Chia sẻ cảm nghiệm: Con là ai và làm gì trên suốt 14 Chặng Đàng Thánh Giá?
Chặng thứ Nhất
Trong khi Chúa cầu nguyện cùng với Thiên Chúa Cha thì thân xác chúng con quá đỗi là mệt mỏi và buồn phiền nên đã thiếp đi không cùng với Chúa một giây phút nào linh thiêng và riêng tư để cầu nguyện cho khỏi phải sa chước cám dỗ.
Chặng thứ Hai
Con đã bị ma quỷ nhập vào mà trở thành Giuđa một tay phản bội và đã dắt quân lính đến để bắt nộp Thầy đây! con đã đem bán rẻ Thầy cho 30 đồng bạc và giờ đây con xin hôn Thầy lần cuối cùng để làm dấu chỉ cho họ bắt Thầy.
Trước tình huống cấp bách như thế này con và các bạn không biết phải làm sao? Con đã quá quẫn bách mà tuốt gươm chém đứt tai phải người đầy tớ của Thượng Tế nhưng Thầy đã chữa lành cho nó trong khi con chưa hiểu được hành động và ý của Thầy?
Thưa Ngài tôi biết hằng ngày Ngài ngồi Giảng Dậy trong Đền Thờ chứ nhưng chúng tôi phải rình bắt Ngài giữa ban đêm để không ai có thể cứu được Ngài. Vâng chúng tôi là Thượng Tế, lãnh binh Đền Thờ, và kỳ mục đây! là con người rất giỏi về Lề Luật và được mọi người rất kính nể và sợ hãi.
Chặng thứ Ba
Đứng trước Thượng Hội Đồng, có phải chúng tôi nghe Ngài nhận Ngài là Con Thiên Chúa sao? Sao chúng tôi có thể tin được điều này chứ?
Chặng thứ Tư
Con là Phêrô đây! con cũng có mặt nơi họ giữ bắt Thầy là nhà của Thượng Tế và này đây khi con ngồi quây quần chung bên ánh lửa thì người tớ gái đã chỉ mặt con mà vu cáo bảo con là người từng đi theo Thầy nhưng con đã chối là con chẳng biết Thầy là ai? Rồi sau một lát lại có người chỉ con mà vu cáo rằng con thuộc nhóm của Thầy nhưng con lại chối rằng họ nói sai rồi không đúng đâu! Một giờ sau đó, có người khác lại bảo con là người của Thầy vì con là người thuộc Galilê, con bảo họ con chẳng biết họ nói gì. Liền sau đó thì con đã nghe được tiếng gà gáy và Thầy đã nhìn thấy con. Lậy Thầy, với ánh mắt nhìn của Thầy đã làm con nhớ ra những lời Thầy nói và làm con đau buồn vô cùng tận Thầy ơi! Thầy có hiểu rằng con ân hận vô cùng hay không? Nước mắt của con không biết có xoá được trong con những nỗi buồn sâu tận trong tâm hồn và con không thể nào tha thứ cho con được. Thầy Chí Thánh của con ơi! Con là một Tông Đồ đã không thể nào tin được rằng do cớ nào mà con có thể chối nhận Thầy. Có phải con đã quá sợ hãi và sợ phải cùng chung số phận với Thầy? Có phải con đã trở thành yếu đuối và nhút nhát lo sợ cho tấm thân hay chết và đầy tội lỗi của con hay không?
Chặng Thứ Năm
Trong một khung cảnh thật náo loạn và hỗn độn. Chúng tôi đã có mặt cùng với Philatô và Vua Hêrôđê. Hai người này cùng có ý định muốn thả Ngài ra mà tha cho tên cướp khét tiếng là Baraba vì họ đã không muốn bị dính dáng gì đến Ngài, nhưng chúng tôi là những người không đội trời chung với Ngài. Hiện giờ chúng tôi là những tên khát máu đang hăng say như loài thú dữ và chỉ muốn được ăn tươi nuốt sống và bắt Ngài để đi đóng đanh mà thôi! Ngài có đang nghe những tiếng la thật lớn và thật to: "Đóng đinh! Đóng đinh nó vào thập giá!" như xé bầu trời hay không? Sau cùng thì Ngài Giêsu cũng đã được phóng thích và hoàn toàn được trao vào tay của chúng tôi.
Chặng thứ Sáu
Chúng tôi đã chặt chẽ canh giữ Ngài, nhạo báng, chế diễu, và đánh đập Ngài. Chúng tôi bịt mắt Ngài rồi thách thức hỏi rằng: "Nói tiên tri xem: ai đánh ông đó?" Có phải chúng tôi đã phủ nhận Ngài là Con Thiên Chúa?
