CHỦ NHẬT 32 C THƯỜNG NIÊN

ĐỊNH LUẬT BẤT BIẾN

Nhìn lại bản thân cũng như môi trường sống, thế giới sinh vật chung quanh, và vũ trụ vô hạn định, con người nhận thực được sự thể hiện hữu hữu hình cũng như vô hình đang biến chuyển không ngưng nghỉ. Nơi cơ thể mỗi người, thân xác đang phát triển hoặc thoái hoá từng giây từng phút. Mỗi nhịp tim đập chuyển đi một lượng máu mới. Mỗi hơi thở một lượng không khí không giống nhịp thở cũ. Từng tế bào biến dịch và nơi mỗi tế bào, từng âm điện tử, trung hòa tử xoay quanh dương điện tử với những vận tốc khác nhau chẳng khác gì hệ thống thái dương hệ. Tư tưởng, quan niệm, nhận định, ý thích, ước mơ nơi mỗi người cũng luôn luôn biến dịch tùy thời gian và không gian.

Nơi thế giới, vạn vật chung quanh, thời tiết luân chuyển thay đổi liên tục không ngưng nghỉ. Cây cối, sinh vật, đất đai cũng đang biến chuyển dẫu con người để ý nhận biết hay không. Lớp người này qua đi, thế hệ sau tiếp nối. Môi trường sống biến đổi, cuộc sống con người thay đổi, quan niệm đổi thay tạo nên nhận định thay đổi chẳng bao giờ ngừng. Tuy nhiên, bởi nhãn quan hạn hẹp đồng thời vô tình hoặc không để ý nhận định, đặt vấn đề, con người sống như bị phải sống, yêu thích sự sống, e sợ sự chết xác thân dẫu biết rằng không thể tránh thoát thực thể tự nhiên đã được sinh ra thì phải chết. Mỗi người ngay khi được sinh vào đời đều đã tự mang nơi mình bản án tử bất dịch.

Bình thường, cũng chỉ vì không để ý nhận định về thực thể của chính mình, con người đành chấp nhận tin theo những gì người khác nói để tạm được yên lòng sống cho qua kiếp người. Thí dụ, chấp nhận mình có linh hồn nhưng không dám tự đặt câu hỏi linh hồn mình là gì, mầu sắc xanh, đỏ, tím, hoặc vàng, không dám thử dù chỉ trong ý nghĩ kiếm tìm sao cho có thể nhận biết linh hồn mình ra sao, hình dạng thế nào. Thêm vào đó, bởi không để ý nhận định, con người dễ dàng chấp nhận những nhận định phiến diện thế tục như một chân lý bất di dịch. Chẳng hạn, chúng ta thường nói, tai nghe, mắt thấy. Thực tế minh chứng, đã biết bao người có mắt, tai tốt lành nhưng sau khi chết, sau khi linh hồn ra khỏi xác thì con mắt đâu thể nhìn được gì, cặp tai nào nghe được chi. Điều dễ dàng ai cũng có thể nhận định nếu để ý, con mắt, cặp tai và ngay cả ngũ quan, xác thân, bộ óc, chỉ là phương tiện cho một thực thể nơi mình được gọi là linh hồn hoạt động.

Hoạt động của thực thể này, của linh hồn của một người chính là ước muốn, ý định, suy tư, tham vọng. Như vậy, thân xác con người là phương tiện cho linh hồn người đó thực thi ước muốn, ý định, tham vọng của linh hồn. Có thể nói, cuộc đời một người là cơ hội hay phương tiện cho linh hồn hoạt động hoặc học những bài học cần phải học bởi “Ai nên khôn không khốn một lần.” Xét thế, vấn đề được đặt ra lại là tại sao mình được sinh vào đời và sau khi xác thân qua đi, linh hồn sẽ ra sao, đi về đâu.

Lời Chúa cho chúng ta biết qua bài Phúc Âm Luca, “Con cái đời này thì cưới vợ lấy chồng. Còn những ai đã được xét là đáng hường đời sau, cùng sự sống lại từ cõi chết thì sẽ không cưới vợ lấy chồng! Vì chưng họ không thể chết nữa, bởi họ được như thiên thần và nên con cái Thiên Chúa, một khi đã là con cái của sự sống lại” (Lc. 20:34-36). Chúng ta thường nghĩ đến sự sống và sự chết xác thân nên đã lầm lẫn giữa sự hiệu hữu của xác thân và sự hiện hữu của linh hồn. Linh hồn không thể chết. Câu Phúc Âm, “Dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy" (Mt. 16:19). Ai cầm buộc được mình điều gì nếu không phải là chính mình, chính niềm mơ, ước muốn, ý định, tham vọng của một người trói buộc họ. Ý định, ước muốn là hoạt động, sản phẩm của linh hồn. Nơi trần thế này, linh hồn một người tạo nên và theo đuổi ước muốn, ý định nào đó thì khi xác thân qua đi, linh hồn người đó vẫn theo đuổi ước muốn ý định đó. Linh hồn một người bị cầm buộc bởi ý định, ước muốn của chính mình.

Suy như vậy, linh hồn không thể chết. Sự sống của linh hồn chính là dứt khỏi những ước muốn, ý định lầm lạc thế tục để trở về nguyên bản của mình, thoát khỏi sự chết tâm linh. Linh hồn được phát xuất tự Thiên Chúa, cội nguồn quyền lực hiện hữu nên khi nhận biết được thực thể của mình sẽ được gọi là sống lại từ cõi chết tâm linh. Tất nhiên, linh hồn không có hình thể nên được nói, “Như thiên thần.”

Cuộc đời một người là phương tiện, nói cách khác, là cơ hội cho linh hồn nhận thức bản thể thực thể của mình, nhận thức thực thể Tin Mừng Nước Trời, “Thiên Chúa ở cùng chúng ta.” Mỗi người chính là hiện thể của Thiên Chúa đang hoạt động nơi giòng sống vĩnh cửu đang biến chuyển.