BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU



CN 26 C

Dụ ngôn Người Phú hộ và La-da-rô mô tả một bức tranh tương phản. Người phú hộ dư ăn dư mặc, La-da-rô nghèo khổ, bệnh tật đói lả. Người phú hộ mặc toàn lụa là gấm vóc, La-da-rô rách nát tả tơi. Người phú hộ nhà cao cửa rộng, ngày ngày yến tiệc linh đình La-da-rô mụn nhọt đầy mình, lây lất đói khổ trước cổng nhà Phú hộ, thèm ăn những thứ rớt xuống từ bàn ăn nhưng chẳng có, chỉ có mấy con chó đến liếm ghẻ chóc. Người Phú hộ đầy đủ mọi sự. Lazarô thiếu thốn mọi sự.

Người phú hộ giàu có nhưng lại nghèo tình thương. La-da-rô đã nghèo khổ lại không được ai xót thương. Cả hai con người này đều nghèo tình thương. Dụ ngôn thật sống động diễn tả bức tranh hiện thực của thế giới mà trong đó hố ngăn cách giữa giàu nghèo ngày càng lớn, tình thương giữa người với người ngày càng hiếm hoi nhạt nhoà.

Bản chất của con người là Tình Thương. Ðức Gio-an Phao-lô đã viết trong Thông Ðiệp Ðấng Cứu Chuộc Con Người lời nhận định như sau: "Con người không thể sống nếu không có tình thương. Không tình thương con người không thể tìm hiểu được chính mình. Ðời sống con người sẽ trở nên vô nghĩa, nếu không đón nhận mạc khải của tình thương, nếu không gặp gỡ tình thương, nếu không cảm nghiệm và lấy tình thương làm của mình và không dự phần mạnh mẽ vào đó" ( số 10 )

NGHÈO CĂN TÍNH

Vì Tình thương là căn tính của con người, nên thiếu Tình thương là sự nghèo khó thảm hại và nguy hiểm nhất. Nó tác động đến bản chất, nó làm cho con người ra thoái hóa, bần tiện và vong thân. Nó hủy diệt con người từ tâm hồn đến dung mạo, nó hạ thấp con người. Thánh Phao-lô viết: "Giả như tôi được nói tiên tri, được thông hiểu mọi điều bí nhiệm và mọi lẽ cao siêu nhưng không có lòng mến, thì tôi chẳng là gì" ( 1 Cr 13, 2 ). Ðó là tình cảnh của những người độc ác, những kẻ giết người, những tên tội phạm chiến tranh, những người nặng óc kỳ thị, thù oán, vu khống, ích kỷ, vụ lợi, tham ô, làm giàu trên xương máu của người khác.

Sự nghèo thiếu căn tính này càng gia tăng khi nó xuất phát từ những bè phái, những băng đảng, những tập đoàn chỉ biết nghĩ đến quyền lợi của phe nhóm mình mà chà đạp trên nhân phẩm, nhân quyền, sự sống và hạnh phúc của người khác hay của những dân tộc khác.

Ðối diện với những người hay những tập đoàn giàu có đầy quyền lực và quyền bính nhưng thiếu tình thương này là hàng triệu, và có khi cả tỷ người cùng khốn, cô đơn, tàn tật, bệnh hoạn, bị bỏ rơi, bị xã hội khai trừ. Họ đang khao khát tình yêu, lòng thương xót, sự chia sẻ, sự cảm thông như người hành khất La-da-rô không được chiếu cố, yêu thương và nâng đỡ. Bài đọc một và bài Tin mừng đều mở một cuộc xét xử những người giàu có. Tội của những người giàu là sống trong dư dật mà không biết nghĩ đến những người túng quẫn. Sự giàu sang thừa thãi làm cho người ta không còn nhạy cảm với những đau khổ của những con người sống bên cạnh họ, làm cho người ta thành đui mù điếc lác trước nhu cầu của người khác

Cả hai hạng người thiếu tình thương nói trên đều đáng thương. Thế giới hôm nay, giàu về vật chất, nhưng lại nghèo nàn về tình thương. Có những nước không ngần ngại bỏ ra những số tiền khổng lồ để mua sắm vũ khí. Có những chính phủ đốt hằng tỷ đô-la để xây đài, xây mả, đắp tượng, xây cất dinh thự, trong khi người dân cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, việc học hành của con cái không lo nổi. Ðó là chưa nói đến sự chênh lệch giữa người giàu với người nghèo, giữa những người được ưu đãi nhờ thời thế và những người cô thân cô thế. Nền văn minh của Thế giới cần được xây dựng lại, không phải trên của cải vật cất, mà trên tình thương: Nền Văn Minh Tình Thương.

