CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN C
MUỐN LUÔN TỈNH THỨC - HÃY THỰC HÀNH BÁC ÁI TRONG KHIÊM TỐN NGUYỆN CẦU
(Lc 12,32-48)
Thưa quí vị,
Bài Tin Mừng hôm nay khá dài, gồm nhiều đoạn văn gom lại các lời dạy dỗ của Chúa Giêsu, liên quan đến chủ đề tỉnh thức và trung tín. Cũng có bài ngắn từ câu 35 đến 40 về cùng một đề tài. Dĩ nhiên, không đầy đủ chi tiết như bài dài. Lời giáo huấn của Chúa Giêsu đương nhiên là quí báu và hữu ích. Nếu chúng ta để tâm suy gẫm, chắc chắn sẽ sinh nhiều hoa trái trong linh hồn, và người khác cũng được hưởng nhờ. Nhưng sợ quí vị không đủ kiên nhẫn, nên tôi chọn phần ngắn.
Quả thực, giữa tháng Tám này mà giọng điệu Tin Mừng nghe như đầu Mùa Vọng hoặc giữa mùa Chay, vì những từ ngữ gợi nhớ việc tỉnh thức, canh tân, sửa sọan, thắp đèn cháy sáng, chuẩn bị đón tiếp ông chủ trở về… Liệu có mấy ai khi nghe đọc mà không tưởng mình đang ở giữa các mùa trên? Thực ra, Phụng vụ có nhiều mặt và mỗi mùa hội tụ vào một khía cạnh nào đó của cuộc sống tín hữu. Mùa Vọng mong chờ, hy vọng và khát khao. Mùa Chay sám hối, ăn năn, tha thứ. Tuy nhiên, không hẳn phải luôn như vậy. Chúng ta phải tỉnh thức, cầu nguyện, hãm mình, ăn chay, đền tội, thống hối, mong chờ ở mọi thời gian trong năm, chứ không riêng gì từng mùa. Chúng ta phải luôn dự phòng trước sự xâm nhập của vị “Đạo chích Thần linh” bất cứ lúc nào, chứ không riêng gì mùa Vọng. Chúng ta phải ý thức được tính “bấc ngờ” của cuộc đời như Phúc Am tuần trước, chứ mình không có quyền định đoạt thời điểm cho mọi biến cố. Điều chắc chắn là làm sao để đừng say sưa, chè chén khi Chúa đến.
Muốn có thái độ ấy thì suy nghĩ kỹ lời giáo huấn của Chúa hôm nay: “Hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn, hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới sẽ gõ cửa là mở ngay.” Các thánh thường chỉ ra phương tiện hữu hiệu để có thái độ này là cầu nguyện. Nhưng đa phần tín hữu hiểu sai. Người ta tưởng rằng tổ chức lễ lậy, rước sách linh đình, đại hội nọ kia mới là cầu nguyện. Thực ra, nếu không có cầu nguyện riêng tư, chuẩn bị tâm hồn, sống thân mật với Chúa trước đã, thì những hoạt động như vậy chỉ là bề mặt, rỗng tuếch, mệt nhọc chứ chẳng hữu ích chi. Hội thánh thường chia cầu nguyện thành nhiều giai đọan, để duy trì được tính liên tục cầu nguyện như Chúa Giêsu dạy: Cầu nguyện phụng vụ, cố định như lễ qui, cầu nguyện tự do và tự phát do nhu cầu tâm linh, cầu nguyện chung, cầu nguyện riêng tư. Mỗi loại cầu nguyện đều cần thiết và hữu ích, chúng hỗ tương cho nhau, chứ không bên trọng bên khinh. Ngòai ra, còn cầu nguyện tạ ơn, ngợi khen, xin ơn… nhiều vô kể. Điều quan trọng là phải có tâm hồn yêu mến. Trái tim các trẻ em dễ dàng nghiêng về tình yêu, cho nên luôn được cha mẹ quí chuộng, thứ tha và thương mến. Vậy thì điều chúng ta phải có là tình yêu và khiêm tốn trước tôn nhan Thiên Chúa. Người ta nói rằng, ở đâu có khiêm tốn và yêu thương thật, ở đấy có cộng đòan các thánh. Các cộng đòan tu trì cầu nguyện nhiều đấy nhưng chẳng phải là cộng đòan các thánh vì thiếu khiêm tốn và yêu thương chân thành, ngay chính.
