Mười tư tưởng đơn sơ về Nhân Bản và Đạo Đức mỗi tuần (19)
191. Thời giờ là nguyên liệu của mọi việc
Thời giờ là nguyên liệu của mọi việc vì có thời giờ, chúng ta có thể làm được nhiều, nhưng không có thời giờ, chúng ta không làm được việc gì hết. Vậy, chúng ta hãy quý chuộng thời giờ, hãy tiết kiệm thời giờ.
192. Ý Chúa quan trọng hơn ý của ta
Đôi khi những hoài bảo, những ý đinh của chúng ta ôm ấp tha thiết bị Chúa đánh đổ và vạch cho chúng ta một con đường khác. Chúng ta hãy sẵn lòng cúi đầu vâng theo ý đinh của Chúa. Đức Mẹ Maria đinh ninh sống một đời hiến thân cho Chúa, nhưng đã cúi đầu vâng theo thánh ý Chúa để làm một người mẹ.
193. Ta đừng bao giờ mất tinh thần!
Tinh thần phát xuất ra tư tưởng, mà tư tưởng lại điều khiển vật chất: chính theo hoạ đồ tư tưởng mà thành phố mọc lên, máy móc được sản xuất ra khỏi xưởng, tảng đá biến thành bức tượng, giây đàn ngân được giọng thánh thót, màu sắc biến thành bức tranh đẹp. Vậy, chúng ta đừng bao giờ mất tinh thần, vì khi mất tinh thần, chúng ta sẽ mất tất cả.
194. Điều kiện để làm thay đổi
Không phải chỉ nói suông mà thay đổi được cái gì đâu. Phải hiến mình, phải hy sinh, phải vị tha, phải tận tâm, chúng ta mới thay đổi được điều chúng ta muốn thay đổi.
195. Chúa Giêsu dẫn các môn đệ đi thế nào?
Chúa Giêsu chỉ đưa các môn đệ một lần lên núi sáng láng Taborê, còn ngoài ra, Ngài dẫn các môn đệ đi với Ngài trên những con đường sạn đá, đầy bụi, đi vào vườn đau khổ Giếtsêmani, đi lên Núi Sọ Canvariô tủi nhục.
Ai theo Chúa Giêsu, Ngài cũng đưa họ đi như vậy.
196. Thành công của Chúa Giêsu
Chúa Giêsu thu hút người ta không phải khi Ngài giảng dạy (có người không chấp nhận), không phải khi Ngài làm phép lạ (có người phản đối), nhưng là khi Ngài bị treo trên Thập Giá.
Mục đích của chúng ta theo Chúa Giêsu không phải là để được ngồi bên hữu hay bên tả của Ngài, nhưng là để đi theo Ngài trên Con Đường Thập Giá và chịu đóng đinh với Ngài trên Cây Thánh Giá.
197. Không có hạnh phúc thật ở trên đời nầy đâu.
Tâm hồn chúng ta lớn hơn quả trái đất nầy. Những khát vọng của tâm hồn chúng ta bao la hơn cả vũ trụ. Nếu chúng ta nuôi dưỡng và làm thoả mãn tâm hồn chúng ta bằng những sung sướng chóng qua ở đồi nầy, chúng ta chỉ làm cho tâm hồn chúng ta càng thêm bàng hoàng, thổn thức và cay đăng mà thôi.
198. Cuộc đời là một bổn phận
Có kẻ xem cuộc đời là một cuộc lễ vui. Có kẻ cho cuộc đời là một sự đày đoạ cực khổ. Những hạng người nầy lầm vì đối với tất cả mọi người, cuộc đời là một bổn phận phải làm cho trọn. Tagore nói: “Tôi ngủ và tôi mơ thấy cuộc đời là một sự vui vẻ. Nhưng khi thức dậy, tôi thấy nó là một bổn phận. Tôi liền bắt đầu làm việc, và việc bổn phận của tôi biến thành niềm vui.”
199. Ích lợi của sự hỏi
Nhờ hỏi mà chúng ta biết được nhiều chuyện, giải quyết được nhiều vấn đề.
Chúng ta hãy năng dùng ba loại câu hỏi sau đây:
Một, loại câu hỏi để thảo luận: Theo kinh nghiệm của quý vị, thì ……
Hai, loại câu hỏi bổ túc: Quý vị nghĩ thế nào về ….
Ba, loại câu hỏi làm sáng tỏ: Có phải ông muốn nói rằng …
200. Ích lợi của sự nghe
Chúng ta hãy nghe: nghe người ta nói, nghe thời đại mình đang sống, nghe những biến cố đang xảy ra, nghe các lý luận và các giáo thuyết, nghe các nhu cầu của người ta, nghe các kỳ vọng của người ta, nghe các hy vọng của người ta, nghe các sự chống đối bất cứ từ đâu mà đến. Và nghe như vậy một cách không biết mệt, một cách thiện cảm, một cách bình tĩnh, một cách kính trọng, một cách không bỏ sót.
Sự nghe như vậy đem lại cho chúng ta biết bao nhiều điều ích lợi.