Phúc âm Chúa Giêsu theo Thánh Matthêu.

Nghe tin ấy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người.14 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.

15 Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: "Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn."16 Đức Giê-su bảo: "Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn."17 Các ông đáp: "Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá! "18 Người bảo: "Đem lại đây cho Thầy! "19 Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng.20 Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy.21 Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.


Anh chị em thân mến!

Những chối từ khởi đi từ những gì thật giản đơn, một cái lắc đầu trước kẻ nghèo khó, một cái lắc đầu nhẹ nhàng cho những lần người khác nhờ vả, một sự khước từ trước những vấn nạn của anh chị em đang gặp khó khăn.

Bao nhiêu lần khước từ trong ngày đang là lẩn tránh trách nhiệm, quay lưng trước những vấn đề khó khăn của anh chị em? Quá nhiều từ chối có lý lẽ của riêng nó, giống như sự từ chối của các môn đệ hôm nay, chỉ có vài ba chiếc bánh làm sao có thể chia cho hơn năm ngàn người ăn. Không có Chúa, thật sự đó là một bế tắc, như vài hạt cát sánh gì với một sa mạc, như vài giọt nước sánh gì với đại dương. Không có Chúa, thật sự đó là một cuộc phiêu lưu của loài dã tràng, không có Chúa làm sao có thể tin được năm chiếc bánh cho hơn năm ngàn người ăn.

Cuộc đời các môn đệ ở bên Chúa mà như không có Chúa, cuộc đời những người tín hữu chúng con cũng thế, đọc kinh cầu nguyện và đời sống vẫn vắng Chúa. Không chia sẻ, không quan tâm đến những nhu cầu của anh chị em, sống với nhau vẫn là người dưng. Cuộc sống thiếu Chúa nên không thể “lo cho họ ăn”. Cuộc sống thiếu Chúa nên vẫn dửng dưng trước những khốn cùng của anh chị em.

Lạy Chúa, Chúa mời gọi chúng con cho họ ăn, chúng con sẽ không thể làm được nếu cuộc sống chúng con vắng Chúa, như xưa các môn đệ đã không thể làm được vì chưa hòan tòan nhận biết Chúa. Xin cho chúng con biết Chúa và làm những gì chúng con có thể làm cho anh chị em chúng con được hạnh phúc hơn.