Vậy thì muốn tỉnh thức, chúng ta phải biết cầu nguyện. Muốn cầu nguyện, chúng ta phải biết ăn chay, hãm mình, hy sinh, thực hành bác ái. Thiếu một yếu tố nào, đời sống thiêng liêng cũng bất thành, chỉ giả hình như Pharisêu ngày xưa. Nói cách tổng quát, có hai cách cầu nguyện quan trọng là chung và riêng; cầu nguyện công cộng, riêng tư. Cả hai đều cần thiết, nhưng riêng tư là linh hồn của công cộng. Không có riêng tư thì công cộng rỗng tuếch, chỉ là não bạt, thanh la phèng phèng vô nghĩa. Nhưng nếu đi song song, chúng trợ giúp lẫn nhau. Cả hai đều là hiệp thông với Thiên Chúa. Đấng nói với chúng ta qua Kinh Thánh và cộng đòan, chúng ta đáp trả lại bằng trái tim. Cầu nguyện cộng đòan như gia đình của Đức Kitô, Đấng chủ sự. Riêng tư là thành phần của gia đình đó, như con cái yêu mến cha mẹ, hiếu thảo và phụng thờ. Cho nên không thể thiếu yếu tố nào. Nội dung lời cầu nguyện thì vô kể không liệt kê hết được, tùy nhu cầu của linh hồn, Giáo hội và xã hội: ngợi khen, tạ ơn, van xin. Điều này thánh To-ma đã bàn kỹ trong Tổng luận Thần học của ông.
Nói thì quá dễ nhưng thực hành thì cả một vấn đề, thiếu sót phần này, thừa thải phần khác. Cho nên phải cầu xin Thánh Linh và tập tành cho được cầu nguyện nên. Lúc ấy mới có khả năng tỉnh thức thực sự. Chúa nói rõ với chúng ta điều này trong Tin Mừng hôm nay: “Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ thì con người sẽ đến.” Tuy nhiên, nếu chúng ta tỉnh thức thì phần thưởng quả là bội hậu: “Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình”. Hơn thế nữa, Chúa còn thêm: “Hỡi đòan chiên bé nhỏ! Đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em.” Vậy việc tỉnh thức cầu nguyện là quan trọng. Nhưng trong khi chúng ta vật lộn với những hòan cảnh khó khăn, làm sao chúng ta biết được Chúa trợ giúp mình. Bài đọc 2, trích thư gởi tín hữu Do Thái cho chúng ta câu trả lời: “Thưa anh em, đức tin là bảo đảm cho những điều chúng ta hy vọng, là chứng cớ cho những điều ta không thấy. Nhờ đức tin ấy, các tiền nhân đã được Thiên Chúa chứng giám”. Vậy thì cầu nguyện, tỉnh thức cần có đức tin, không có đức tin chẳng thể cầu nguyện. Vì không tin Thiên Chúa, cầu nguyện với ai? Lá thư kêu mời chúng ta nhìn vào gương sáng của Cụ tổ Abraham. Cụ trông cậy vào Thiên Chúa ngay cả trong hòan cảnh xem ra tuyệt vọng. Hai cụ đã già nua làm sao còn trông mong có con nối giòng? Vậy mà hại cụ vẫn tin tưởng, cậy trông. Cụ tổ Abraham chỉ dựa vào lời hứa và vào những gì lý lẽ của trí khôn chỉ bảo, tức quyền năng của Thiên Chúa, còn bền ngòai xem ra vô vọng. Ông có lý do mạnh mẽ để không thể tin cậy vào Thiên Chúa nữa. Tuy nhiên, lòng tin không nhượng bộ của ông khiến ông đứng vững. Ông có ngọn đèn đức tin soi dẫn qua mọi gian nan thử thách. Đó là đức tin mà Chúa Giêsu nói với chúng ta: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em”. Bằng những lời đầy an ủi này, xem ra Chúa Giêsu thấu hiểu tâm hồn các Tông đồ, những người đang theo Ngài lên Giêrusalem với bao nhiêu