Đến với nguồn ánh sáng
Khi bước vào thánh đường hay đến nơi hành hương, ta thường bắt gặp những cây nến cháy sáng đặt cắm trên chân gía nến.
Chân gía cắm nến thường to lớn hơn cây nến. Nó có nhiệm vụ giữ cho cây nến được cắm đứng thẳng, cho có trật tự.
Những chân nến theo kiểu cổ còn được trang hoàng khắc chạm nghệ thuật tinh vi. Nó trông rất đẹp mắt cùng tỏa ra bầu không khí trang nghiêm, long trọng!
Chân gía cắm nến làm nổi bật cây nến lên. Như thế, không có chân nến để cắm nến, cây nến sẽ như thế nào!
Chân cắm nến mà không có nến cắm dựng trên đó, hay không được trưng bày ra để cắm nến, nó cũng không được dùng đặt vào đúng vị trí cùng nhiệm vụ của nó.
Chân gía cắm nến dù có to, có trang hoàng khắc chạm nghệ thuật đẹp. Nhưng khi nhìn vào cây nến người ta lại chú ý đến ngọn lửa đang cháy tỏa sáng từ cây nến.
Ánh sáng cây nến kéo chú ý cùng hướng tâm hồn con người đến với ánh sáng. Những cái khác như chân cắm nên, cây nến lúc này biến dần khỏi tầm nhìn chú ý của con mắt.
Hình ảnh này cũng phần nào, theo lối so sánh, có thể cắt nghĩa về bức tượng Đức Mẹ đang bồng ẵm Chúa Giêsu trên tay, được tạc đúc tượng hay trên hình vẽ in, thường được đặt nơi tòa kính có hoa nến trưng bày sống động.
Đức Mẹ Maria, có thể nói được, là chân gía cắm cây nến. Đức Mẹ hy sinh hoàn toàn suốt cuộc đời mình cho Chúa Giêsu, Đấng là cây nến chiếu tỏa ánh sáng cho trần gian.
Không có Chúa Giêsu xuống thế làm người trong cung lòng đức mẹ Maria, đức mẹ Maria trở thành người hầu như vô danh không ai biết tới.
Nơi con người Chúa Giêsu có hai bản tính: Thiên Chúa và loài người. Thân xác Ngài là như cây nến bằng chất sáp. Bản tính Thiên Chúa của Ngài là ngọn lửa đốt thắp cây nến.
Chất sáp làm nên cây nến sẽ hao mòn tàn lụi không còn gì, khi ngọn lửa thắp sáng thiêu đốt cây nến tan chảy thành nước.
Thân xác, bản tính loài người của Chúa Giêsu cũng có phát triển từ một em bé sơ sinh rồi lớn lên thành người lớn. Thân xác đó sẽ tàn lụi hao mòn dần và đến khi chết trở thành tro bụi chôn trong lòng đất mẹ.
Trái lại ngọn lửa đốt cháy cây nến, sẽ chiếu tỏa ánh sáng lung linh ra chung quanh. Lửa rực cháy phát tỏa hơi nóng tụ thành mầu đỏ vàng. Nhưng lửa linh thiêng và không có thể nắm bắt hình hài nó lại được.
Bản tính Thiên Chúa của Chúa Giêsu vô hình như ngọn lửa chiếu ánh sáng, đến trong trần gian, mang đến ân đức cứu độ cho con người.
Khi đến tòa Đức Mẹ đốt nến cắm bông hoa đọc kinh, Đức Mẹ Maria cũng chẳng muốn con mắt chúng ta hướng về người. Đức Mẹ đứng bồng ẵm Chúa Giêsu không là món đồ trang hoàng cho đẹp.
Không, Đức Mẹ Maria, mẹ Chúa Giêsu, chỉ muốn giới thiệu cùng chỉ dẫn chúng ta tới Chúa Giêsu, Đấng là ngọn lửa chiếu tỏa ánh sáng.
Thông thường tượng ảnh đúc chạm vẽ hình Đức Mẹ Maria to lớn hơn, đang bồng bế Chúa Giêsu trên tay. Chúa Giêsu trên tay đức mẹ tuy nhỏ bé, nhưng lại là người quan trọng nhất. Đôi bàn tay hay cành hoa, cùng gương mặt Đức Mẹ luôn hướng về Chúa Giêsu đang ngồi trên tay mình.
Chúng ta, người tín hữu Chúa Giêsu cầu nguyện cùng Chúa Giêsu. Nhưng chúng ta tôn kính Đức Mẹ Maria.
Khi đọc lời kinh Kính mừng Ave Maria, nơi phần thứ nhất của kinh là lời của Thiên Thần Gabriel chào Đức Mẹ, lời của người chị họ Elidabét nói lúc gặp gỡ đức mẹ đến thăm viếng, như trong Kinh Thánh viết lại.
Câu kinh ca tụng đức mẹ “đầy ân phúc” muốn nói lên tâm tình: Maria, mẹ được Thiên Chúa chúc phúc. Đức Mẹ có hạnh phúc hơn mọi người phụ nữ trên trần gian.
Phần thứ hai của kinh Kính mừng Ave Maria: “Thánh Maria đức mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội…” muốn nói lên tâm tình: Đức Mẹ không là người ban ân đức. Nhưng là người bầu cử cho chúng ta, những người tội lỗi, trước tòa Chúa Giêsu, Đấng là Thiên Chúa, nguồn ánh sáng cho trần gian.
Chân cây nến làm nổi bật cây nến lên. Nó giúp cây nến đứng thẳng tỏa ánh sáng lung linh huyền diệu ra chung quanh. Ánh sáng cây nến thu hút con người, chứ không phải chân cây nến.
Đức Mẹ Maria bồng ẵm Chúa Giêsu cũng thế. Như chân cây nến, Đức Mẹ không thay thế vị trí công việc của Chúa Giêsu. Nhưng là người nâng đỡ cùng cộng tác với Chúa. Đức Mẹ Maria làm công việc là người giới thiệu chỉ đường cho con người đến tới nguồn ánh sáng mọi ân đức là Chúa Giêsu.
Chúng ta không cầu nguyện Đức Mẹ. Nhưng chúng ta tôn kính Đức Mẹ, xin người cầu bầu cho chúng ta khi nay và trong giờ sau cùng.
Vì thế mỗi khi thắp nến nơi bàn thờ Đức Mẹ Maria, hay khi đọc kinh Kính mừng Ave Maria, chúng ta muốn nói lên tâm tình: Xin đức mẹ Maria, chuyển lời cầu xin của con tới tòa Chúa Giêsu, con mẹ!
Kỷ niệm đệ cửu thập chu niên ngày Đức Mẹ Maria hiện ra ở Fatima 1917. 13.10. 2007
Lm. Nguyễn ngọc Long