TĨNH TÂM HIỆN TẠI – NHÌN LẠI QUÁ KHỨ VÀ HƯỚNG ĐẾN TƯƠNG LAI
(Chút suy tư sau những ngày tĩnh tâm của các linh mục trẻ tỉnh Tiền Giang)
Linh mục là một chiếc “điện thoại di động” (ĐTDĐ) mà Thiên Chúa đã mua về bằng giá Máu của Ngài. Mở đầu cho những ngày tĩnh tâm của anh em linh mục trẻ thuộc tỉnh Tiền Giang, Giáo phận Mỹ Tho, cha bề trên Đan Viện Thiên Phước, Philipphê Hoàng Kim Tâm, đã ví von như thế. Chiếc điện thoại là phương tiện để liên lạc. “Điện-thoại-di-động-linh-mục” là chiếc điện thoại mà Thiên Chúa dùng để nói với con người, thế nhưng liệu nó có thể truyền đạt rõ ràng và chính xác Lời Chúa được không nếu như nó không có thời gian để được tiếp năng lượng? Chính vì lý do ấy mà từ ngày 10 đến 13 tháng 9 năm 2007, anh em linh mục từ khóa 1 đến khóa 6 (ĐCV thánh Giuse Sài Gòn) thuộc tỉnh Tiền Giang mới có mặt tại Đan Viện Xitô Phước Hải – Vũng Tàu để được “sạc-pin”.
Thời gian tĩnh tâm là thời gian “ĐTDĐ-linh mục” đón nhận nguồn năng lượng. Nguồn năng lượng ấy được đón nhận bằng 2 sợi dây: nói và nghe. Dây nói giúp linh mục chuyển thông sứ điệp nguồn là Lời Chúa và dây nghe giúp linh mục biết lắng nghe tiếng Chúa, lắng nghe những gì là đích thực, bởi chính cái chân thực của những gì được nghe mới làm nên giá trị thực của con người linh mục chứ không phải là cái gì khác.
Đến với những ngày tiếp nhận năng lượng, mỗi người đều mang lấy nơi mình một tâm trạng khác nhau. Có cha mang tâm trạng thật vui vì những gì mình đã làm được, cũng có cha rất buồn vì những gì mình đang gặp phải. Thế nhưng dù là vui hay buồn, có lẽ mỗi cha đều đặt mình trước “Nguồn” để hỏi xem “điều nào là điều con làm đẹp lòng Chúa?”, “đâu là việc mà con thi hành phù hợp với Thánh Ý?”; và tháng ngày qua, từ khi đón nhận thánh chức “con đã được gì và đã mất gì?”.
Trả lời cho những câu hỏi ấy lại phải quay trở về với những gợi ý của cha giảng tĩnh tâm: “linh mục là một cái nhà kho” mà Thiên Chúa đã xây dựng để làm nơi phân phát những gì cần thiết cho dân Chúa. Tất cả những gì người linh mục làm trong khi thi hành xứ vụ của mình tại giáo xứ chính là lấy đi từ trong kho của mình. Nhưng “hàng hóa” trong kho này là thật hay là giả thì phải coi kho này lấy nguồn hàng từ đâu. Nếu lấy nguồn hàng từ “Tổng-Kho-Giêsu-Kitô” thì đó là nguồn hàng “xịn” đó là thứ hàng thật cần cho ơn cứu độ của dân Chúa. Còn nếu như “kho-hàng-linh-mục” lấy từ nơi đâu khác thì tất cả những gì linh mục đem phân phát đó là những thứ giả trá làm hủy hoại dân Chúa và hủy hoại chính con người linh mục. Như vậy nhãn hiệu hàng thật của “kho-hàng-linh-mục” không gì khác ngoài nhãn hiệu Kitô.
Để đón nhận được “hàng thật”, kho linh mục chỉ có thể là cái kho giống “Tổng Kho”, tức là đồng hình đồng dạng với Đức Kitô; một gợi ý chẳng phải là mới mẻ, nhưng thật sự chẳng bao giờ cũ. Bởi lẽ ngày nào linh mục không mặc lấy Đức Kitô ngày ấy tất cả những gì linh mục làm là giả dối. Như vậy người linh mục cần có một con tim không vụ lợi, một lối sống không suy tính, một cách nói không hậu ý và luôn luôn thực hiện “chính sách” Tin Mừng. Được như thế thì người linh mục mới có thể cử hành phụng vụ cho đúng việc phụng vụ, mới có thể không còn vịnh vào việc mục vụ để quên thánh hóa bản thân, mới có thể luôn gắn kết với Giáo Hội chứ không gắn với ai khác và nhờ đó mà có thể đồng hành với dân Chúa trong cái thăng trầm của đời sống mỗi ngày.Kết thúc những ngày tĩnh tâm, gần 20 anh em linh mục trẻ quây quần bên nhau với những chia sẻ mục vụ rất vui vẻ, tự nhiên và cảm thông. Thiết nghĩ nhờ vậy mà từng người mới có thể hướng về tương lai với nụ cười, như gợi ý của cha giảng tĩnh tâm. Cười để lạc quan tiến bước, cười để hết mình thi hành sứ vụ cách “độc đáo” để làm cho “tương lai vĩ đại hơn.” Dù có khó khăn và đôi khi buồn bã nhưng giúp nhau cười để mọi người đều “hướng tâm lên.”
