Bài giảng của Đức Cha Phaolô Nguyễn Văn Hòa trong Đại Lễ mừng Kim Khánh Giáo phận

Lời Chúa trong đoạn sách Isaia vừa đọc ghi lại lời Chúa nhắn nhủ dân Do Thái sau thời gian lưu đày ở Babylon:

- Tiên tri Isaia nói cho dân Do Thái biết rằng không phải vua Cyrô, một tiên tri hay một thiên thần nào khác đã cứu họ khỏi nô lệ. Nhưng chính Thiên Chúa đã đích thân cứu họ.

- Thiên Chúa đã thực hiện công cuộc giải thoát này chỉ vì lòng thương xót dành cho dân Ngài, chứ không vì lợi ích của Thiên Chúa.

Ơn giải thóat này cũng làm cho họ nhớ lại một ơn còn lớn lao hơn nhiều, đó là ơn giải thóat khỏi nô lệ Ai Cập. Hơn nữa, tiên tri còn muốn cho họ thấy Thiên Chúa hằng luôn ban ơn chọ họ.

- Sau khi giúp dân do Thái nhìn lại quá khứ để nhận ra hồng ân của Chúa, tiên tri Isaia mời gọi tòan dân có tâm tình ca tụng tạ ơn Chúa.

Đây cũng là tâm tình của dân Chúa trong giáo phận Nha Trang trong Năm mừng Kim khánh này. Chúng ta cảm tạ Chúa vì hồng ân đức tin mà Thiên Chúa đã ban cho đòan con của Ngài trong giáo phận ngay từ thời kỳ đầu của công cuộc truyền giáo tại Việt Nam. Lịch sử Giáo hội Việt Nam còn ghi lại rằng: Ngày 1-9-1671 Đức Cha Lambert de la Motte, vị Đại diện Tông tòa tiên khởi giáo phận Đàng Trong, đã đặt chân lên Lâm Tuyền (tức Chợ Mới- Nha Trang ngày nay) để thăm viếng mục vụ giáo đoàn tại đây.

Cũng như dân Do Thái xưa, trong suốt năm qua cũng như chính ngày hôm nay, chúng ta cũng ôn lại lịch sử hình thành và phát triển giáo phận để tạ ơn Thiên Chúa đã tạo nên một môi trường thuận tiện cho cuộc sống đức tin. Đó là tổ chức giáo phận và giáo xứ, nơi mỗi tín hữu được sinh ra trong đức tin, được nuôi dưỡng lớn lên để phục vu xã hội và Giáo hội bằng nhiều ơn gọi khác nhau: giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân.

Đây cũng là lúc chúng ta tưởng niệm và tri ân dòng máu tử đạo của các vị thừa sai, của các bậc tiền nhân đã đổ ra trên mảnh đất thân thương của giáo phận để cho đưac tin của chúng ta được lớn lên.

Đây cũng là lúc chúng ta ghi nhớ và tri ân sâu xa công lao, tài năng, trí tuệ và tình yêu của các giáo sĩ, tu sĩ cũng như giáo dân đã và đang cống hiến suốt bao năm qua để xây dựng và vun đắp cho giáo phận nhà. Đặc biệt phải kể đến Đức Cha Marcel Piqquet, vi giám mục tiên khởi của Nha Trang, của Đức cố Hồng y FX Nguyễn văn Thuận, Đức cố GM Phêrô Nguyễn Văn Nho, và rất nhiều linh múc khác đã ra đi trước chúng ta.

Bài Tin mừng kể lại việc Đức Mẹ đi thăm bà Elizabeth. Khi Đức Maria chỉ mới cất tiếng chào thì hài nhi Gioan đã nhảy mừng trong lòng me, còn chính bà Elizabeth thì lại được ơn Chúa Thánh thần để nói lên những lời ngợi khen nhắm tới Đức Maria: Em thật diễm phúc vì đã tin vào lời Chúa phán, vì đang có Chúa trong lòng.

Thế nhưng Đức Maria không chút tự cao về diễm phúc lớn lao đã nhận được.Mẹ chỉ nhận mình là nữ tỳ hèn mọn được Chúa ghé mắt đóai thương. Mẹ hướng mọi lời ca ngợi về Thiên Chúa là cội nguồn mọi ân phúc. Mẹ luôn luôn ca ngợi Chúa:

-vì Ngài là Đấng cực thánh và tòan năng, đã dẹp tan những người giàu có kiêu căng

-vì Ngài có lòng thương vô cùng và hay ra tay cứu độ. Lòng thương không chỉ giới hạn nơi Đức Mẹ mà còn tỏa ra cho mọi dân nước, cho tất cả mọi người tin nhận Chúa.

Noi gương Đức Mẹ, chúng ta nhận thức rằng những gì mà giáo phận có được đều xuất phát từ tình thương của Chúa. Và chúng ta hãy học với Mẹ vang lời ca ngợi Thiên Chúa vì biết bao hồng ân Ngài ban cho giáo phận trong suốt 50 năm qua. Có điều gì giáo phận, giáo xứ, dòng tu, Đại chủng viện đã có mà chẳng do nhận lãnh từ Thiên Chúa? Vì Thiên Chúa cực thánh, toàn năng, và có lòng thương xót vô cùng.

Trong Bài đọc 2 Thư gởi tín hữu Côlosê, thánh Phaolô chỉ cho chúng ta cách ca tụng và tạ ơn Thiên Chúa:

Ca tụng trong Phụng vụ: Hãy dùng những bài Thánh vịnh, thánh thi và thánh ca để hát mừng Thiên Chúa.

Tạ ơn Thiên Chúa trong việc làm: tất cả những gì anh em làm, trong lời nói cũng như rong hành động, anh em hãy làm vìn danh Chúa Giêsu Kitô, để nhờ Người mà tạ ơn Chúa Cha.

Năm Thánh là thời gian đặc biệt dành cho việc ca tụng và tạ ơn Thiên Chúa. Từ nay cho đến mãi về sau, chúng ta hãy tích cực cùng với ca đòan hát thánh ca trong phụng vụ, vì thánh ca làm “tăng thêm vẻ huy hòang cho việc thờ phượng Thiên Chúa và chắc chắn làm cho đời sống thiêng liêng của các tín hữu thêm tiến triển” (Thông điệp Kỷ luật về Thánh nhạc số 1, 1995).

Đi đôi với việc ca hát trong phụng vụ, mọi người hãy sám hối và cải thiện đời sống nhất là trong nỗ lực sống bác ái, yêu thương, phục vụ mọi nguời.

Cụ thể: biết tôn trọng luật giao thông đi đường, biết tôn trọng mạng sống, sức khỏe của người khác và của chính mình, biết yêu mến giáo hội, giáo phận và giáo xứ, không dùng các phương tiện truyền thông để gây chia rẽ..

Đó cũng là cách biến cuộc đời chúng ta thành lời ca tụng tôn vinh Thiên Chúa.

Trong đại lễ hôm nay, khi cộng đoàn phụng vụ chúng ta cùng dâng lời tạ ơn Chúa, chúng ta đâu có làm gì cho Chúa được thêm vinh quang đâu.

Nhưng chúng ta vẫn dâng lời tạ ơn vì nhờ tạ ơn mà chúng ta được ơn cứu độ. Tạ ơn nhưng lại được ơn, không phải chỉ là ơn trong quá khứ nhưng mà là ơn ngay cả trong hiện tại và tương lai.

Xin Chúa cho chúng con được suốt đời ca tụng Ngài