CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CHỨNG NHÂN
CHÚA NHẬT TRUYỀN GIÁO
Chúa nhật XXIX Thường Niên là Ngày Quốc Tế Truyền Giáo, ngày Dân Chúa trong toàn thể Giáo Hội được nhắc nhở và cổ vũ tham gia việc truyền giáo mà Chúa Giêsu đã long trọng ủy nhiệm cho tất cả các môn đệ của Ngài: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin mừng cho mọi loài thọ tạo”. Để giúp chúng ta suy niệm và đem ra thực hành mệnh lệnh này, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã chọn chủ đề cho ngày Khánh Nhật Truyền Giáo lần thứ 81, năm 2007 là:” Tất cả các Giáo Hội cho toàn thế giới”. Sứ điệp viết: “Anh chị em thân mến, mệnh lệnh truyền giáo Chúa Kitô giao phó cho các Tông Đồ thật sự bao hàm tất cả chúng ta. Do vậy, mong sao Ngày Truyền Giáo Thế Giới nên cơ hội thuận tiện để đạt một ý thức sâu xa hơn và cùng nhau phát triển những hành trình thiêng liêng và có ảnh hưởng thích hợp, khích lệ sự hợp tác liên Giáo Hội và sự đào tạo những nhà truyền giáo mới hầu phổ biến Tin Mừng trong thời đại chúng ta”
1. Truyền giáo là sứ vụ của Giáo Hội.
Công đồng Vatican II đã dạy: “Tự bản tính, Giáo Hội lữ hành phải truyền giáo, vì Giáo Hội bắt nguồn từ sứ mạng của Chúa Con và Chúa Thánh Thần, theo ý định của Chúa Cha” (TG số 2). Thánh Phaolô đã viết: “Thật vậy, đối với tôi rao giảng Tin mừng không phải là lý do để tự hào, nhưng là một sự cần thiết buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin mừng” (1 Cr 9,16). Giáo Hội phải truyền giáo, vì là căn tính của mình, được Chúa Giêsu thiết lập để tiếp nối sứ vụ truyền giáo của Người. Người đã truyền lệnh cho các tông đồ, trước khi trở về cùng Thiên Chúa Cha: “Như Cha đã sai Thầy, Thầy sai lại các con” (Ga 20,21). Giáo Hội thi hành mệnh lệnh của Thầy mình. Do đó, Sứ vụ truyền giáo liên hệ tới mọi Kitô hữu, mọi Giáo Phận và giáo xứ, mọi định chế và mọi hiệp hội trong Giáo hội.
Đặc biệt năm nay, Đức Thánh Cha mời gọi các thành phần :”Tôi kêu gọi cách riêng các thiếu nhi và giới trẻ, những kẻ luôn luôn sẵn sàng và quảng đại khuếch trương sự truyền giáo của họ. Tôi ngõ lời với những người bịnh và đau khổ, nhắc lại giá trị của sự cộng tác mầu nhiệm và cần thiết của họ trong việc cứu rỗi. Tôi xin những người thánh hiến, cách riêng những người sống trong các đan viện kín, tăng cường những lời cầu nguyện của họ cho các xứ truyền giáo”. Ngài thao thức: mong sao sự cầu xin nhất trí của kinh “Lạy Cha chúng con ở trên trời” được trải rộng trong mọi cộng đồng, ngõ hầu Nước Người trị đến trên mặt đất.
2. Truyền giáo là gì ?
Truyền giáo tức là đem cái mình đã tin, đã cảm nghiệm, và đã sống cho người khác cùng tin, cùng cảm nghiệm, và cùng sống như chúng ta.
