cùng mỗi một anh em rằng, anh em thân mến trong hàng ngũ giám mục: “Đứng dậy, nào ta đi!”. Hãy bước tới trong niềm tin tưởng hoàn toàn vào Đức Kitô. Người sẽ đồng hành với chúng ta trong cuộc lữ hành tiến đến cùng đích mà chỉ duy nhất mỗi mình Người biết.

Hồng Lĩnh dịch