NGƯỜI GIÀU DÁNG TẶC (CƯỚP)

N2T


Trước đây có một người không biết một chữ gì cả, đi ra buôn bán ở bên ngoài.

Một hôm, ông ta cho thuyền dừng lại bên cạnh chùa Giang Tâm, cùng với bạn bè lên bờ viếng cảnh chùa, thấy trên bức tường viết ba chữ “Tặc Giang Tâm”, thương nhân vội vàng ra khỏi chùa kêu phu thuyền: “Mau chèo thuyền, chổ này có cướp Giang Tâm, không thể dừng lâu được”, lời nói chưa dứt thì đã lên thuyền.

Bạn bè đuổi theo khuyên: “Đừng vội, trên đó viết là “phú賦” ( 1) chứ không phải “tặc賊”. Thương nhân lắc đầu liên tục, nói: “Anh nói “phú富” (2) thì cho là “phú”, nó vẫn là mang dáng “tặc”.

(Hoa đình thú lạc đàm tiếu tửu lịnh)

Suy tư:

Có những phú ông tiền của chất đầy kho đầy tủ, nhưng vẫn cứ làm “tặc”; có những ông quan lên xe xuống ngựa nhưng là người ăn cướp của người nghèo, bởi vì họ có có giàu có về vật chất nhưng lại nghèo về đạo đức, nhất là đạo làm người.

Chữ “phú賦” và chữ “tặc賊” rất giống nhau, nhìn qua loa là lầm chữ “phú” ra chữ “tặc”, chữ “tặc” ra chữ “phú”, cũng vậy, từ cái tốt qua cái xấu chỉ cách nhau có một...sợi tóc, nên khó mà phân biệt được.

Có một vài người Ki-tô hữu thích phê bình người khác cách thậm tệ thiếu đức ái, rồi cho đó là việc mạc khải của Chúa Thánh Thần dạy họ làm, họ đang từ cái tốt (góp ý) qua cái xấu (thiếu đức ái) cách nhau một sợi tóc, mà nếu không khiêm tốn cầu nguyện thì họ sẽ trở thành tảng đá chắn đường tiến đức của mình và của tha nhân.

Người thương nhân không biết chữ nên dù có giải thích thì ông ta cũng không hiểu.

Người cố chấp thường là người lấy cái kiêu ngạo để bịt lối khôn ngoan của mình, cho nên họ không nhận ra đâu là ý Chúa và đâu là ý của mình !

-------------------------------------

(1) Chữ “phú賦” và chữ “tặc賊” mới nhìn thì giống nhau, nhưng nhìn kỷ thì khác nhau. Chữ 富 cũng đọc là “phú” nghĩa là giàu. Ông thương nhân không biết chữ nên hiểu lầm ý nghĩa của các chữ, thật tội nghiệp.

(2) Chữ 富 cũng đọc là “phú” nghĩa là giàu. Ông thương nhân không biết chữ nên hiểu lầm ý nghĩa của các chữ, thật tội nghiệp.