LỄ CHÚA THÁNH THẦN 2007



Ngôn ngữ của công trình Ba-ben mới



Ai cũng biết, nhân loại đã có một thời thất bại khi cùng nhau xây tháp Ba-ben. Lý do đơn giản vì “ngôn ngữ bất đồng” và không ai hiểu được tiếng nói của nhau. (St 11, 1-8). Cũng dễ hiểu thôi, vì một khi tội lỗi đã nhập vào trần gian thì tất cả mọi ngôn ngữ do Thiên Chúa truyền dạy phải “cuốn gói ra đi” để nhừng chỗ cho một thứ ngôn ngữ mới : ngôn ngữ của hận thù, xâu xé, ích kỷ, tham lam, nhỏ nhen, bạo lực. Làm sao có thể xây được một tháp Ba-ben của tình huynh đệ hiệp nhất, của hữu nghị khoan dung, của yêu thương hòa giải khi con người chỉ biết nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ chết tiệt đó. Thế nhưng, may cho con người chúng ta, Con Thiên Chúa đã đến để dạy cho con người học lại ngôn ngữ của chính Ngài, ngôn ngữ của hiệp nhất, yêu thương, hòa giải : “Các con hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu chúng con…Người ta cứ dấu nầy….Không có tình yêu nào lớn…”. Trước cửa nhà các Thánh Tông Đồ hôm nay, sách CVTĐ đã mô tả thật chính xác, thật sinh động về cuộc khai trương một “công trình Ba-ben mới” mà tất cả các công nhân trên công trường nầy cho dù muôn phương cách biệt, muôn sắc tộc, màu da…đều có thể nghe và hiểu chung một sứ điệp, một Tin Mừng do các tông đồ loan báo. “…vậy mà chúng ta đều nghe họ dùng tiếng nói của chúng ta mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa” (Cv 2,11)

Một nhân loại bị phân tách và chia rẽ của tháp Ba-ben ngày xưa giờ đây được Chúa Thánh Thần qui tụ về một mối nhờ hồng ân của nhiệm tích Thánh Tẩy. Từ đây, đoàn Dân Mới nầy sẽ nói với nhau bằng một thứ ngôn ngữ mới, ngôn ngữ của Tin Mừng, ngôn ngữ tình yêu của con cái Thiên Chúa.

Thế nhưng xem ra, sau 2000 năm miệt mài với công trình xây dựng Vương quốc Thiên Chúa, đã không ít lần cộng đoàn Hội Thánh lại rơi “hội chứng Ba-Ben”, rơi vào tình trạng “ông nói gà bà nói vịt” giữa hàng Giáo phẩm với nhau, giữa giáo sĩ và giáo dân hoặc giữa giáo dân của vùng nầy, với giáo dân vùng khác, của bên nầy với bên kia. Đừng nhắc chi đến những cuộc đại phân ly ở giữa lòng Hội Thánh như cuộc ly giáo của thế kỷ 11 giữa hai Giáo Hội Đông-Tây, đến cuộc xé lẻ của anh em Tin Lành rồi Anh Giáo ở thế kỷ 16, mà ở ngay thời đại hôm nay và ngay trong Hội Thánh Việt nam chúng ta, đang tấp nập những bài viết và phát biểu, những phê bình và nhận định…. trên mạngh internet phản ảnh một bầu khí rạn nứt, bất hòa, thiếu khoan dung và đầy dẫy thái độ hằn học, kết án.

Dĩ nhiên, đó không là tất cả bộ mặt của Hội Thánh Việt nam, đó không là tất cả nhịp sinh hoạt của cộng đoàn Dân Chúa Con Lạc Cháu Hồng; nhưng qua những biểu hiện văn hóa mang tính quốc tế đó, đã cho thấy “Ngày lễ Ngũ Tuần” lại cần thiết biết bao phải được thể hiện trên mọi miền Giáo hội, trên mọi cộng đoàn Dân Chúa. Tất cả mọi thành phần Hội Thánh cần phải được Ngọn Lửa của Thánh Linh thanh tẩy thường xuyên để tẩy sạch những cáu bẩn của kiêu căng và tự ái, của giã hình và thỏa hiệp, của mị dân và trần tục, của khiếp nhược và bất khoan dung…

Nói cách khác, phải để Chúa Thánh Thần làm nguyên lý sự hợp nhất trong Giáo Hội chứ không phải nhân danh một thế lực hay một trào lưu, một ý thức hệ nào, bởi vì mọi đặc sủng và ơn thánh đều bắt đầu từ một Thần Khí, một Chúa là Thiên Chúa duy nhất.

Khẳng định trên đây của thánh Phaolô không phải chỉ mang tính thời sự trong bối cảnh của cộng đoàn Kitô Côrintô đang gặp sự chia rẽ mà phải chăng, đang rất thời sự trong bối cảnh Giáo hội Việt nam. Qua ơn thánh của Bí tích Rửa Tội, Thêm Sức và Thánh Thể, mọi tín hữu phải ý thức trở lại sự hiệp nhất này, sự hiệp nhất trong Chúa Giêsu Kitô, Con Người mới, Ađam mới, ông tổ của một nhân loại mới.

Mừng lễ Chúa Thánh Thần hôm nay là mừng những nỗ lực Đại Kết không mệt mõi của Giáo Hội, là mừng cuộc tập họp vĩ đại (vừa qua) tại Brasil để chào đón Đức Thánh Cha Bênêđictô, là mừng những cuộc tập trung đông đảo của các cộng đoàn vùng sâu vùng xa sẵn sàng trả giá cho sự dấn thân cử hành mầu nhiệm Chúa sống lại XVI. Mừng lễ Chúa Thánh Thần hôm nay còn là sự can đảm của mỗi người chúng ta ra sức đẩy lùi mọi biểu hiện của hận thù và ghen ghét, của chia rẽ và cách ngăn, của đố kỵ và bất khoan dung nơi chính cuộc sống nầy, môi trường nầy, gia đạo nầy…

Như vậy, lễ Chúa Thánh Thần được cử hành hôm nay là sự nối tiếp tự nhiên và huyền nhiệm Lễ Chúa Thánh Thần cách đây 2000 năm nơi Nhà Tiệc Ly của các tông đồ. Và chính vì thế, chúng ta lại tiếp tục “mở tung các cánh cửa” của gia đình, của Giáo xứ, của Giáo hội địa phương, của mỗi cộng đoàn cơ bản… để ra đi làm chứng cho tình thương cứu độ của Thiên Chúa, làm chứng sự hiện diện đầy quyền năng và yêu thương của Đức Kitô Phục Sinh.

Tuy nhiên, để nhận lãnh dồi dào hồng ân Chúa Thánh Thần, chúng ta cần có thái độ cuả Đức Trinh Nữ Maria, thái độ biết ngoan ngùy quì xuống và tha thiết cầu nguyện đợi chờ Đấng Bảo Trợ ngự đến, cầu nguyện bằng chính lời kinh Ca Tiếp Lên được Phụng vụ ca lên trong thánh lễ hôm nay :

Muôn lạy Chúa Thánh Thần,
xin ngự đến trần gian,
từ trời cao gởi xuống
nguồn ánh sáng tỏa lan….
Hỡi hào quang linh diệu,
xin chiếu giãi ánh hồng
vào tâm hồn tín hữu
cho rực rỡ tinh trong…