CHÚA NHẬT LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA

HÃY NHẬN LẤY MÀ ĂN; NÀY LÀ SỰ SỐNG CỦA CON

Lc 9, 11-17


Thưa quý vị,

Nếu tinh ý một chút, chúng ta sẽ nhận ra hình như Phúc Âm hôm nay trả lời cho câu hỏi của vua Hêrôđê: “Ong này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế? Rồi vua phân vân tìm cách gặp Đức Giêsu.”(Lc 9, 9). Đoạn trích hôm nay tiếp liền nghi vấn của Hêrôđê. Vậy Chúa Giêsu quả thật là ai? Xin viết lại cả đoạn văn: “Tiểu vương Hêrôđê nghe biết tất cả những gì xảy ra, thì phân vân lắm. Thật vậy có kẻ nói: Đó là Gioan từ cõi chết trỗi dậy. Kẻ khác nói: ông Elia xuất hiện đấy. Kẻ khác nữa lại nói: đó là một ngôn sứ thời xưa sống lại. Còn vua Hêrôđê thì nói: Ong Gioan chính ta đã chém đầu rồi. Vậy ông này là ai?” Nhưng trả lời cho ông vua độc ác mang tên Hêrôđê không phải là chủ ý của Luca, cho dù Hêrôđê quan trọng đến đâu! Cũng không phải Luca muốn làm toại nguyện những bộ óc “tò mò” của lịch sử loài người. Ong có chủ ý khác như ông viết trong lời tựa Phúc Âm: “…để kính tặng ngài, mong ngài sẽ nhận thức được rằng giáo huấn ngài đã học hỏi thật là vững chắc.”(1,1). Đó cũng là chủ ý của ông cho các tín hữu thuộc muôn thế hệ mai sau, kể cả chúng ta hôm nay. Dĩ nhiên câu hỏi của Hêrôđê dẫn đến trình thuật hôm nay về căn cước của Chúa Giêsu sau khi đã nuôi sống ít nhất là năm ngàn người nơi sa mạc hoang vắng. Chi tiết phép lạ không chắc thoả mãn Hêrôđê và các não trạng tân thời. Nhưng đối với các kẻ ngay thật thì Luca đã cho câu giải đáp sâu sắc về căn tính và ý nghĩa ngôi vị Giêsu giữa trần gian.

Câu truyện khởi sự khi các Tông đồ hoàn thành sứ vụ rao giảng và chữa lành. Họ trở về báo cáo Chúa những kết quả thu lượm được. Ngài muốn đưa họ đến Bethsaiđa để lấy lại sức khoẻ và bồi dưỡng thêm giáo lý, đời sống thiêng liêng. Nhưng kế hoạch của Ngài bị vỡ, vì đám đông tuôn đến nghe giảng. Thay vì đuổi họ đi để duy trì chương trình như người ta thường làm xưa nay, thì Chúa Giêsu niềm nở tiếp đón họ. Ngày hôm ấy, Ngài cắt nghĩa cho họ về nước trời, như thánh Luca kể: “Đám đông dân chúng biết thế, liền đi theo Ngươi. Người tiếp đón họ, nói với họ về nước Thiên Chúa và chữa lành những ai cần được chữa.”

Chúng ta có thể tưởng tượng công việc của Ngài hôm ấy bận rộn thế nào: Đám đông rất lớn, chỉ tính riêng nam giới đã lên tới năm ngàn. Nếu kể hết thì phải trên mười ngàn, tương đương với dân số của một xứ đạo cỡ lớn trong các đô thị công nghiệp. Ngài đi lại giữa họ, tìm kiếm và chữa lành bệnh nhân, đồng thời rao giảng Nước Trời. Khi công việc ổn định thì Phúc Âm kể: “Ngày đã bắt đầu tàn”. Các môn đệ đến gần Chúa xin Ngài giải tán đám đông, để họ vào làng mạc, nông trại quanh đấy tìm kiếm thức ăn và quán trọ! Vì nơi họ đang tụ họp là hoang địa. Chúng ta dừng lại chút ít để suy nghĩ về sự kiện này.