thử thách. Chúng ta hôm nay, nhìn vào nhiễu nhương của cuộc sống và tự hỏi: làm sao đức tin của người tín hữu có thể đứng vững với ý kiến trái ngược nhau về luân lý, xã hội, kinh tế, chính trị? Quí vị lớn tuổi hẳn còn nhớ luận điệu mạt sát tư bản, ủng hộ chủ nghĩa xã hội, tưởng chừng như không còn lựa chọn nào khác. Vậy mà chỉ mấy chục năm sau, não trạng ấy đã thay đổi 180O : ủng hộ tư bản, tẩy chay chuyên chính độc quyền. Ai đúng, ai sai? Đó chỉ là một ví dụ nhỏ. Còn bao nhiêu vấn đề khác nặng nề hơn liên quan đến lương tâm, tội phúc, sức khỏe, tình yêu, phần rỗi? Làm sao kể cho hết những mối sợ hãi cá nhân, tập thể, giáo hội, gia đình? Cho nên, chúng ta phải tự mình quyết định, tự mình phấn đấu. Các luận điệu khác chỉ mang tính dối trá, lừa gạt.
May thay, Lời Chúa hôm nay, cho chúng ta phần an ủi: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ”. Thì ra, chúng ta không phấn đấu một mình, đã có Chúa Giêsu trợ giúp, chỉ đạo. Bổn phận của mỗi người là lắng nghe tiếng Ngài, trong Kinh Thánh, lương tâm, trong lẽ phải. Kẻ viết bài này đã từng phải phấn đấu như vậy và đã từng bị hành xích rất nhiều từ những kẻ thừa quyền hợp pháp. Nhưng xin lắng nghe tiếng kêu gọi của Thầy chí thánh: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ” vì lẽ phải không bao giờ chết. Cho dù có bị trù dập như Chúa Giêsu thì cũng sẽ trổi dậy. Đúng vậy, Ngài là vị Mục tử nhân lành. Mặc dầu chúng ta có phải đi qua những thung lũng âm u, đầy tối tăm, sợ hãi, thì Ngài cũng hứa sẽ đem tới: “đồng cỏ xanh tươi, bên dòng suối trong lành” như thánh vịnh 23. Chúa Giêsu bảo đảm với môn đệ rằng: ân huệ Ngài ban vượt qua mọi kho tàng quí báu khác: “Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em”.
Chắc chắn đó là một Tin mừng Ngài loan báo trước khi kêu gọi chúng ta từ bỏ tài sản vật chất, bán hết gia tài phân phát cho những người nghèo khó. Việc tiếp theo là phục vụ Chúa và hy vọng Ngài trở lại, dù việc trở lại không phải là nhanh chóng. Người môn đệ luôn cậy trông vào Thiên Chúa và cầm đèn cháy sáng trong tay. Tư thế đó, họ luôn sẵn sàng, chẳng phải bận tâm điều chi khác ngoài chu toàn ý Thiên Chúa.
Các môn đệ, cũng như chúng ta, cần lắng nghe lời Chúa Giêsu khuyên họ khi đang trên đường đi lên Giêrusalem, và chúng ta, trên con đường gồ ghề của thế gian. Chắc chắn, chúng ta sẽ gặp khó khăn, chống đối, thù ghét, bắt bớ. Lúc ấy, nếu không nhìn thẳng vào Lời Chúa mà tiến bước, chúng ta sẽ thay đổi lòng dạ, thay đổi ý kiến và sẽ chìm xuống biển cả như ông Phêrô thuở xưa. Sở dĩ, ông Phêrô chìm vì đã quay mặt nhìn sóng gió, thay vì nhìn vào chính Chúa. Đây là một kinh nghiệm để đời cho những người theo Chúa. Họ chú tâm vào thu tích của cải, tiện nghi. Trước sau rồi cũng sẽ sa ngã. Họ sẽ mất lòng tin vào Thần Khí Đức Kitô khi vướng mắc vào những lộn xộn của cuộc đời. Đó là lý do Chúa Giêsu khích lệ chúng ta bằng những lời dạy dỗ và với dụ ngôn ông chủ đi ăn cưới về. Môn đệ Chúa luôn phải cảnh giác, trung tín và tỉnh thức.