Chặng Thứ Bẩy
Chế giễu đã chán, chúng tôi lột áo điều Ngài ra, và cho Ngài mặc áo lại như trước. Sau đó, chúng tôi đã dẫn Ngài đi để đóng đinh vào thập giá.
Chặng Thứ Tám
Khi điệu Ngài Giêsu đi, chúng tôi bắt một người từ miền quê lên, tên là Simon, gốc Kyrênê, đặt thập giá lên vai cho ông vác theo sau Ngài Giêsu.
Chặng thứ Chín
Chúng tôi là những phụ nữ cũng có mặt trên đường theo Ngài và than khóc Ngài đây! Ngài đã cho chúng tôi ánh mắt thương cảm và nói: "Hỡi chị em thành Giêrusalem, đừng khóc thương tôi làm gì. Có khóc thì khóc cho phận mình và cho con cháu. Vì này đây sẽ tới những ngày người ta phải nói: "Phúc thay đàn bà hiếm hoi, người son sẻ, kẻ không cho bú mớm! " Bấy giờ người ta sẽ bắt đầu nói với núi non: Đổ xuống chúng tôi đi!, và với gò nổng: Phủ lấp chúng tôi đi! Vì cây xanh tươi mà người ta còn đối xử như thế, thì cây khô héo sẽ ra sao?" (Lc 23:27-31).
Chặng Thứ Mười
Tất cả chúng tôi đã lên được đến "Đồi Sọ" và chứng kiến cảnh những dã thú ác tâm đóng đanh Chúa vào Thập Giá cùng với hai tay gian phi một tên bên tả và một tên bên hữu. Bấy giờ Chúa Giêsu cầu nguyện cùng Thiên Chúa Cha mà rằng: "Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm." Rồi họ lấy áo của Ngài chia ra mà bắt thăm. Các thủ lãnh thì buông lời cười nhạo: "Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Đấng Kitô của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn!". Lính tráng cũng chế giễu Người. Chúng lại gần, đưa giấm cho Người uống và nói: "Nếu ngươi là vua dân Do Thái thì cứu lấy mình đi! "Phía trên đầu Ngài, có bản án viết: "Đây là vua dân Do Thái".
Chặng thứ Mười Một
Còn tôi là Baraba một tên gian phi và gian hùng khét tiếng đã cùng treo trên Thập Giá bên hữu của Chúa đây! Giờ đây đã đến đường cùng và là đáng tội của tôi lắm rồi! Đây là những gì tôi đã làm và tôi phải chịu nhưng Ngài, Ngài đã làm gì nên tội đâu! mà họ đã nhẫn tâm mà đóng đinh Ngài. Tôi tin Ngài là Con Thiên Chúa. "Ngài Giêsu ơi, khi Ngài vào Nước của Ngài, xin nhớ đến tôi!" "Và hạnh phúc cho Linh Hồn tôi biết bao khi được nghe Ngài nói với tôi: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng."
Chặng thứ Mười Hai
Chúng tôi được chứng kiến thấy được Mẹ của Ngài là Đức Trinh Nữ Maria, chị của thân mẫu Ngài, bà Maria vợ ông Cơlôpát, cùng với bà Maria Mácđala. Khi thấy thân mẫu và môn đệ Ngài thương mến đứng bên cạnh, Chúa Giêsu đã nói với thân mẫu mình rằng: "Thưa Bà, đây là con của Bà."
Rồi Ngài nói cùng với môn đệ: "Đây là mẹ của anh."
Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.
Chặng thứ Mười Ba
Bấy giờ đã gần tới giờ thứ sáu, bóng tối đã bao phủ khắp mặt đất, cho mãi đến giờ thứ chín. Mặt trời ngưng chiếu sáng. Bức màn trướng trong Đền Thờ bị xé ngay chính giữa. Chúa Giêsu kêu lớn tiếng: "Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha. Nói xong, Ngài tắt thở".
Thấy sự việc xảy ra như thế, viên đại đội trưởng cất tiếng tôn vinh Thiên Chúa rằng: "Người này thực là người công chính! "
Chặng thứ Mười Bốn
Chúng tôi cũng được chứng kiến có thấy một người tên là Giuse, thành viên của Thượng Hội Đồng, một người lương thiện, công chính. Ông đã không tán thành quyết định và hành động của Thượng Hội Đồng. Ông là người thành Arimathêa, một thành của người Do Thái, và cũng là người vẫn mong chờ Nước Thiên Chúa. Ông đến gặp tổng trấn Philatô để xin thi hài Đức Giêsu. Ông hạ xác Người xuống, lấy tấm vải gai mà liệm, rồi đặt Người vào ngôi mộ đục sẵn trong núi đá, nơi chưa chôn cất ai bao giờ. Hôm ấy là áp lễ, và ngày Sabát bắt đầu ló rạng.
