Niềm tin Việt Nam: Ý Chúa? Ý con?

Niềm tin Việt Nam minh họa trong dạng truyện ngắn về những đời sống niềm tin của người Việt Nam, không phải trong quá khứ, cũng không phải trong tương lai, nhưng ngay trong ngày hôm nay và ngay bây giờ. Đọc Niềm tin Việt Nam, có thể bạn sẽ nhận ra những nhân vật xuất hiện trong Niềm tin Việt Nam chính là bạn, hoặc những người thân trong gia đình, hoặc những người hàng xóm, hoặc những người tín hữu trong xứ đạo của chính bạn.

Ý Chúa? Ý con?, Ảnh Nguyễn Trung Tây
Vợ hỏi chồng,

— Anh nghĩ sao, nếu mùa Giáng Sinh này mình qua Úc chơi? Bên đó tháng Mười Hai là mùa hè, tha hồ cho mình trốn tuyết…

Chồng lưỡng lự,

— Ý của anh thì hơi khác. Anh nghĩ...hay là thôi. Năm nay, mình lại mới có thêm con bé Bon được mười tháng. Chỉ nội cái vụ anh và em thay phiên nhau trông chừng hai đứa thôi cũng đủ mệt xỉu, còn nói chi đến chuyện đi trốn tuyết. Em còn nhớ vụ thằng Bòn đi lạc ở Hội Chợ Tết năm ngoái hay không? Anh với em mới quay vô tính lựa mua mấy cuốn CD thôi, mà lúc quay ra, thằng Bòn đã biến mất dạng. Hên là gặp ông cảnh sát nhìn thấy nó đang đứng khóc ngay cửa hội chợ, dẫn về Ban Thông Tin. Chứ gặp phải mẹ mìn là xong rồi! Thôi, chừa! Năm ngoái mới có một đứa mà còn mệt như vậy. Năm nay, lại lòi ra thêm con bé Bon mười tháng. Thôi, anh chịu!

Vợ cười, kết luận,

— Vậy thôi, mình ở nhà, không đi đâu hết.

Chồng nịnh vợ,

— Đúng là thuận vợ thuận chồng, tát bể Đông cũng cạn.

Vợ mát mẻ,

— Cũng hy vọng là như thế. Lần này hên, ý anh đồng thuận ý em. Nhưng cũng có mấy lần, ý anh đối chọi ý em.

Chồng đổ đường vào ly chanh muối của vợ,

— Những lần ý anh “khác với” ý em, anh nhường nhịn để cho ý em toàn thắng.

Vợ dừng lại đường kim,

— Đương nhiên! Đừng có quên, lệnh ông không bằng cồng bà…

Chồng ngọt nhạt,

— Không phải dọa! Tôi biết. Nhưng đừng có quên cồng bà vẫn không bằng ý Chúa.

Vợ nghĩ ngợi rồi mỉm cười,

— Cho anh thắng lần này đó. Ý Chúa là nhất. Ai dám thay đổi ý Ngài.

Vui miệng chồng kể chuyện làm quà,

— Em biết gì không? Lần họp toàn Ban Giáo Lý tuần vừa rồi, Frère kể chuyện Frère gặp một anh thanh niên mang con vô ghi danh học Lớp Giáo Lý. Thấy anh chàng chống nạng, Frère hỏi, “Ủa! Sao, chống nạng vậy”? Anh thanh niên nói, “Cái này chắc là tại ý Chúa”. Frère ngạc nhiên, “Sao lại ý Chúa?”. Anh thanh niên kể, “Tuần trước, em hơi quá chén! Thì, Frère biết đó, thanh niên mà. Làm cả tuần mệt nhọc, cuối tuần em cũng lai rai mấy xị vui chơi với bạn bè. Trên đường lái xe về nhà, em lỡ tay hít nhẹ vào cái cột đèn… Thôi, âu đó cũng là thánh giá Chúa gửi, chắc đó cũng là ý Chúa!”.

Vợ cười góp,

— Có mà ý Chúa, ý con thì có.

Vợ tố luôn,

— Anh cũng vậy đó. Mấy lần em thấy anh đi về khuya, miệng có mùi bia đấy nhé. Có xảy ra chuyện chi, thì đừng có mà đổ cho em hoặc là đổ thừa cho ý Chúa.

Chồng phản đối,

— Ơ hay chửa! Tại sao lại bắt đầu với chuyện qua Úc trốn tuyết nhưng lại kết thúc với cái vụ bia rượu ở đây?

Lời nguyện

Lạy Chúa, xin ban thêm niềm tin để chúng con tin tưởng vào và vui sống với thánh ý của Thiên Chúa.

www.nguyentrungtay.com