Chúa Giêsu kết thúc câu chuyện khá gây ngạc nhiên. Đáng lý ông chủ phải ngồi vào bàn ăn và các đầy tớ phục dịch ông. Dầu sao ông vẫn là chủ, có quyền đòi hỏi như vậy. Nhưng Chúa kể ngược lại, chủ bảo đầy tớ ngồi ăn, còn ông hầu hạ? Nếu như ông chủ là Chúa Giêsu thì chúng ta chẳng còn phải sợ hãi chi, ông chủ chẳng giữ lại điều gì, kể cả quyền hành. Mà đúng như vậy, khi tới Giêrusalem, Chúa sẽ thí mạng sống cho nhân loại. Ngài bày tỏ tình yêu dịu dàng cho đến tận cùng. Cho nên lời an ủi của Ngài: “Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em”, có cơ sở chân thật, chứ không phải bánh vẽ. Thiên Chúa Cha đã biết rõ những nhu cầu hàng ngày về thân xác và linh hồn mỗi người. Bổn phận chúng ta là kêu xin và tỏ lòng yêu mến, trông cậy, lệ thuộc vào Ngài.
Thiên Chúa xưa kia đã thực hiện những điềm thiêng dấu lạ cho tuyển dân Do Thái vì yêu thương. Ngày nay, Ngài không làm như vậy cho môn đệ Đức Kitô nữa sao? Ngài vẫn tự xưng là Mục tử tốt lành kia mà? Vậy cho dù những khốn khó của cuộc đời, cho dù những Giêrusalem khắp nơi, cho dù những chống đối, hận thù, bách hại, người tín hữu không có chi phải sợ: “Hỡi đàn chiên bé nhỏ, đừng sợ”. Điều phải chú ý là trong thánh lễ hôm nay, chúng ta chuyên tâm vào tỉnh thức và cầu nguyện, như con chim cú đi tìm mồi ban đêm. Chuyện kể rằng, một thày dòng to béo kia, muốn qua một con sông. Trưa hè, trời nắng, bến sông thưa người. Nhưng người lái đò vẫn nể lòng đưa thầy qua sông. Được một quãng, thầy hỏi: “Anh có biết tên đức vua của nước ta không?”, “Thưa thầy không”, anh lái đò trả lời, “nhà con nghèo, phải học chèo thuyền sớm, con chỉ biết đọc, biết viết và làm bốn con tính”. Thầy dòng thở dài than thở: “thế là anh bị thiệt mất phân nửa cuộc đời”. Được một lúc, buồn tình, thầy lại hỏi: “Anh có biết tính toán ngày tháng theo trăng sao không nhỉ?”. “Thưa thầy không, con chỉ biết Chúa dựng nên chúng và con hết lòng thờ phượng Ngài”. “Thế thì anh bị thiệt mất ba phần tư cuộc đời rồi”. Thuyền tới giữa dòng, sóng to gió lớn nổi lên, và lật chìm. Anh lái đò hỏi thầy dòng: “Thầy có biết bơi không?”. “Không, chưa bao giờ tôi học bơi cả!”. “Thế thì thầy phí uổng trọn cuộc đời rồi!”. Nghe xong, thầy dòng chìm xuống đáy sông. Anh lái đò bơi vào bờ một mình. Câu chuyện nhắc chúng ta phải biết lựa chọn những chi là căn bản và nghe theo lời khuyên của thánh Phao Lô: “Anh chị em chú tâm vào đấy là phải.” Xin Chúa cho chúng ta tinh thần tỉnh thức và cầu nguyện luôn. Amen.