Truyền là truyền bá, truyền thông, chuyển giao, rao giảng, loan truyền… Giáo là giáo lý, đạo giáo, Tin Mừng, Phúc âm… Truyền giáo là truyền bá đạo Chúa, là rao giảng Phúc âm, là loan truyền chân lý của Chúa cho người khác. Đó là ý nghĩa thứ nhất, nghĩa hẹp, nghĩa chặt và chính xác. Đàng khác, truyền giáo còn có nghĩa là lập những cộng đoàn Kitô hữu trong đức tin, trong phụng tự Thánh Thể, bác ái như Giáo hội mong muốn. Nói khác đi, truyền giáo là “trồng” Giáo hội vào các dân tộc, các địa phương, cho đến khi những người trong địa phương ấy trở nên tín hữu, thành một đoàn chiên. Theo ý nghĩa này, truyền giáo không phải chỉ là truyền bá một số giáo lý, nhưng là truyền thông sự sống của Chúa cho anh em khác, vì Thiên Chúa là Đấng hằng sống, đạo Chúa là đạo sự sống, là nguồn sống, có khả năng thay đổi, biến cải những con người từ không có Chúa trở thành có Chúa, từ mất Chúa trở thành tìm lại được Chúa. Truyền giáo theo nghĩa này là truyền sự sống của Chúa Kitô mà chúng ta đã có sang cho anh em mình, như thân cây nho chuyển nhựa sống sang cho cành nho. Sau hết, truyền giáo còn có một nghĩa nữa là củng cố, tăng cường, huấn luyện đức tin cho một cộng đoàn, cho các tín hữu, để họ lại ra đi truyền giáo cho những người khác. Những ý nghĩa trên đây cho thấy hai chiều của việc truyền giáo : chiều rộng và chiều sâu. Nếu làm cho những người chưa biết Chúa hoặc những người biết mà đã bỏ Chúa, được nhận biết và yêu mến Chúa. Đó là truyền giáo theo chiều rộng, là mở rộng nước Chúa và làm tăng thêm số người thờ phượng Chúa. Còn nếu làm cho những người đã biết và yêu mến Chúa được hiểu biết và yêu mến Chúa hơn, để rồi họ lại tiếp tục làm những công việc ấy nơi những người khác. Đó là truyền giáo theo chiều sâu, vì làm cho nước Chúa được vững chắc hơn và làm tăng thêm số người Công giáo sốt sắng, đạo đức. Việc phân biệt ý nghĩa như trên đây rất quan trọng để chúng ta hiểu rõ hơn việc truyền giáo, vì truyền giáo không phải chỉ có nghĩa là làm cho những người ngoại, những người lương, những người chưa biết được biết và yêu mên Chúa, nhưng còn có nghĩa là truyền giáo cho cả những người Công giáo sống trong một họ, một xứ với chúng ta nữa. Chúng ta phải sống một đời đạo đức, sốt sắng, thánh thiện để làm gương tốt cho họ, để giúp cho họ thêm lòng yêu mến và tôn kính Chúa. Đó là ý nghĩa của việc truyền giáo. Và như vậy tất cả chúng ta đều có nhiệm vụ truyền giáo. Việc truyền giáo không của riêng ai và không phải là một việc làm tùy sở thích, muốn làm hay không cũng được. Nhưng đây là một bổn phận, một nhiệm vụ bắt buộc. Mỗi người chúng ta phải coi đây là vấn đề sống đạo, là vấn đề sinh tồn của Giáo Hội và là trách nhiệm của chính mình. 3. Truyền giáo như thế nào ?
Có hai cách là cầu nguyện và đời sống chứng nhân. - Cầu nguyện cho việc truyền giáo là cách thức rất quan trọng. Cầu nguyện cho những người đi truyền giáo, cầu nguyện cho mọi người mở rộng lòng sẵn sàng đón nhận ơn Chúa, Lời Chúa. Sứ điệp nhấn mạnh điểm này: Nhờ sự dấn thân của mọi tín hữu, mạng lưới thiêng liêng cầu nguyện và nâng đỡ cho việc rao giảng Tin Mừng đang được trải dài khắp Giáo Hội.