Chương 9 của Luca mô tả một ngày của Chúa Giêsu tại Galilêa rất náo nhiệt: Dày đặc những công việc. Sau đó, Ngài quyết định đi Gierusalem với các môn đệ. Trong những hoạt động này, bữa ăn giữ vai trò quan trọng. Thực tế các bữa ăn trong Phúc Âm đều quan trọng và mang ý nghĩa khác nhau tuỳ theo hoàn cảnh và khách đồng bàn. Thí dụ: Ơ nhà ông Giakêu, Chúa được mệnh danh là tay bợm nhậu, ăn uống với phường tội lỗi. Khi ngồi với khách nghiêm trang tự coi mình là công chính, thì lại bị hỏi thăm về thẩm quyền và căn tính chính thống. Khi đồng bàn với các môn đệ thì Ngài nói: Đây là mình thầy, đây là máu thầy sẽ đổ ra vì anh em. Nhiều lần Ngài còn so sánh nước trời với bữa tiệc thịnh soạn, thịt thì béo, rượu thì ngon. Bữa ăn nhân bánh hôm nay cũng mang một ý nghĩa sâu sắc riêng. Ngài nuôi đám đông bẩn thỉu, hổ đốn mà quan điểm quyền bính tôn giáo cho là “không thanh sạch” vì không rửa tay trước. Oi não trạng hẹp hòi, ngày nay cũng vậy thôi: Đầy dẫy kỳ thị, loại trừ, khinh miệt, mặc dù mội miệng rao giảng khác đi: đại đồng đòan kết, bác ái yêu thương. Cho nên thái độ của Chúa Giêsu là bài học thấm thía cho nhân loại.

Theo thánh Luca, thái độ ấy liên tục với tới những cặn bã của xã hội, kẻ bị bỏ rơi, ngoài lề vì nhiều lý do và Chúa Giêsu đã đón tiếp họ: kẻ đói khát được nuôi ăn uống, bệnh tật được chữa lành, ly tán được đoàn viên (từng nhóm chừng 50 người). Sau lời tạ ơn, các môn đệ được Chúa phân công đi chia phần. Ai nấy ăn uống no nê. Đến đây thì nghi vấn của Hêrôđê được thỏa mãn: Ong này là ai? Là kẻ công bố vương quốc sự sống bằng lời nói việc làm. Những ai bị triều đình ác vương từ chối thì đều được mời gọi vào Nước Trời, ở đó họ được đón tiếp và đối xử tốt. Tuy nhiên, loại người nào được ăn uống với Chúa? Quý vị chẳng thể tìm ra danh sách các khách mời dự tiệc trong Tin Mừng. Vậy phải hiểu ngậm là hết những ai có nhu cầu ăn uống và chữa lành. Nghĩa là bữa tiệc mở ra cho hết mọi linh hồn, không loại trừ. Xin để ý những lời Chúa nói lúc cầm lấy 5 chiếc bánh và 2 con cá. Thánh Luca kể “Ngài ngước mắt lên trời dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ để các ông phân chia cho đám đông”, y hệt những lời Ngài nói trong bữa tiệc ly. Liệu chúng ta nhận ra sự liên kết giữa 2 tình huống? Phải chăng là bữa tiệc Thánh Thể? Chưa hết, hai môn đệ đi làng Emmaus cũng đựơc chứng kiến tình huống tương tự khi ngồi ăn bữa tối với người “khách lạ” (24, 13-35). Liệu chúng ta đủ khả năng nhận biết Chúa Giêsu là ai chưa hay còn nghi nan như Hêrôđê? Vậy trong thánh lễ hôm nay và trong các buổi phụng vụ, chúng ta nên thực hành lòng xác tín của mình vào thần tính Đức Kitô.

Bởi lẽ, Luca không viết Phúc Âm để trả lời cho Hêrôđê mà giúp đỡ tín hữu mọi nơi, mọi thời hình thành lời đáp riêng của minh. Liệu Phúc Âm đã đủ sức thuyết phục chúng ta về căn cước của Chúa chưa? Liệu lời nói việc làm của Ngài mang ý nghĩa thế nào trong cuộc sống mỗi người? Bởi lẽ, sau đoạn trích hôm nay lại còn một câu hỏi khác, không do Hêrôđê mà do chính Chúa Giêsu: “Còn anh em, anh em bảo thầy là ai?” (9, 20). Có lẽ chúng ta trả lời như đám đông: Thầy là Gioan tẩy giả, Thầy là Elia tái lâm, thầy là một ngôn sứ Cựu Ước nay sống lại. Nếu chúng ta tiếp tục hành xử như hiện trạng: nhung lụa, dễ dãi, trốn tránh hy sinh. Nhưng nếu chúng ta bắt chước Phêrô: “Thày là Đấng Kitô con Thiên Chúa hằng sống” (9, 20) thì thái độ chúng ta phải khác, tức dâng hiến toàn thân để công bố căn tính Chúa Giêsu, giống như Phêrô, mặc dầu có phải hy sinh mạng sống! Viết đến đây tôi liên tưởng đến câu nói của thánh nữ Marie Eugenie: “Trái đất này là nơi Thiên Chúa được vinh quang”