MUỐN LUÔN TỈNH THỨC - HÃY THỰC HÀNH BÁC ÁI TRONG KHIÊM TỐN NGUYỆN CẦU
(Lc 12,32-48)
Thưa quí vị,
Bài Tin Mừng hôm nay khá dài, gồm nhiều đoạn văn gom lại các lời dạy dỗ của Chúa Giêsu, liên quan đến chủ đề tỉnh thức và trung tín. Cũng có bài ngắn từ câu 35 đến 40 về cùng một đề tài. Dĩ nhiên, không đầy đủ chi tiết như bài dài. Lời giáo huấn của Chúa Giêsu đương nhiên là quí báu và hữu ích. Nếu chúng ta để tâm suy gẫm, chắc chắn sẽ sinh nhiều hoa trái trong linh hồn, và người khác cũng được hưởng nhờ. Nhưng sợ quí vị không đủ kiên nhẫn, nên tôi chọn phần ngắn.
Quả thực, giữa tháng Tám này mà giọng điệu Tin Mừng nghe như đầu Mùa Vọng hoặc giữa mùa Chay, vì những từ ngữ gợi nhớ việc tỉnh thức, canh tân, sửa sọan, thắp đèn cháy sáng, chuẩn bị đón tiếp ông chủ trở về… Liệu có mấy ai khi nghe đọc mà không tưởng mình đang ở giữa các mùa trên? Thực ra, Phụng vụ có nhiều mặt và mỗi mùa hội tụ vào một khía cạnh nào đó của cuộc sống tín hữu. Mùa Vọng mong chờ, hy vọng và khát khao. Mùa Chay sám hối, ăn năn, tha thứ. Tuy nhiên, không hẳn phải luôn như vậy. Chúng ta phải tỉnh thức, cầu nguyện, hãm mình, ăn chay, đền tội, thống hối, mong chờ ở mọi thời gian trong năm, chứ không riêng gì từng mùa. Chúng ta phải luôn dự phòng trước sự xâm nhập của vị “Đạo chích Thần linh” bất cứ lúc nào, chứ không riêng gì mùa Vọng. Chúng ta phải ý thức được tính “bấc ngờ” của cuộc đời như Phúc Am tuần trước, chứ mình không có quyền định đoạt thời điểm cho mọi biến cố. Điều chắc chắn là làm sao để đừng say sưa, chè chén khi Chúa đến.
Muốn có thái độ ấy thì suy nghĩ kỹ lời giáo huấn của Chúa hôm nay: “Hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn, hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới sẽ gõ cửa là mở ngay.” Các thánh thường chỉ ra phương tiện hữu hiệu để có thái độ này là cầu nguyện. Nhưng đa phần tín hữu hiểu sai. Người ta tưởng rằng tổ chức lễ lậy, rước sách linh đình, đại hội nọ kia mới là cầu nguyện. Thực ra, nếu không có cầu nguyện riêng tư, chuẩn bị tâm hồn, sống thân mật với Chúa trước đã, thì những hoạt động như vậy chỉ là bề mặt, rỗng tuếch, mệt nhọc chứ chẳng hữu ích chi. Hội thánh thường chia cầu nguyện thành nhiều giai đọan, để duy trì được tính liên tục cầu nguyện như Chúa Giêsu dạy: Cầu nguyện phụng vụ, cố định như lễ qui, cầu nguyện tự do và tự phát do nhu cầu tâm linh, cầu nguyện chung, cầu nguyện riêng tư. Mỗi loại cầu nguyện đều cần thiết và hữu ích, chúng hỗ tương cho nhau, chứ không bên trọng bên khinh. Ngòai ra, còn cầu nguyện tạ ơn, ngợi khen, xin ơn… nhiều vô kể. Điều quan trọng là phải có tâm hồn yêu mến. Trái tim các trẻ em dễ dàng nghiêng về tình yêu, cho nên luôn được cha mẹ quí chuộng, thứ tha và thương mến. Vậy thì điều chúng ta phải có là tình yêu và khiêm tốn trước tôn nhan Thiên Chúa. Người ta nói rằng, ở đâu có khiêm tốn và yêu thương thật, ở đấy có cộng đòan các thánh. Các cộng đòan tu trì cầu nguyện nhiều đấy nhưng chẳng phải là cộng đòan các thánh vì thiếu khiêm tốn và yêu thương chân thành, ngay chính.
