CHÚA NHẬT KITÔ VUA (NĂM C 2007)

Vua Kitô vẫn tiếp tục đăng quang !



1. Vị Vua nào và vương quốc nào đang hấp dẫn chúng ta ?

Cách đây 2000 năm, có biết bao người Do Thái khi nghe tin có chàng thợ mộc Giêsu đến từ Na-da-rét vừa đi rao giảng một Tin Mừng đặc biệt vừa cho kẻ điếc nghe, kẻ què đi, kẻ phung cùi được sạch...đã ào ạt đổ xô đến với Ngài cùng với biết bao điều ươm mơ ước vọng : Đấng Messia đã đến rồi chăng ? Vua Kitô đã đến hồi đăng quang chấp chính ?. Rồi khi thấy Ngài làm cho cuồng phong bảo táp lặng yên, cho người chết sống lại, và nhất là khi thấy Ngài đã từng dùng mấy chiếc bánh và vài con cá nhỏ mà làm nên bữa tiệc nuôi cả đám dân mấy ngàn người …có nhiều kẻ đã muốn tôn Ngài làm Vua, muốn cuốn gói theo Ngài để may ra kiếm chác được một chức tước chốn cung đình khi thời của Ngài đã đến (như kiểu hai tông đồ Gioan và Giacôbê con của Giêbêđê đã nhờ mẹ thỉnh cầu Ngài cho một đứa ngồi bên tả, một đứa ngồi bên hữu !); và có lẻ phần đông đám dân đen muốn tôn Ngài làm vua chỉ với một lý do giản đơn : được no cơm ấm áo, khỏi thuế má ngục tù, khỏi bị bóc lột đọa đầy, khỏi cảnh nô lệ nhục nhằn của một dân mất nước…

Thế nhưng oái ăm thay, càng tiến gần về Giêrusalem, thủ đô của vương quyền, điểm đến của những ai mang mộng đế vương, thì Vị “Rabbi” đến từ Nadarét lại tung ra những lời rao giảng đã làm chưng hửng đoàn lũ đang nô nức tháp tùng và kỳ vọng nơi Ngài : Nào “Con Người sẽ bị nộp vào tay kẻ dữ, bị kết án chết và ngày thứ ba sẽ sống lại…”, nào “Ta là mục tử tốt lành sẽ chết cho đoàn chiên…”, nào “hạt lúa mì có chết thối đi mới sinh hoa kết trái…”. Và trong khi bàn dân thiên hạ đang nô nức đợi chờ một “Mô-sê mới” sẽ xuất hiện vào đúng dịp lễ Vượt Qua để chấp chánh đăng quang với quyền uy choáng ngợp đánh tan bè lũ đế quốc Rôma đang đè đầu cởi cổ “Dân ưu tuyển của Chúa”, thì đùng một cái, “bản tin của ngày Thứ Sáu trước lễ Vượt Qua” đã làm nổ tung tất cả ! Giêsu đã bị môn đồ phản bội, bị bắt trong vườn cây Dầu, bị Hội đồng cộng tọa kết án, bị trao cho tổng trấn Philatô tuyên án tử hình thập giá và bị đóng đinh giữa hai tên trộm cướp !

Cũng vì lý do ấy, mà đã có không ít người trước đó mấy hôm tay còn quay tít cành lá ô-liu miệng hô vang lời “vạn tuế Đấng nhân danh Chúa mà đến, hoan hô Con vua Đa-vít”, trong khí thế của những thần dân tháp tùng một đấng Quân vương hiển hách, thì vào “ngày thứ Sáu định mệnh” nầy, đã hậm hực trở cờ : “đóng đinh nó di, đóng đinh nó vào thập giá” !

Cho dù “bản án trên thập giá có được viêt bằng 3 thứ tiếng Hy lạp, Do Thái, La Tinh với hàng chữ lớn “GIÊ-SU NA-DA-RÉT, VUA DÂN DO THÁI”, thì cũng chẳng thuyết phục được ai còn chút hy vọng cỏn con rằng đằng sau cái thân xác bê bết máu, cái thân hình tàn tạ rách nát bị treo trên thập giá kia là một Vua Giêsu uy quyền và chiến thắng ! Quả thật, với không gian thê thảm của Đồi Sọ chiều hôm ấy, không ai có đủ tầm nhìn xa hơn nữa để nhớ lại và hiểu chính lời của Đức Giêsu đã nói trước tòa Philatô : “Nước tôi không thuộc về thế gian nầy…Chính Ngài nói rằng tôi là vua. Tôi sinh ra và đã đến thế gian nầy vì điều nầy : đó là để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía của sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 19,36-37).

