MÙ MỘT CON MẮT
Lương Nguyên đế bị mù một con mắt, nên rất ngại người ta nói đến chuyện mù mắt, dù cho người khác trong lúc ăn nói mà tình cờ nói có liên quan đến chuyện mù mắt thì cũng rất hận họ.
Lúc ông ta làm Tương Đông vương, đứng trên cung điện nhìn ra xa, quan hầu nhìn thấy phong cảnh trữ tình bèn nói : “Phong cảnh hiện giờ thật có thể nói là con đế giáng lâm giữa miền bắc".
Lương Nguyên đế trong lòng lập tức nghi ông ta nói giễu mình, bèn truy hỏi : “Ông mới nói : mắt ta bị mù à ?”
(Thiện Huyết tập)
Suy tư :
Cái mà làm cho hạnh phúc gia đình tan vở, tình nghĩa vợ chồng càng ngày càng lạnh nhạt chính là sự nghi kị lẫn nhau ; cái mà làm cho tình bạn hữu trở thành thù địch chính là sự nghi kị lẫn nhau ; cái mà làm cho tình cảm giữa con người với nhau bị sức mẻ cũng chính là sự nghi kị lẫn nhau.
Vua Hêrodê nghi kị vị vua nhỏ mới sinh ra là Chúa Giêsu sẽ chiếm đoạt ngai vàng của mình, nên đã giết tất cả trẻ em từ hai tuổi trở xuống (Mt 2, 12) ; quan tổng trấn Philatô vì nghi ngờ sự thật nơi Chúa Giêsu nên đã hỏi Ngài : "Sụ thật là gì ?" (Ga 18, 38a).
Nghi kị lẫn nhau là cửa ngõ đi vào bóng đêm của tội lỗi, cho nên ở đâu có nghi kị là ở đó có sự dữ phát sinh và chắc chắn là không có tình thương chân thật.
Người Kitô hữu là người sống không nghi kị anh em mình, bởi vì họ đã thực hành lời của Chúa Giêsu dạy : "Có thì nói có, không thì nói không" (Mt 5, 37), hơn nữa, mỗi ngày khi đón nhận bí tích Thánh Thể là họ thêm xác tín rằng : trong Chúa Kitô, họ đã trở nên một, do đó mà khi họ nghi kị anh em là họ nghi kị chính bản thân của mình, và xúc phạm đến tình yêu của Thiên Chúa nơi bí tích Thánh Thể là bí tích yêu thương.