Vậy thì muốn tỉnh thức, chúng ta phải biết cầu nguyện. Muốn cầu nguyện, chúng ta phải biết ăn chay, hãm mình, hy sinh, thực hành bác ái. Thiếu một yếu tố nào, đời sống thiêng liêng cũng bất thành, chỉ giả hình như Pharisêu ngày xưa. Nói cách tổng quát, có hai cách cầu nguyện quan trọng là chung và riêng; cầu nguyện công cộng, riêng tư. Cả hai đều cần thiết, nhưng riêng tư là linh hồn của công cộng. Không có riêng tư thì công cộng rỗng tuếch, chỉ là não bạt, thanh la phèng phèng vô nghĩa. Nhưng nếu đi song song, chúng trợ giúp lẫn nhau. Cả hai đều là hiệp thông với Thiên Chúa. Đấng nói với chúng ta qua Kinh Thánh và cộng đòan, chúng ta đáp trả lại bằng trái tim. Cầu nguyện cộng đòan như gia đình của Đức Kitô, Đấng chủ sự. Riêng tư là thành phần của gia đình đó, như con cái yêu mến cha mẹ, hiếu thảo và phụng thờ. Cho nên không thể thiếu yếu tố nào. Nội dung lời cầu nguyện thì vô kể không liệt kê hết được, tùy nhu cầu của linh hồn, Giáo hội và xã hội: ngợi khen, tạ ơn, van xin. Điều này thánh To-ma đã bàn kỹ trong Tổng luận Thần học của ông.
Nói thì quá dễ nhưng thực hành thì cả một vấn đề, thiếu sót phần này, thừa thải phần khác. Cho nên phải cầu xin Thánh Linh và tập tành cho được cầu nguyện nên. Lúc ấy mới có khả năng tỉnh thức thực sự. Chúa nói rõ với chúng ta điều này trong Tin Mừng hôm nay: “Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ thì con người sẽ đến.” Tuy nhiên, nếu chúng ta tỉnh thức thì phần thưởng quả là bội hậu: “Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình”. Hơn thế nữa, Chúa còn thêm: “Hỡi đòan chiên bé nhỏ! Đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em.” Vậy việc tỉnh thức cầu nguyện là quan trọng. Nhưng trong khi chúng ta vật lộn với những hòan cảnh khó khăn, làm sao chúng ta biết được Chúa trợ giúp mình. Bài đọc 2, trích thư gởi tín hữu Do Thái cho chúng ta câu trả lời: “Thưa anh em, đức tin là bảo đảm cho những điều chúng ta hy vọng, là chứng cớ cho những điều ta không thấy. Nhờ đức tin ấy, các tiền nhân đã được Thiên Chúa chứng giám”. Vậy thì cầu nguyện, tỉnh thức cần có đức tin, không có đức tin chẳng thể cầu nguyện. Vì không tin Thiên Chúa, cầu nguyện với ai? Lá thư kêu mời chúng ta nhìn vào gương sáng của Cụ tổ Abraham. Cụ trông cậy vào Thiên Chúa ngay cả trong hòan cảnh xem ra tuyệt vọng. Hai cụ đã già nua làm sao còn trông mong có con nối giòng? Vậy mà hại cụ vẫn tin tưởng, cậy trông. Cụ tổ Abraham chỉ dựa vào lời hứa và vào những gì lý lẽ của trí khôn chỉ bảo, tức quyền năng của Thiên Chúa, còn bền ngòai xem ra vô vọng. Ông có lý do mạnh mẽ để không thể tin cậy vào Thiên Chúa nữa. Tuy nhiên, lòng tin không nhượng bộ của ông khiến ông đứng vững. Ông có ngọn đèn đức tin soi dẫn qua mọi gian nan thử thách. Đó là đức tin mà Chúa Giêsu nói với chúng ta: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em”. Bằng những lời đầy an ủi này, xem ra Chúa Giêsu thấu hiểu tâm hồn các Tông đồ, những người đang theo Ngài lên Giêrusalem với bao nhiêu