BÀI GIẢNG LỄ KỶ NIỆM 75 NĂM THÀNH LẬP GIÁO PHẬN THANH HOÁ VÀ PHONG CHỨC LINH MỤC CỦA ĐỨC CHA GIUSE NGUYỄN CHÍ LINH

Anh chị em thân mến,

Có thể nói được rằng mỗi bài đọc phụng vụ Lời Chúa chúng ta vừa nghe, diễn tả một khía cạnh thật phù hợp với ý nghĩa ngày đại lễ hôm nay. Bài đọc thứ nhất mô tả cảnh thái bình thời vua Salômon trị vì dân tộc Israel khiến chúng ta liên tưởng đến giấc mơ một Thanh Hoá an lành thịnh đạt trước thời điểm giáo phận tròn 75 tuổi. Bài trích thư Do Thái, khi giải thích ơn gọi thượng tế, nhắc lại cho chúng ta ý nghĩa thiên chức giám mục và linh mục, những người được Chúa chọn để lo công việc của Người. Và cuối cùng, với hình ảnh đồng lúa chín, bài Tin Mừng là một tiếng gọi khẩn trương hướng về từng người chúng ta. Mỗi người một chức năng, mỗi người một vị trí trong lịch sử, nhưng tất cả đều được kêu gọi dấn thân làm thợ gặt cho Chúa. Nhưng đâu là bí quyết để chúng ta thực hiện sứ mệnh đó?

Thưa anh chị em, hơn ba năm về trước cũng vào giờ này, Đức Cha Chủ tịch Phaolô Nguyễn văn Hoà đang hiện diện nơi đây, đã phong chức GM cho tôi. Tôi còn nhớ lúc ấy tôi rất lúng túng. Lúng túng vì tuy Thanh Hoá là nơi chôn nhau cắt rốn, tôi chưa hề quen biết ai tại đây; càng lúng túng hơn nữa vì không biết phải làm thế nào để chu toàn một sứ vụ tôi chưa hề có kinh nghiệm.

Thế rồi mọi sự cũng đã qua. Thành hay bại tôi không biết. Nhưng chắc chắn rằng hôm nay đây, cũng từ lễ đài này nhìn xuống, Thanh Hoá đối với tôi không còn là một thế giới xa lạ. Thanh Hoá đã trở thành máu thịt thân thương. Tôi khám phá ra rằng tôi rất yêu giáo phận Thanh Hoá.

Không thể bỗng dưng yêu được Thanh Hoá nếu Chúa đã không uốn nắn con tim tôi. Đó là điều khiến tôi xác tín rằng tình yêu Thanh Hoá là một hồng ân Chúa ban cho tôi để tôi thực hiện sứ vụ ngài trao phó cho tôi tại đây. Không có hồng ân đó, tôi đã chẳng làm được gì, và có lẽ cũng không chịu làm gì. Bởi vì, nếu dùng ngôn từ thư Do Thái qua bài đọc thứ hai hôm nay, tôi cũng chỉ là kẻ “mắc phải yếu đuối tư bề”. Tôi cảm nghiệm sâu sắc rằng chính Chúa đã phú tình yêu của Ngài vào một con người mong manh để lo việc cho Người.

Tôi tin rằng Chúa cũng đã làm như thế trong suốt dòng lịch sử của Thanh Hoá. Vua Salômon trong bài đọc thứ nhất hôm nay, đã khẳng định rằng sở dĩ dân Israel đã được sống an lành là nhờ Thiên Chúa đã ở cùng các tổ phụ của họ. Cũng tương tự như thế, giáo phận Thanh Hoá có được ngày hôm nay là vì Chúa đã ở với các thế hệ tiền nhân bằng cách gieo vào con tim họ lòng yêu thương giáo phận. Bao nhiêu là thử thách do chiến tranh, hận thù, ngược đãi, có những lúc tưởng chừng bị xoá tên. Nhưng giáo phận Thanh Hoá vẫn còn. Chẳng những vẫn còn tồn tại với thời gian mà còn bùng phát một cách hùng hậu.

Một người giáo dân đã nói với tôi rằng: “Thưa Đức cha, giáo xứ chúng con 54 năm qua không có linh mục nhưng chúng con rất hãnh diện thưa với Đức cha rằng không hề có người nào trong xứ con đã bỏ đạo”. Đàn chiên tan tác, Kitô hữu Thanh Hoá vẫn trung thành. Chủ chăn bị đoạ đày, muôn nghìn lớp trẻ vẫn can đảm xông vào thử thách để theo đuổi ơn gọi.

Nhờ đâu, nếu không phải là trong suốt những năm tháng thăng trầm quá khứ, đã có những người được Chúa trang bị lòng yêu thương trung kiên đối với giáo phận ? Đó chính là câu trả lời cho vấn nạn “đâu là bí quyết để chúng ta hoàn thành sứ mệnh lịch sử đối với giáo phận?”. Tắt một lời : bao lâu còn người yêu sự nghiệp Chúa tại đây, giáo phận Thanh Hoá sẽ mãi còn.

Chúng con, các thầy phó tế thân mến của cha, đó cũng chính là chiếc chìa khoá cha muốn trao cho chúng con hôm nay, ngày mà chúng con thụ phong linh mục để phục vụ giáo phận Thanh Hoá trong bối cảnh chúng ta kỷ niệm ngọc khánh của giáo phận. Hãy yêu giáo phận Thanh Hoá. Không phải là yêu Thanh Hoá theo nghĩa cục bộ địa phương, nhưng là yêu vườn nho Chúa đã trao phó cho chúng ta trên quê hương Thanh Hoá này. Làm việc trong vườn nho ấy, chúng con hãy yêu bề trên của chúng con, hãy yêu anh em linh mục của chúng con, hãy yêu đàn em chung đường với chúng con và nhất là hãy yêu giáo dân của chúng con.

Đã có những người yêu Giáo Hội nên Giáo Hội mới tồn tại. Chúng con cũng hãy yêu Giáo Hội để khi sứ mệnh hoàn tất chúng con được mãn nguyện bàn giao Giáo Hội cho thế hệ mai sau. Một cách cụ thể, phải chăng đó chính là giấc mơ của Chúa Giêsu linh mục khi Ngài tuyên bố “người ta cứ dấu này mà nhận biết chúng con là môn đệ Thầy, là chúng con yêu thương nhau”. Chúng con hãy xác tín rằng không một sức mạnh nào trên trần gian này có thể thắng được tình yêu. Đó cũng là lời cầu chúc cha thay mặt cho mọi người để gửi đến chúng con trước giây phút quan trọng chúng con sắp tiến hành.

Và thưa cộng đoàn phụng vụ, hiệp thông tâm tình đó, giờ đây chúng ta hãy hiệp ý cầu nguyện cho các thầy phó tế sắp lãnh nhận thiên chức linh mục.

+ ĐGM Giuse Nguyễn Chí Linh

Giám Mục GP Thanh Hóa

tgmth.com