Lậy Chúa Giêsu Kitô! Con đã cảm được phần nào 14 Chặng Đàng Thánh Giá của Chúa đã đi, trải qua, và vượt qua như thế nào! Sau khi con cố gắng tóm gọn lại cho dễ hiểu hơn của từng nhân vật (con có thể). Con nói thế vì con đã đọc và nhận biết qua phim ảnh. Con chỉ có thể tưởng tượng và đóng vai trò của tất cả nhân vật có mặt từ ở Chặng thứ 1 cho đến Chặng thứ 14 y như là tài tử đóng phim mà thôi!
Vâng thưa lậy Chúa! quả thật tận trong tấm lòng của từng con người chúng con trong một ngày có thể trải qua tất cả những nhân vật xấu xa trong suốt 14 Chặng Đàng Thánh Giá mà Chúa trải qua. Con cảm nhận được rằng khi chúng con cầu nguyện và để Chúa ngự trong lòng chúng con thì lập tức chúng con có thể trở thành các Thánh Tông Đồ, những con người sống Công Chính biết Kính Sợ Chúa, các Thánh Nữ, và tất cả những ai tốt lành biết giữ lề luật và giới răn của Chúa. Còn khi chúng con muốn sống xa Chúa để đi tìm những Danh, Lợi, Thú, và Của Vật Chất chóng qua, chóng hư, chóng tàn, và chóng rỉ xét, thì lập tức chúng con sẽ bị ma quỷ chế ngự mà trở thành những con người xấu xa và luôn có ý tưởng chống đối Chúa và giới luật của Chúa.
Cùng đích của cuộc đời chúng con, xin Chúa thương yêu chúng con như Người Trộm Lành (Baraba) hiểu được tội lỗi của mình, đấm ngực, ăn năn, sám hối, và trở về với tâm hồn hoán cải, để Lòng Thương Xót Chúa sẽ tha thứ tất cả những lỗi lầm mà chúng con đã phạm. Amen.
Chặng thứ Nhất
Trong khi Chúa cầu nguyện cùng với Thiên Chúa Cha thì thân xác chúng con quá đỗi là mệt mỏi và buồn phiền nên đã thiếp đi không cùng với Chúa một giây phút nào linh thiêng và riêng tư để cầu nguyện cho khỏi phải sa chước cám dỗ.
Chặng thứ Hai
Con đã bị ma quỷ nhập vào mà trở thành Giuđa một tay phản bội và đã dắt quân lính đến để bắt nộp Thầy đây! con đã đem bán rẻ Thầy cho 30 đồng bạc và giờ đây con xin hôn Thầy lần cuối cùng để làm dấu chỉ cho họ bắt Thầy.
Trước tình huống cấp bách như thế này con và các bạn không biết phải làm sao? Con đã quá quẫn bách mà tuốt gươm chém đứt tai phải người đầy tớ của Thượng Tế nhưng Thầy đã chữa lành cho nó trong khi con chưa hiểu được hành động và ý của Thầy?
Thưa Ngài tôi biết hằng ngày Ngài ngồi Giảng Dậy trong Đền Thờ chứ nhưng chúng tôi phải rình bắt Ngài giữa ban đêm để không ai có thể cứu được Ngài. Vâng chúng tôi là Thượng Tế, lãnh binh Đền Thờ, và kỳ mục đây! là con người rất giỏi về Lề Luật và được mọi người rất kính nể và sợ hãi.
Chặng thứ Ba
Đứng trước Thượng Hội Đồng, có phải chúng tôi nghe Ngài nhận Ngài là Con Thiên Chúa sao? Sao chúng tôi có thể tin được điều này chứ?