(Chút suy tư sau những ngày tĩnh tâm của các linh mục trẻ tỉnh Tiền Giang)
Linh mục là một chiếc “điện thoại di động” (ĐTDĐ) mà Thiên Chúa đã mua về bằng giá Máu của Ngài. Mở đầu cho những ngày tĩnh tâm của anh em linh mục trẻ thuộc tỉnh Tiền Giang, Giáo phận Mỹ Tho, cha bề trên Đan Viện Thiên Phước, Philipphê Hoàng Kim Tâm, đã ví von như thế. Chiếc điện thoại là phương tiện để liên lạc. “Điện-thoại-di-động-linh-mục” là chiếc điện thoại mà Thiên Chúa dùng để nói với con người, thế nhưng liệu nó có thể truyền đạt rõ ràng và chính xác Lời Chúa được không nếu như nó không có thời gian để được tiếp năng lượng? Chính vì lý do ấy mà từ ngày 10 đến 13 tháng 9 năm 2007, anh em linh mục từ khóa 1 đến khóa 6 (ĐCV thánh Giuse Sài Gòn) thuộc tỉnh Tiền Giang mới có mặt tại Đan Viện Xitô Phước Hải – Vũng Tàu để được “sạc-pin”.
Thời gian tĩnh tâm là thời gian “ĐTDĐ-linh mục” đón nhận nguồn năng lượng. Nguồn năng lượng ấy được đón nhận bằng 2 sợi dây: nói và nghe. Dây nói giúp linh mục chuyển thông sứ điệp nguồn là Lời Chúa và dây nghe giúp linh mục biết lắng nghe tiếng Chúa, lắng nghe những gì là đích thực, bởi chính cái chân thực của những gì được nghe mới làm nên giá trị thực của con người linh mục chứ không phải là cái gì khác. Đến với những ngày tiếp nhận năng lượng, mỗi người đều mang lấy nơi mình một tâm trạng khác nhau. Có cha mang tâm trạng thật vui vì những gì mình đã làm được, cũng có cha rất buồn vì những gì mình đang gặp phải. Thế nhưng dù là vui hay buồn, có lẽ mỗi cha đều đặt mình trước “Nguồn” để hỏi xem “điều nào là điều con làm đẹp lòng Chúa?”, “đâu là việc mà con thi hành phù hợp với Thánh Ý?”; và tháng ngày qua, từ khi đón nhận thánh chức “con đã được gì và đã mất gì?”.
Trả lời cho những câu hỏi ấy lại phải quay trở về với những gợi ý của cha giảng tĩnh tâm: “linh mục là một cái nhà kho” mà Thiên Chúa đã xây dựng để làm nơi phân phát những gì cần thiết cho dân Chúa. Tất cả những gì người linh mục làm trong khi thi hành xứ vụ của mình tại giáo xứ chính là lấy đi từ trong kho của mình. Nhưng “hàng hóa” trong kho này là thật hay là giả thì phải coi kho này lấy nguồn hàng từ đâu. Nếu lấy nguồn hàng từ “Tổng-Kho-Giêsu-Kitô” thì đó là nguồn hàng “xịn” đó là thứ hàng thật cần cho ơn cứu độ của dân Chúa. Còn nếu như “kho-hàng-linh-mục” lấy từ nơi đâu khác thì tất cả những gì linh mục đem phân phát đó là những thứ giả trá làm hủy hoại dân Chúa và hủy hoại chính con người linh mục. Như vậy nhãn hiệu hàng thật của “kho-hàng-linh-mục” không gì khác ngoài nhãn hiệu Kitô.
Để đón nhận được “hàng thật”, kho linh mục chỉ có thể là cái kho giống “Tổng Kho”, tức là đồng hình đồng dạng với Đức Kitô; một gợi ý chẳng phải là mới mẻ, nhưng thật sự chẳng bao giờ cũ. Bởi lẽ ngày nào linh mục không mặc lấy Đức Kitô ngày ấy tất cả những gì linh mục làm là giả dối. Như vậy người linh mục cần có một con tim không vụ lợi, một lối sống không suy tính, một cách nói không hậu ý và luôn luôn thực hiện “chính sách” Tin Mừng. Được như thế thì người linh mục mới có thể cử hành phụng vụ cho đúng việc phụng vụ, mới có thể không còn vịnh vào việc mục vụ để quên thánh hóa bản thân, mới có thể luôn gắn kết với Giáo Hội chứ không gắn với ai khác và nhờ đó mà có thể đồng hành với dân Chúa trong cái thăng trầm của đời sống mỗi ngày.Kết thúc những ngày tĩnh tâm, gần 20 anh em linh mục trẻ quây quần bên nhau với những chia sẻ mục vụ rất vui vẻ, tự nhiên và cảm thông. Thiết nghĩ nhờ vậy mà từng người mới có thể hướng về tương lai với nụ cười, như gợi ý của cha giảng tĩnh tâm. Cười để lạc quan tiến bước, cười để hết mình thi hành sứ vụ cách “độc đáo” để làm cho “tương lai vĩ đại hơn.” Dù có khó khăn và đôi khi buồn bã nhưng giúp nhau cười để mọi người đều “hướng tâm lên.”