Cụ thể như thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu, cả đời không đi đâu truyền giáo, chỉ ở trong bốn bức tường dòng kín cầu nguyện cho việc truyền giáo. Thế mà Giáo Hội đã tôn phong ngài là quan thầy các nơi truyền giáo, ngang hàng với thánh Phanxicô Xaviê. Xin anh chị em hãy suy nghĩ : Chúng ta có thường xuyên thi hành việc này không ? Chúng ta có cầu nguyện cho việc truyền giáo không ? Nếu không thì đó là tội thiếu sót, bỏ việc phải làm. -Thứ hai là truyền giáo bằng chính đời sống chứng nhân của mình : Đây là cách truyền giáo tốt nhất và hữu hiệu nhất, đó là truyền giáo bằng đời sống tốt đẹp của chúng ta. Một đời sống đạo đức, chân thành, cởi mở, yêu thương là một tấm gương sáng trước mặt mọi người. Một đời sống tốt đẹp có sức lôi cuốn hơn những lời nói hay.
3. Truyền giáo ở đâu ?
Có ba nơi mà chúng ta cần làm chứng cho Tin Mừng.
1. Gia đình là nơi truyền giáo đầu tiên: cuộc sống của mỗi người trong gia đình chưa chắc là cuộc sống của người có đạo. Ông bố thì cả ngày say lè nhè, bà mẹ thì buồn bực hết la rầy con cái đến mắng chồng, thế là gia đình mất đi cái hạnh phúc thuở ban đầu mới cưới nhau, hoặc là bố mẹ thì siêng năng đi lễ đọc kinh, làm việc lành, nhưng con cái thì sống như những người vô đạo, có đứa thì lấy chồng lấy vợ không theo phép đạo, có đứa thì bỏ nhà đi bụi, có đứa thì không đến nhà thờ.v.v...
Cha mẹ có trách nhiệm truyền giáo cho con cái bằng những gương lành gương tốt, con cái truyền giáo cho cha mẹ bằng sự vâng lời, chăm chỉ học hành vì lòng yêu mến Thiên Chúa.
2. Địa điểm thứ hai mà chúng ta phải truyền giáo là giáo xứ của chúng ta. Trong giáo xứ có cha sở, ban đại diện giáo dân và giáo dân, tất cả tập hợp lại thành một cộng đoàn thờ phượng Thiên Chúa, tuy nhiên không phải tất cả mọi giáo dân đều trở thành người gương mẫu, không phải tất cả giáo dân đều là con cái ngoan của giáo hội và của Thiên Chúa !
Có những giáo dân vì bất mãn một ai đó nên không đến nhà thờ hoặc không tham dự các sinh hoạt chung ở giáo xứ. Chúng ta phải truyền giáo cho họ. Có những giáo dân chỉ có tên trong sổ Rửa Tội mà thôi, nhưng cuộc sống của họ thì không phải là người công giáo. Có những giáo dân thích chia rẻ người này với người nọ trong giáo xứ.v.v…Tất cả những thực trạng ấy, cũng để cho chúng ta quan tâm và cầu nguyện, cũng có nghĩa là chúng ta phải truyền giáo cho giáo xứ của chúng ta. Mỗi giáo dân đều có bổn phận truyền giáo cho nhau bằng chính đời sống phục vụ và yêu thương của mình.
3. Nơi thứ ba mà chúng ta phải truyền giáo là công sở, công ty, trường học, chợ búa hoặc là nơi nào có sự hiện diện của chúng ta.
Khi mà trong gia đình và nơi giáo xứ chúng ta đã làm tốt bổn phận của người Kitô hữu, thì tinh thần truyền giáo này cũng đi theo chúng ta đến những nơi mà chúng ta đến để làm việc, học hành, buôn bán… Trong tất cả những nơi ấy, chúng ta đều trở nên những nhà truyền giáo sống động và nhiệt tình. Bằng những việc làm cụ thể đơn giản và rất đời thường như một cái bắt tay với nụ cười tươi, như chu toàn bổn phận được giáo phó, như sống hòa nhã với mọi người.v.v...tất cả đều thấm nhuần tinh thần bác ái của Phúc Âm. Thế là người ta dần dần nhận ra khuôn mặt của Chúa Giêsu nơi chúng ta rồi vậy.