NỀN VĂN MINH TÌNH THƯƠNG

"Văn minh là hình thức cuộc sống của một xã hội trong các lĩnh vực chính trị, nghệ thuật, đạo đức và tôn giáo" ( Từ điển Tiếng Việt ). Hình thức cuộc sống này, đương nhiên, nếu muốn được coi là văn minh, phải phù hợp với căn tính và phẩm giá của con người. Do đó, một quốc gia không tôn trọng nhân phẩm và những quyền tự do căn bản của con người như quyền tự do tham gia việc nước, việc phát triển kinh tế, quyền tự do văn hóa, nghệ thuật và ngôn luận, cũng như quyền sống đạo đức và tự do tôn giáo, quốc gia đó chưa đáng được gọi là văn minh. Lý do là vì căn tính con người là Tình Thương.

Trong mọi lãnh vực: chính trị, kinh tế, khoa học, nghệ thuật, văn hóa, đạo đức và tôn giáo, những gì dựa trên tình thương, xuất phát từ tình thương, nhằm mục đích đưa đến tình thương mới thực sự là văn minh. Một nhà khoa học, một kỹ nghệ gia, một nhà chính trị, thương gia, tướng lãnh, không biết thương thì vẫn còn là những người không văn minh. Thế giới của chúng ta vẫn còn rất nhiều người nghèo tình thương như thế. Thành kiến, hận thù, ganh tỵ, tâm địa nhỏ nhen hẹp hòi đầy ắp trong đầu họ. Ðất nước sẽ không bao giờ được thực sự văn minh, bao lâu còn có những hạng người tai hại đó.

Một vị thủ lãnh nọ đã nói: "Khi đến thăm một quốc gia, điều mà tôi muốn biết để đánh giá trình độ văn minh của nước đó, chính là bầu khí và cách đối xử lịch sự, bằng hữu và yêu thương giữa nhân dân họ với nhau."

Để có nền văn minh tình thương, hãy động viên nhau từ bỏ óc bè phái, chia rẽ, thành kiến, nghi kỵ, hẹp hòi, kỳ thị, chèn ép, vụ lợi, khai trừ, quan liêu, lợi dụng và lạm dụng nhau. Hãy cùng nhau xây dựng một nền văn minh phù hợp với bản tính con người: yêu thương, đại độ, khoan dung, bình đẳng, liên đới, đầy tình người và tình đồng bào: "Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng".

Phương cách tốt nhất để xóa đói giảm nghèo tình thương là khai trừ cái ác. Cái ác phát sinh từ lòng tham lam tiền bạc, quyền bính... Cần loại trừ mọi nguyên nhân và cơ hội gây tội ác. Mọi thứ tội đều xuất phát từ sự nghèo tình thương. Ðồng thời, hãy nổ lực cổ vũ lòng đạo đức, tình yêu thương được cụ thể hóa bằng những công tác từ thiện, bác ái, phục vụ, tha thứ và cảm thông.

BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU ?