Đúng vậy, Phêrô và các Tông đồ khác phải học biết dần dần căn cước Chúa Giêsu và sứ mệnh thiên sai để có khả năng dấn thân theo ơn gọi. Bài đọc 2 hôm nay nói rõ cho các Tông đồ biết Chúa dặn dò các ông làm sao và truyền các ông “làm việc này” để tưởng nhớ tới Ngài. Các ông phải tưởng nhớ cuộc sống, cái chết, đau khổ, phục sinh, lên trời để cứu độ nhân loại. Ngài đã từng bị chống đối loại trừ, hành xích về chân lý Ngài rao giảng. Nếu chúng ta mơ ước tán dương, ca tụng, ngượi khen, biệt đãi khi thi hành sứ mệnh rao giảng lẽ phải và sự thật,thì chỉ có thể là ngôn sứ giả, vì tôi tớ chẳng thể hơn ông chủ, học trò chẳng thông thái hơn thày mình! Chúa Giêsu không những nuôi sống đám đông phần xác, nhưng Ngài còn ban tặng đời sống siêu nhiên là chính Mình Máu Thánh Ngài. Vì thế ba bữa ăn nói trên cấu kết với nhau thành một thực tại trong Thánh Thể. Theo Luca, Chúa Giêsu ứng nghiệm hình ảnh người chăn chiên nhân lành nuôi dưỡng, chữa lành, săn sóc đàn chiên trong hoang địa (thử thách) của Cựu Ước. Như vậy, Ngài thách đố các Tông đồ khi xưa và chúng ta hôm nay trước nhu cầu cứu rỗi của thế giới, nhất là của kẻ nghèo đói, bệnh tật, tù đày, bơ vơ, lạc lõng vì chiến tranh, kinh tế. Theo cảm tính, thì trước đám đông khổng lồ, các Tông đồ xin Chúa giải tán họ, vì nhu cầu quá lớn các ông không thể đáp ứng nổi. Nhưng Chúa Giêsu không làm theo ý các môn đệ. Mặc dù chính Ngài đã bị dân riêng tẩy chay, xua đuổi, chống đối và đóng đinh. Ngài truyền cho các ông: “Anh em hãy cho họ ăn đi”. Oi một gương sáng tuyệt vời về lòng tha thứ, tử tế, đối xử tốt. Vì vậy, chúng ta phải học nơi Chúa thái độ đối với những kẻ bất hạnh trên quê hương, trong xã hội hiện nay. Còn biết bao nhiêu linh hồn không đủ ăn, đủ mặc, thiếu thốn sức khoẻ, thuốc thang, giáo dục. Nỡ lòng nào chúng ta quay mặt đi, xua đuổi họ chỉ vì họ nghèo đói, thiếu thốn. Trong khi chúng ta no đủ, cơm dư, gạo thừa, mua sắm tiện nghi không cần thiết hoặc nói như nhà mô phạm kia: “Nhu cầu giả tạo”. “Anh em hãy cho họ ăn đi!” Chẳng lẽ là lời nói dư thừa đối với thính giả tân thời?