Mệnh lệnh truyền giáo của Chúa Giêsu không những cho các tông đồ mà thôi, nhưng còn cho tất cả những ai đã được lãnh nhận bí tích Rửa Tội trở thành con cái của Thiên Chúa.
Tất cả chúng ta đều là con cái của Thiên Chúa, ngày hôm nay chúng ta tự hỏi : cuộc đời tôi có bao nhiều lần làm chứng nhân cho Chúa Giêsu, và có bao nhiêu lần tôi đã bỏ qua cơ hội làm chứng cho Chúa Giêsu, cho đức tin mà tôi đã tin theo ?
5. Những việc làm cụ thể * Thư mục vụ HĐGMVN Năm Thánh Truyền Giáo 2003, đã đề nghị mọi thành phần Dân Chúa hãy tuỳ theo ơn gọi và chức năng của mình, tích cực tham gia sứ vụ loan báo Tin Mừng bằng những việc cụ thể sau : a.Về phương diện thiêng liêng : - Cầu nguyện cho việc truyền giáo. - Nêu gương sống lương tâm công giáo: b.Về phương diện đối thoại. - Thăm viếng thân hữu các thành viên tôn giáo bạn. - Trao đổi với người ngoài công giáo về một đề tài chung c.Về phương diện thực hành: - Thiết lập ban truyền giáo. - Kết nghĩa. - Làm việc bác ái.
* Thư mục vụ HĐGMVN Năm Sống Đạo 2006, đã đề ra những định hướng Sống Đạo cụ thể: - Canh tân bản thân bằng việc ý thức và sống đúng phẩm giá con người của mình, tự huấn luyện để mỗi người có một lương tâm ngay chính. - Dấn thân phục vụ là đòi hỏi tất yếu của của đức tin Kitô giáo. Đời sống đạo luôn luôn phải đặt trên nền tảng bác ái yêu thương. - Góp phần xây dựng một xã hội công bằng, tôn trọng sự thật. Thư mục vụ đề cập đến trách nhiệm của 3 thành phần chính yếu: Linh mục tu sĩ làm gương sáng và sống cầu nguyện, nổ lực và kiên trì dấn thân vào công việc từ thiện xã hội. Giáo xứ là môi trường lành mạnh tổ chức những sinh hoạt giáo dục theo từng lứa tuổi. Quan tâm đặc biệt đến anh chị em di dân, những nạn nhân của các tệ nạn xã hội, những người bơ vơ bị bỏ rơi. Gia đình: Cầu nguyện chung với nhau, thánh hóa ngày Chúa nhật, sống hòa thuận ấm êm, vợ chồng trung tín thủy chúng.
Công việc truyền giáo là bổn phận của mỗi Kitô hữu. Trong môi trường sống hàng ngày, người tín hữu giáo dân có điều kiện để truyền giáo khi sống trọn vẹn sứ mạng ơn gọi của mình.
Công cuộc truyền giáo đạt kết quả nếu được Đức Maria cùng đồng hành. Vì thế Đức Thánh Cha đã dâng lên Đức Mẹ tâm tình: Xin Đức Trinh Nữ Maria đấng đồng hành với tình âu lo mẫu tử về sự phát triển của Giáo Hội sơ sinh, cũng hướng dẫn những bước chân chúng ta trong thời đại chúng ta và xin cho chúng ta được một lễ Hiện Xuống mới đầy tình yêu. Mong sao Mẹ làm cho tất cả chúng ta được ý thức nên những nhà truyền giáo, nghĩa là, những kẻ đã được Chúa sai đi để làm chứng nhân của Người trong mọi lúc đời sống chúng ta.