Chặng thứ Tư
Con là Phêrô đây! con cũng có mặt nơi họ giữ bắt Thầy là nhà của Thượng Tế và này đây khi con ngồi quây quần chung bên ánh lửa thì người tớ gái đã chỉ mặt con mà vu cáo bảo con là người từng đi theo Thầy nhưng con đã chối là con chẳng biết Thầy là ai? Rồi sau một lát lại có người chỉ con mà vu cáo rằng con thuộc nhóm của Thầy nhưng con lại chối rằng họ nói sai rồi không đúng đâu! Một giờ sau đó, có người khác lại bảo con là người của Thầy vì con là người thuộc Galilê, con bảo họ con chẳng biết họ nói gì. Liền sau đó thì con đã nghe được tiếng gà gáy và Thầy đã nhìn thấy con. Lậy Thầy, với ánh mắt nhìn của Thầy đã làm con nhớ ra những lời Thầy nói và làm con đau buồn vô cùng tận Thầy ơi! Thầy có hiểu rằng con ân hận vô cùng hay không? Nước mắt của con không biết có xoá được trong con những nỗi buồn sâu tận trong tâm hồn và con không thể nào tha thứ cho con được. Thầy Chí Thánh của con ơi! Con là một Tông Đồ đã không thể nào tin được rằng do cớ nào mà con có thể chối nhận Thầy. Có phải con đã quá sợ hãi và sợ phải cùng chung số phận với Thầy? Có phải con đã trở thành yếu đuối và nhút nhát lo sợ cho tấm thân hay chết và đầy tội lỗi của con hay không?
Chặng Thứ Năm
Trong một khung cảnh thật náo loạn và hỗn độn. Chúng tôi đã có mặt cùng với Philatô và Vua Hêrôđê. Hai người này cùng có ý định muốn thả Ngài ra mà tha cho tên cướp khét tiếng là Baraba vì họ đã không muốn bị dính dáng gì đến Ngài, nhưng chúng tôi là những người không đội trời chung với Ngài. Hiện giờ chúng tôi là những tên khát máu đang hăng say như loài thú dữ và chỉ muốn được ăn tươi nuốt sống và bắt Ngài để đi đóng đanh mà thôi! Ngài có đang nghe những tiếng la thật lớn và thật to: "Đóng đinh! Đóng đinh nó vào thập giá!" như xé bầu trời hay không? Sau cùng thì Ngài Giêsu cũng đã được phóng thích và hoàn toàn được trao vào tay của chúng tôi.
Chặng thứ Sáu
Chúng tôi đã chặt chẽ canh giữ Ngài, nhạo báng, chế diễu, và đánh đập Ngài. Chúng tôi bịt mắt Ngài rồi thách thức hỏi rằng: "Nói tiên tri xem: ai đánh ông đó?" Có phải chúng tôi đã phủ nhận Ngài là Con Thiên Chúa?
Chặng Thứ Bẩy
Chế giễu đã chán, chúng tôi lột áo điều Ngài ra, và cho Ngài mặc áo lại như trước. Sau đó, chúng tôi đã dẫn Ngài đi để đóng đinh vào thập giá.
Chặng Thứ Tám
Khi điệu Ngài Giêsu đi, chúng tôi bắt một người từ miền quê lên, tên là Simon, gốc Kyrênê, đặt thập giá lên vai cho ông vác theo sau Ngài Giêsu.
Chặng thứ Chín
Chúng tôi là những phụ nữ cũng có mặt trên đường theo Ngài và than khóc Ngài đây! Ngài đã cho chúng tôi ánh mắt thương cảm và nói: "Hỡi chị em thành Giêrusalem, đừng khóc thương tôi làm gì. Có khóc thì khóc cho phận mình và cho con cháu. Vì này đây sẽ tới những ngày người ta phải nói: "Phúc thay đàn bà hiếm hoi, người son sẻ, kẻ không cho bú mớm! " Bấy giờ người ta sẽ bắt đầu nói với núi non: Đổ xuống chúng tôi đi!, và với gò nổng: Phủ lấp chúng tôi đi! Vì cây xanh tươi mà người ta còn đối xử như thế, thì cây khô héo sẽ ra sao?" (Lc 23:27-31).
Chặng Thứ Mười
Tất cả chúng tôi đã lên được đến "Đồi Sọ" và chứng kiến cảnh những dã thú ác tâm đóng đanh Chúa vào Thập Giá cùng với hai tay gian phi một tên bên tả và một tên bên hữu. Bấy giờ Chúa Giêsu cầu nguyện cùng Thiên Chúa Cha mà rằng: "Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm." Rồi họ lấy áo của Ngài chia ra mà bắt thăm. Các thủ lãnh thì buông lời cười nhạo: "Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Đấng Kitô của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn!". Lính tráng cũng chế giễu Người. Chúng lại gần, đưa giấm cho Người uống và nói: "Nếu ngươi là vua dân Do Thái thì cứu lấy mình đi! "Phía trên đầu Ngài, có bản án viết: "Đây là vua dân Do Thái".