2. Để nhận ra Vua Kitô và Vương quốc của Ngài

Nhưng lạ lùng thay ! Chính trong lúc tưởng như cả rừng người trên Đồi Sọ hôm ấy đã thất vọng hoàn toàn về “tên tử tội Giếu cứ lặng thinh trên thập giá”, mặc bao lời thách thức và sỉ nhục :”Nếu ông là vua dân Do thái, thì hãy cứu lấy mình đi”, thì vẫn còn có một người hướng về phía “Người tử tội đáng thương” kia để nhận ra “đó chính là Vị Vua đích thật và Vương Quôc của Ngài đang hiện hữu”. Vâng, người trộm bên hữu, sau khi trách mắng “tên đồng đảng xấc xược”, anh ta đã quay về phía Đức Giêsu và thưa lên những lời mà có lẽ đức tin của chúng ta hôm nay cũng chỉ là cuộc phấn đấu để được hiện thực chính lời thân thưa đó : “Ông Giêsu ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi”. Và anh đã không thất vọng khi nhận được hồi đáp : “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng”.

Nhận ra vương quyền của Chúa Giêsu như Phêrô trong biến cố “Biến hình trên núi Tabo” thì quá dễ; hay bị khuất phục bởi sức mạnh làm cho “ngã ngựa” như Phaolô trên đường Đa-mat thì còn nói làm gì ! Đằng nầy, dám liều mình để tin vào một “Vương Quốc” đến từ một con người sắp lìa đời trong cái chết thảm thương tủi nhục thì quả là một đức tin phi thường mà nếu không có ân sủng chắc chắn sức tự nhiên con người không thể vươn tới !

Cùng với hồng ân của Thiên Chúa, phải chăng chính lòng khiêm hạ của trái tim ăn năn sám hối đã làm cho đôi mắt tâm hồn của tên trộm mở ra để nhìn thấy một điều kỳ diệu mà biết bao người không thể thấy được, để tin vào một điều mà không ai có thể tin được ! Và đó chính là cách thế, là con đường Thiên Chúa dùng để mặc khải chân lý của Ngài, để biểu tỏ Vương quyền của Ngài, để bộc lộ Vương quốc của Ngài : phải ăn năn sám hối, phải khó nghèo khiêm hạ, phải trở nên bé nhỏ : “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều nầy, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn” (Mt 11,25).

Suốt 2000 năm nay có biêt bao “tên trộm” như Maria Mađalêna, như Giakê, như Matthêô, như Augustinô, như Charles de Foucaulh... đã quay về như thế để trao thân gởi phận cho Vị Mục Tử Nhân Lành sẵn sàng đi tìm con chiên lạc, cho Vị Tôn sư sẵn sàng cúi xuống để rửa chân học trò, cho người bạn sẵn sàng chết để yêu thương và tha thứ, và cho Vị Vua sẵn sàng đón nhận kẻ bạc phước cùng đường vào trong “Vương quốc của sự thật và sự sống, của thánh thiện và ân sủng, Vương quốc công chính, yêu thương và công bình”. (Kinh Tiền Tụng)

Và cũng chính vì thế mà chúng ta mới hiểu được những lời của Thánh Phaolô khi Ngài giới thiệu cái nội dung căn bản của Tin Mừng mà Ngài rao giảng cho muôn dân : “Trong khi Do Thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ, còn người Hy Lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan, thì chúng tôi lại rao giảng một Đức Kitô bị đóng đinh, điều mà người Do Thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ. Nhưng đối với những ai được Thiên Chúa kêu gọi...Đấng ấy chính là Đức Kitô, sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa” (1 Cr 1, 22-24).

3. Vua Kitô vẫn tiếp tục đăng quang trong thế giới hôm nay

Với Phụng vụ lễ Chúa Kitô làm Vua, Hội Thánh còn muốn nói với chúng ta điều gì ?

Nói rằng : Vua Kitô vẫn còn đang tiếp tục đăng quang trong thế giới và Vương Quốc của Ngài đang từng ngày mở rộng đến mọi biên cương.

Nếu ngày xưa, Đức Kitô đã lựa chọn

- khoảnh khắc của một “đêm đông Bê lem” với hình hài một bé thơ mỏng manh yếu đuối để nhận lãnh thái độ tôn thờ phủ phục của Ba Vua phương đông với vàng nhủ hương và mộc dược; thì hôm nay Ngài cũng đăng quang như thế trong bao thân phận của những bào thai bị giết chết, của những trẻ em mồ côi lây lất bên vệ đường, của những trẻ em khổ nghèo, khuyết tật và là nạn nhân của bao bất công, đối xứ tàn tệ đang cần được bảo vệ yêu thương và trân trọng.

Nếu ngày xưa, Đức Kitô đã lựa chọn

- khoảnh khắc của “buổi sáng bên dòng sông Giođan” để chen vai sát cánh với trăm vạn anh em để xin được Gioan làm phép rửa mà sau đó là lời tuyên bố chính thức của Chúa Cha để ấn chứng vương quyền : “Đây là Con yêu dấu của Ta. Các ngươi hãy nghe lời Người”; thì hôm nay Ngài cũng đăng quang như thế giữa bao nhiêu thanh niên nam nữ vất vưởng nhọc mệt hay lạc lối lầm đường trên muôn vạn nẽo đường cuộc sống, nơi các trường học, các công xưởng... đang cần những chứng từ, những mẫu gương, những cơ hội để đưa họ trở về chân thiện mỹ.