Chẳng như vậy được. Nó thức tỉnh những linh hồn còn lương tâm. Chúng ta quy tụ nhau mừng lễ Mình Máu Thánh Chúa là họp nhau để được bàn tay yêu thương của Thiên Chúa đón nhận. Nghĩa là giống như đám đông khi xưa, tìm kiếm của ăn và thuốc chữa thiêng liêng. Chúng ta được Lời Chúa nuôi dưỡng và chia phần Mình Máu Chúa. Ngài nuôi dưỡng năm ngàn người đàn ông là để chỉ bảo nhân loại một bài học về Bí tích Thánh Thể. Họ cùng ăn một thứ bánh trong bữa tiệc bình đẳng, không ai hơn, không kẻ kém. Tất cả đều no nê. Ngày nay đa phần xã hội đều có khá dư thưà khi tham dự phụng vụ, chia sẻ Mình Máu Chúa Kitô, hưởng nhờ ơn ích sự sống, cái chết và sự phục sinh của Ngài. Chúng ta không cử hành riêng tư mà là công khai và cộng đồng. Chúng ta nên mở rộng tầm nhìn để trông thấy những nhu cầu của kẻ khác. Chúng ta không tưởng niệm suông phép lạ nhân bánh ra nhiều, nhưng tưởng niệm cuộc khổ nạn và cái chết cứu độ của Chúa. Ngài đã dâng mình cho Thiên Chúa Cha, chúng ta nên thi hành tương tự. Càng giống Chúa Giêsu chúng ta càng tự giải thoát khỏi quyền lực tử thần để được sống muôn đời và mang ơn phục sinh cho kẻ khác. Với Chúa, chúng ta nhìn ra nỗi đói khát thiêng liêng của thế giới và nỗi nhọc nhằn của hàng xóm láng giềng. Hàng ngày Chúa nói với mỗi người: “Chính anh em hãy cho họ ăn đi”. Nghĩa là Ngài thúc dục mỗi thành viên của Hội Thánh, nhất là những ai có trách nhiệm trực tiếp, đồng hoá mình với Chúa Giêsu và đồng hoá lòng tốt của Chúa với cộng đồng giáo xứ, khu xóm, tu viện, gia đình. Ngài sẽ lấy tất cả những chi chúng ta dâng, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng và ban cho đám đông. Bằng cách ấy, Ngài nhân bánh lên nhiều cho mọi người no đủ. Hôm qua tôi được nghe lỏm câu truyện của hai người giáo dân xa quê hương để kiếm sống: Linh mục Tiền kỳ này thế nào? - Thì “vũ như cẩn”. – Vậy thì hết xài rồi. Tôi ngây thơ cứ nghĩ cha xứ của họ tên như vậy. Nhưng không phải, đó chỉ là nhãn hiệu! Hỡi ôi, hạng này bây giờ nhiều lắm, còn đông hơn Pharisêu thời Chúa Giêsu. Xin cam đoan truyện thật 100%, không dám bịa kẻo mắc tội vu khống.

Trong ngôn ngữ Dothái, cụm từ “Mình Máu” không như chúng ta hiểu, gồm hai phần của thân thể. Nó là đường lối diễn tả cụ thể sự sống của con người. Vậy khi cử hành phụng vụ, nghe nói, này là Mình ta, này là Máu ta, xin đừng nghĩ đến hai thực tại tách biệt nhau mà là sự sống của Chúa Kitô, sự sống ấy ban cho đám đông, cho các môn đệ và cho chúng ta để vươn tới hạnh phúc vĩnh cửu. Ngài tìm kiếm nghỉ ngơi cùng các môn đệ, nhưng đám đông kéo đến. Ngài không xua đuổi mà ban sự sống cho họ. Còn chúng ta thì sao? Câu trả lời tuỳ lương tâm mỗi người. Nếu Hêrôđê thực sự muốn thoả mãn tò mò về Chúa Giêsu, ông ta có thể theo dõi Luca khai triển Phúc Âm. Tiếc thay ông đã bỏ lỡ cơ hội! Và mặc dầu những đe doạ từ chính quyền Lamã, từ phía thần quyền Gierusalem, Chúa Giêsu tiếp tục ban sự sống mình cho dân chúng, với tới những kẻ bất hạnh nhất trong xã hội Dothái, kể cả thượng phẩm, tư tế, ký lục, Pharisêu. Ngài không ngừng ban mình cho họ, ngay cả trên thập tự. Như vậy lễ mừng hôm nay quả là một ánh sáng chiếu soi vào ý nghĩa của Phúc Âm và giúp đỡ chúng ta nhận ra toàn bộ cuộc đời Chúa Giêsu là một tặng phẩm hiến tế. Chúng ta, những kẻ đói khát sự sống, được hưởng nhờ ân huệ của Ngài cho tới mức no đủ. Amen.