thử thách. Chúng ta hôm nay, nhìn vào nhiễu nhương của cuộc sống và tự hỏi: làm sao đức tin của người tín hữu có thể đứng vững với ý kiến trái ngược nhau về luân lý, xã hội, kinh tế, chính trị? Quí vị lớn tuổi hẳn còn nhớ luận điệu mạt sát tư bản, ủng hộ chủ nghĩa xã hội, tưởng chừng như không còn lựa chọn nào khác. Vậy mà chỉ mấy chục năm sau, não trạng ấy đã thay đổi 180O : ủng hộ tư bản, tẩy chay chuyên chính độc quyền. Ai đúng, ai sai? Đó chỉ là một ví dụ nhỏ. Còn bao nhiêu vấn đề khác nặng nề hơn liên quan đến lương tâm, tội phúc, sức khỏe, tình yêu, phần rỗi? Làm sao kể cho hết những mối sợ hãi cá nhân, tập thể, giáo hội, gia đình? Cho nên, chúng ta phải tự mình quyết định, tự mình phấn đấu. Các luận điệu khác chỉ mang tính dối trá, lừa gạt.
May thay, Lời Chúa hôm nay, cho chúng ta phần an ủi: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ”. Thì ra, chúng ta không phấn đấu một mình, đã có Chúa Giêsu trợ giúp, chỉ đạo. Bổn phận của mỗi người là lắng nghe tiếng Ngài, trong Kinh Thánh, lương tâm, trong lẽ phải. Kẻ viết bài này đã từng phải phấn đấu như vậy và đã từng bị hành xích rất nhiều từ những kẻ thừa quyền hợp pháp. Nhưng xin lắng nghe tiếng kêu gọi của Thầy chí thánh: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ” vì lẽ phải không bao giờ chết. Cho dù có bị trù dập như Chúa Giêsu thì cũng sẽ trổi dậy. Đúng vậy, Ngài là vị Mục tử nhân lành. Mặc dầu chúng ta có phải đi qua những thung lũng âm u, đầy tối tăm, sợ hãi, thì Ngài cũng hứa sẽ đem tới: “đồng cỏ xanh tươi, bên dòng suối trong lành” như thánh vịnh 23. Chúa Giêsu bảo đảm với môn đệ rằng: ân huệ Ngài ban vượt qua mọi kho tàng quí báu khác: “Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em”.
Chắc chắn đó là một Tin mừng Ngài loan báo trước khi kêu gọi chúng ta từ bỏ tài sản vật chất, bán hết gia tài phân phát cho những người nghèo khó. Việc tiếp theo là phục vụ Chúa và hy vọng Ngài trở lại, dù việc trở lại không phải là nhanh chóng. Người môn đệ luôn cậy trông vào Thiên Chúa và cầm đèn cháy sáng trong tay. Tư thế đó, họ luôn sẵn sàng, chẳng phải bận tâm điều chi khác ngoài chu toàn ý Thiên Chúa.
Các môn đệ, cũng như chúng ta, cần lắng nghe lời Chúa Giêsu khuyên họ khi đang trên đường đi lên Giêrusalem, và chúng ta, trên con đường gồ ghề của thế gian. Chắc chắn, chúng ta sẽ gặp khó khăn, chống đối, thù ghét, bắt bớ. Lúc ấy, nếu không nhìn thẳng vào Lời Chúa mà tiến bước, chúng ta sẽ thay đổi lòng dạ, thay đổi ý kiến và sẽ chìm xuống biển cả như ông Phêrô thuở xưa. Sở dĩ, ông Phêrô chìm vì đã quay mặt nhìn sóng gió, thay vì nhìn vào chính Chúa. Đây là một kinh nghiệm để đời cho những người theo Chúa. Họ chú tâm vào thu tích của cải, tiện nghi. Trước sau rồi cũng sẽ sa ngã. Họ sẽ mất lòng tin vào Thần Khí Đức Kitô khi vướng mắc vào những lộn xộn của cuộc đời. Đó là lý do Chúa Giêsu khích lệ chúng ta bằng những lời dạy dỗ và với dụ ngôn ông chủ đi ăn cưới về. Môn đệ Chúa luôn phải cảnh giác, trung tín và tỉnh thức.