Nếu ngày xưa, Đức Kitô đã lựa chọn

- khoảnh khắc của “cái giờ” bi đát trước tòa án Philatô để long trọng tuyên cáo “Ông nói đúng. Tôi là Vua” trong tấm thân thảm thương rách nát của một tên tội đồ bị xử án; thì hôm nay Ngài cũng đăng quang như thế trong thân phận của bao nhiêu “tù nhân lương tâm”, bao nhiêu những người công chính, bao nhiêu những ngôn sứ của tự do, dân chủ, công bằng xã hội... bị kết án bất công, bị đọa đầy bách hại đang cần sự liên đới, hỗ trợ, cảm thông để có thể đương đầu và trụ vững.

Và nếu ngày xưa, Đức Kitô đã lựa chọn

- khoảnh khắc cô đơn sầu thảm khi bị đóng đinh trên cây khổ giá đành để đón nhận niềm tin của tên tử tội khi ngước mắt van xin : “Khi Ngài vào Nước Ngài xin nhớ đến tôi”; thì hôm nay, Ngài cũng đăng quang như thế khi tái diễn Hy tế Thập Giá trên bàn thờ để những ai chấp nhận thuộc về Ngài dám hy sinh tất cả, dám chết đi cho chính mình để tháp tùng với Ngài tiến bước vào lộ trình phục sinh trong Vương Quốc của sự sống.

Và như Đức Kitô đã long trọng tuyên cáo trong “bản Hiến chương Nước Trời” vào lúc khai mạc hành trình loan báo Nước Thiên Chúa : “Phúc cho ai hiền lành, sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp,...phúc cho ai có tâm hồn trong sạch, sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa...”, cho nên, để nhận ra Vua Kitô giữa đời thường hôm nay, để dấn thân vào Vương quốc Kitô đang rộng mở, để thuộc về đoàn dân của Vua Kitô đang vãy gọi, chúng ta lại phải mang một “căn cước khác”, một hộ chiếu khác, không dựa trên tiền tài hay sắc đẹp, quyền lực hay ma mánh, dối trá hay thủ đoạn…nhưng với con mắt mới tinh trong sáng, với có cõi lòng thanh thản bao dung, với con tim hiền lành và khiêm hạ, và với cả hy sinh và sám hối…

Vâng, trong thế giới nầy đang hiện hữu một Vị Vua và Vương Quốc như thế. Cho dù có một đôi lúc, chúng ta tưởng rằng Thiên Chúa đã vắng bóng, đã thua cuộc. Cho dẫu hàng ngày khắp đó đây vẫn còn vang rền tiếng súng của hận thù chiến tranh, vẫn còn bao tai ương bất ngờ ập xuống : sóng thần, động đất, bảo lụt cuồng phong, như trận bảo lốc vùa qua ở Bangladesh làm chết mấy ngàn người chỉ trong khoảnh khắc, vẫn còn bao tật bệnh, đói nghèo, bất công bủa vây khắp chốn...thì ở ngoài kia nơi thảo nguyên xanh mát, vẫn có hạng vạn bông hoa đang rực rỡ khoe sắc, ngoài khung trời xanh bao la kia, có từng vạn cánh chim đang nhảy múa hát ca, và trên bao nhiêu dãy trường sơn bát ngát, hang triệu triệu mầm cây đang âm thầm vở đất đâm chồi vươn lên sức sống. .. và nhất là, trong hàng vạn mái nhà ấm cúng thân thương đang vang lên bao tiếng khóc oa oa chào đời của bao nhiêu em bé trong vòng tay yêu thương của những người cha, người mẹ đạo đức thánh thiện; ở giữa trăm ngàn công xưởng trên thế giới có hàng triệu bàn tay những người công nhân liêm chính, tốt lành, ở giữa hàng hàng lớp lớp thanh niên nam nữ vẫn còn có bao nhiêu tâm hồn quảng đại anh hùng hiến thân cho lý tưởng phục vụ anh chị em trong cuộc sống tu trì hay trong những tổ chức thiện nguyện… Vâng, vương quốc của tình yêu và sự sống, của ân sủng và bình an vẫn đang từng ngày lớn lên như “hạt cải”, như mầm non giữa lòng đất để chờ ngày kết trái đâm bông…

Tóm lại, lễ Chúa Ki-tô Vua hôm nay, vừa mời gọi chúng ta tái khẳng định niềm tin vào Chúa Ki-tô, Vua vũ trụ, là Đấng qui tụ chúng ta và đang dẫn chúng ta vào Vương quốc tình yêu và sự sống của Ngài. Đồng thời cũng gọi mời chúng ta kiểm tra cuộc sống theo Chúa Ki-tô mỗi ngày, biết nhìn thấy Chúa Kitô nơi những người khổ đau bất hạnh để yêu thương và phục vụ, biết không ngừng hoán cải để trở nên bé nhỏ khiêm nhu, biết ăn năn sám hối và vững lòng trông cậy hầu khi kết thúc thời gian, chúng ta sẽ được Vua Kitô nói với ta bằng chính lời khi xưa Ngài đã dành cho người kẻ trộm bên hữu : “Hôm nay con sẽ trên thiên đàng với Ta”. Amen..