Gỗ đá cũng buồn đau!

Nắng hanh nhẹ bên gió buồn ũ rũ
Đường phố Giêrusalem hổn hển thở từng cơn
Sáng hôm nay sỏi đá cũng chợt buồn
Ngài lê chân đất trên con ngõ lần cuối
Ta là đất đá cũng đau thương!
Ngài dẫm chân lên, ta thấy rất lạ thường
Bàn chân nhẹ và con dốc oằn xuống
Ta muốn cùng Ngài nâng giá gỗ bước lên!

Cây khổ giá lao đao nức nở
Ta không đáng nằm trên vai người vô tội
Gỗ khô cằn bỗng được mát thịt da
Mồ hôi Ngài với máu đổ chan hòa
Ta chỉ muốn đỡ Ngài cho khỏi ngã
Và ước ao có được một đôi chân
Dìu Ngài đi đoạn cuối khúc đường trần
Ôi thân ta cũng chỉ là cây gỗ!

Chiếc roi dài run rẩy nhịp đưa
Sao lại thế! Ta đánh một Đức Vua
Hằn trên lưng những vết đòn hung bạo
Ngàn lần không, ta không muốn
Nhúng thân ta vào máu Đấng Công Minh
Ngài rên rỉ và lòng ta tan nát
Bao giờ trần thế mới an bình?
Để ta tìm lại rừng sâu trú ẩn.

Chiếc mão gai khóc lóc lệ nhòa
Ta nằm im bên cánh đồng cỏ cháy
Chẳng ai thèm tìm đến bận lòng ta
Rồi hôm nay ta về đến phố phồn hoa
Chỉ làm khổ nhục Đấng Nhân Hiền Rất Thánh
Ta chùn vai co lại những chiếc gai
Nhưng cũng chỉ làm đau đớn cho Ngài
Ta nguyền rủa ai làm ta như vương miện
Trên đầu Ngài vàng ngọc chẳng đáng chi
Gai gốc như ta có nghĩa lý gì!

Đau đớn nhất chiếc đinh dài sắc nhọn
Nén tiếng kêu vang đâm thấu ruột gan Ngài
Ta không muốn, không hề muốn!
Xuyên bàn tay từng ban phúc xuống cõi đời
Xuyên bàn chân chẳng kể trần gian bùn lầy tội lỗi
Lê bước đường trải rộng tiếng tình thương
Ta không muốn, không hề muốn!
Ngài ơi từ khắp muôn phương
Sẽ biết danh Ngài là Đấng Cứu Thế!

Chiếc búa nặng ghìm cơn giận dữ
Ta đến đây làm công việc này sao?
Còn chưa đủ? Thân loang vết máu đào!
Ta khựng lại mỗi lần vung cao nện xuống
Ôi đất trời nào có ai hay!
Ta là chiếc búa vô tri vô giác
Chẳng nỡ nào phải thấy Ngài
Chết trần truồng trong đau đớn!

Miếng bọt giấm đắng cay ngao ngán
Trên cõi đời bao thứ ngọt ngào
Từ Trái tim của Ngài đã ban trao
Nhưng chính Ngài trong giây phút cuối
Chỉ nếm được ta một thứ chua cay
Sao ta không là mật ngọt
Không là sữa ấm cho Ngài
Ôi cõi đời!

Còn gì nữa đâu mà dùng đến ta nhỉ?
Trên chiến trường vung giáo với hận thù
Ở nơi đây chỉ có lòng thứ tha không biên giới
Và sự hy sinh thật vô bờ
Sao còn dùng đến ta nhỉ?
Ôi con người!
Ta hét lớn các người nghe chứ
Ngài đã chết rồi!
Ngọn giáo bùi ngùi!

Chẳng ai nghe những lời than thở
Của đất trời và những vật vô tri
Thành phố Giêrusalem và con người vẫn u mê
Trong khoảng không gian vô tận não nề
Vẫn vẳng đâu đây lời kêu gào la ó
Tiếng người xưa cho đến người bây giờ
“Đem đi! Đem đi đóng đinh nó vào Thập giá”!