Chúa Giêsu kết thúc câu chuyện khá gây ngạc nhiên. Đáng lý ông chủ phải ngồi vào bàn ăn và các đầy tớ phục dịch ông. Dầu sao ông vẫn là chủ, có quyền đòi hỏi như vậy. Nhưng Chúa kể ngược lại, chủ bảo đầy tớ ngồi ăn, còn ông hầu hạ? Nếu như ông chủ là Chúa Giêsu thì chúng ta chẳng còn phải sợ hãi chi, ông chủ chẳng giữ lại điều gì, kể cả quyền hành. Mà đúng như vậy, khi tới Giêrusalem, Chúa sẽ thí mạng sống cho nhân loại. Ngài bày tỏ tình yêu dịu dàng cho đến tận cùng. Cho nên lời an ủi của Ngài: “Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em”, có cơ sở chân thật, chứ không phải bánh vẽ. Thiên Chúa Cha đã biết rõ những nhu cầu hàng ngày về thân xác và linh hồn mỗi người. Bổn phận chúng ta là kêu xin và tỏ lòng yêu mến, trông cậy, lệ thuộc vào Ngài.
Thiên Chúa xưa kia đã thực hiện những điềm thiêng dấu lạ cho tuyển dân Do Thái vì yêu thương. Ngày nay, Ngài không làm như vậy cho môn đệ Đức Kitô nữa sao? Ngài vẫn tự xưng là Mục tử tốt lành kia mà? Vậy cho dù những khốn khó của cuộc đời, cho dù những Giêrusalem khắp nơi, cho dù những chống đối, hận thù, bách hại, người tín hữu không có chi phải sợ: “Hỡi đàn chiên bé nhỏ, đừng sợ”. Điều phải chú ý là trong thánh lễ hôm nay, chúng ta chuyên tâm vào tỉnh thức và cầu nguyện, như con chim cú đi tìm mồi ban đêm. Chuyện kể rằng, một thày dòng to béo kia, muốn qua một con sông. Trưa hè, trời nắng, bến sông thưa người. Nhưng người lái đò vẫn nể lòng đưa thầy qua sông. Được một quãng, thầy hỏi: “Anh có biết tên đức vua của nước ta không?”, “Thưa thầy không”, anh lái đò trả lời, “nhà con nghèo, phải học chèo thuyền sớm, con chỉ biết đọc, biết viết và làm bốn con tính”. Thầy dòng thở dài than thở: “thế là anh bị thiệt mất phân nửa cuộc đời”. Được một lúc, buồn tình, thầy lại hỏi: “Anh có biết tính toán ngày tháng theo trăng sao không nhỉ?”. “Thưa thầy không, con chỉ biết Chúa dựng nên chúng và con hết lòng thờ phượng Ngài”. “Thế thì anh bị thiệt mất ba phần tư cuộc đời rồi”. Thuyền tới giữa dòng, sóng to gió lớn nổi lên, và lật chìm. Anh lái đò hỏi thầy dòng: “Thầy có biết bơi không?”. “Không, chưa bao giờ tôi học bơi cả!”. “Thế thì thầy phí uổng trọn cuộc đời rồi!”. Nghe xong, thầy dòng chìm xuống đáy sông. Anh lái đò bơi vào bờ một mình. Câu chuyện nhắc chúng ta phải biết lựa chọn những chi là căn bản và nghe theo lời khuyên của thánh Phao Lô: “Anh chị em chú tâm vào đấy là phải.” Xin Chúa cho chúng ta tinh thần tỉnh thức và cầu nguyện luôn. Amen.