Chặng thứ Mười Một
Còn tôi là Baraba một tên gian phi và gian hùng khét tiếng đã cùng treo trên Thập Giá bên hữu của Chúa đây! Giờ đây đã đến đường cùng và là đáng tội của tôi lắm rồi! Đây là những gì tôi đã làm và tôi phải chịu nhưng Ngài, Ngài đã làm gì nên tội đâu! mà họ đã nhẫn tâm mà đóng đinh Ngài. Tôi tin Ngài là Con Thiên Chúa. "Ngài Giêsu ơi, khi Ngài vào Nước của Ngài, xin nhớ đến tôi!" "Và hạnh phúc cho Linh Hồn tôi biết bao khi được nghe Ngài nói với tôi: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng."
Chặng thứ Mười Hai
Chúng tôi được chứng kiến thấy được Mẹ của Ngài là Đức Trinh Nữ Maria, chị của thân mẫu Ngài, bà Maria vợ ông Cơlôpát, cùng với bà Maria Mácđala. Khi thấy thân mẫu và môn đệ Ngài thương mến đứng bên cạnh, Chúa Giêsu đã nói với thân mẫu mình rằng: "Thưa Bà, đây là con của Bà."
Rồi Ngài nói cùng với môn đệ: "Đây là mẹ của anh."
Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.
Chặng thứ Mười Ba
Bấy giờ đã gần tới giờ thứ sáu, bóng tối đã bao phủ khắp mặt đất, cho mãi đến giờ thứ chín. Mặt trời ngưng chiếu sáng. Bức màn trướng trong Đền Thờ bị xé ngay chính giữa. Chúa Giêsu kêu lớn tiếng: "Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha. Nói xong, Ngài tắt thở".
Thấy sự việc xảy ra như thế, viên đại đội trưởng cất tiếng tôn vinh Thiên Chúa rằng: "Người này thực là người công chính! "
Chặng thứ Mười Bốn
Chúng tôi cũng được chứng kiến có thấy một người tên là Giuse, thành viên của Thượng Hội Đồng, một người lương thiện, công chính. Ông đã không tán thành quyết định và hành động của Thượng Hội Đồng. Ông là người thành Arimathêa, một thành của người Do Thái, và cũng là người vẫn mong chờ Nước Thiên Chúa. Ông đến gặp tổng trấn Philatô để xin thi hài Đức Giêsu. Ông hạ xác Người xuống, lấy tấm vải gai mà liệm, rồi đặt Người vào ngôi mộ đục sẵn trong núi đá, nơi chưa chôn cất ai bao giờ. Hôm ấy là áp lễ, và ngày Sabát bắt đầu ló rạng.
Lậy Chúa Giêsu Kitô! Con đã cảm được phần nào 14 Chặng Đàng Thánh Giá của Chúa đã đi, trải qua, và vượt qua như thế nào! Sau khi con cố gắng tóm gọn lại cho dễ hiểu hơn của từng nhân vật (con có thể). Con nói thế vì con đã đọc và nhận biết qua phim ảnh. Con chỉ có thể tưởng tượng và đóng vai trò của tất cả nhân vật có mặt từ ở Chặng thứ 1 cho đến Chặng thứ 14 y như là tài tử đóng phim mà thôi!
Vâng thưa lậy Chúa! quả thật tận trong tấm lòng của từng con người chúng con trong một ngày có thể trải qua tất cả những nhân vật xấu xa trong suốt 14 Chặng Đàng Thánh Giá mà Chúa trải qua. Con cảm nhận được rằng khi chúng con cầu nguyện và để Chúa ngự trong lòng chúng con thì lập tức chúng con có thể trở thành các Thánh Tông Đồ, những con người sống Công Chính biết Kính Sợ Chúa, các Thánh Nữ, và tất cả những ai tốt lành biết giữ lề luật và giới răn của Chúa. Còn khi chúng con muốn sống xa Chúa để đi tìm những Danh, Lợi, Thú, và Của Vật Chất chóng qua, chóng hư, chóng tàn, và chóng rỉ xét, thì lập tức chúng con sẽ bị ma quỷ chế ngự mà trở thành những con người xấu xa và luôn có ý tưởng chống đối Chúa và giới luật của Chúa.
Cùng đích của cuộc đời chúng con, xin Chúa thương yêu chúng con như Người Trộm Lành (Baraba) hiểu được tội lỗi của mình, đấm ngực, ăn năn, sám hối, và trở về với tâm hồn hoán cải, để Lòng Thương Xót Chúa sẽ tha thứ tất cả những lỗi lầm mà chúng con đã phạm. Amen.