Một người nhà giàu nằm mơ thấy một đám rất đông những người nghèo và những người bệnh tật đang kêu xin giúp đỡ. Cảnh tượng ấy khiến ông xúc động và hạ quyết tâm sẽ đi tìm để giúp những người ấy. Sáng hôm sau ông lên xe đi tìm. Vừa ra khỏi cửa nhà, ông gặp ngay một người ăn mày đang ngửa tay xin tiền. Ông định dừng xe lại, nhưng tự nghĩ hãy đi thêm để biết thêm. Chiếc xe chạy qua những con đường, những khu chợ, những quãng trường… Càng đi ông càng thấy những người nghèo khổ đông quá. Trong đầu ông bắt đầu vẽ ra rất nhiều dự án để cứu giúp rất nhiều hạng người. Nhưng ông bối rối chưa biết phải bắt đầu từ đâu. Đến chiều, ông quay xe về nhà, và gặp lại người ăn mày trước cổng, với cũng một tư thế ấy và những lời van xin ấy. Tối hôm đó ông lại nằm mơ và lại nghe thấy những tiếng kêu xin cứu giúp. Nhưng lần này những tiếng ấy không xuất phát từ đám đông, mà từ chính người ăn mày nằm trước cổng nhà ông. Và ông hiểu ra : phải bắt đầu từ chính người ăn mày ấy.

Mẹ Têrêsa Calcutta nói : "Tôi luôn nghĩ rằng tình thương phải bắt đầu từ gia đình mình trước, rồi đến khu xóm, đến thành phố… Yêu thương những người ở xa thì rất dễ, nhưng yêu thương những người đang sống với mình hoặc đang ở sát cửa nhà mình mới là khó. Tôi không đồng ý với những cách làm ồn ào. Tình thương phải bắt đầu từ một cá nhân : muốn yêu thương một người, bạn phải tiếp xúc với người đó, gần gũi với người đó". Mẹ Têrêsa còn kể : "Lần kia tôi đi dự một hội nghị ở Bombay về việc cứu giúp những người nghèo. Đến cửa phòng hội, tôi thấy một người đang hấp hối. Tôi đưa người ấy về nhà, sau đó người ấy chết, chết vì đói. Đang lúc đó bên trong phòng hội, hàng trăm người đang hăng hái bàn luận về nạn đói và về vấn đề lương thực : làm thế nào để có lương thực, để có cái này, để có cái kia… Đang lúc họ vạch ra kế hoạch cho cả 15 năm, thì người này phải chết vì đói". Mẹ nói tiếp : "Tôi không bao giờ nhìn những đám đông như là trách nhiệm của tôi. Tôi chỉ nhìn đến những cá nhân, bởi vì mỗi lần tôi chỉ yêu thương được một người, mỗi lần tôi chỉ nuôi được một người. Tôi đã đưa một người về nhà, nhưng nếu tôi không đưa một người ấy về nhà thì tôi đã không đưa 42.000 người về nhà. Toàn thể công việc của tôi chỉ là một giọt nước trong đại dương. Nhưng nếu tôi không góp một giọt nước ấy thì đại dương sẽ thiếu đi một giọt".

Bạn có biết: người giàu thật là người biết cho; người nghèo thật là người chỉ biết nhận. Người giàu thật là người có rất ít nhu cầu nên luôn cảm thấy đủ; người nghèo thật là người có quá nhiều nhu cầu nên luôn cảm thấy thiếu. Sự giàu có thật là giàu trong tâm hồn; sự nghèo nàn thật là một tâm hồn trống rỗng. Bởi vậy cái giàu vật chất thường hay đi đôi với cái nghèo tâm hồn.

Bạn có biết: đôi khi phép chia không cho ra thương nhỏ hơn. Như là: Chia nụ cười và nhận về vô số niềm vui; Chia vòng tay và nhận về mênh mông ấm áp; Chia quan tâm và nhận về bao la yêu thương; Chia yêu thương và nhận về rất nhiều hạnh phúc.

Ước mong bạn và tôi đừng sống dửng dưng, thờ ơ, khép kín trước người nghèo, mà luôn động lòng xót thương như Chúa Giêsu đã thương những người cùng khốn.

Ước mong bạn và tôi luôn sống quãng đại cho đi, vui vẻ chia sớt, không chỉ của cải vật chất mà có khi là một nụ cười thân thiện, một cái bắt tay khích lệ, một lời nói an ủi đở nâng, một lần viếng thăm, một cuộc gặp gỡ kiến tạo sự hiệp nhất bình an.

Ước mong bạn và tôi năng đến với Chúa Giêsu nhận lãnh tình thương để chân thành trao ban tình thương mỗi ngày.