KHÔNG DÁM LÓ ĐẦU

Phú ông Đặng Sinh rất là thích khoe mẻ.

Một hôm, có người bạn là Lý An Nghĩa đến thăm, ông ta từ chối không tiếp. Lý An Nghĩa rất tức giận, bèn viết chữ “trâu” trên cửa nhà của ông ta.

Có người hỏi lí do sao mà viết như thế , Lý An Nghĩa nói : “Trâu” tức là không dám ló đầu “trâu” ấy mà !"

(Thuẩn Trai Nhàn Hiền)

Suy tư :

Không có gì sỉ nhục cho bằng khi chúng ta đến thăm bạn bè mà họ không ra tiếp, như thế cũng có nghĩa là người ta chà đạp danh dự của mình, là xé tan tình bạn hữu của nhau...

Không có gì buồn cho bằng khi chúng ta đến nhà thăm bạn bè, mà họ tiếp đãi chúng ta cách lạnh nhạt, miễn cưỡng.

Chúa Giêsu cũng rất bị sỉ nhục khi Ngài đến thăm mà chúng ta không chịu mở cửa tâm hồn đón tiếp Ngài, Ngài cũng rất buồn khi chúng ta rước Ngài vào tâm hồn cách miễn cưỡng, không thật lòng tin tưởng và mến yêu. Tâm hồn của chúng ta là đền thờ, là cung điện, là nhà của Ngài, nhưng khi Ngài đến ở thì chúng ta lại làm cho nó hoen ố bởi những tội lỗi của mình.

Bạn bè càng thân thì sự sỉ nhục càng cao, sự buồn phiền càng lớn, cũng vậy, Đức Giêsu là Thiên Chúa và là Đấng Cứu Chuộc chúng ta, tâm hồn của chúng ta không xứng đáng để cho Ngài đến ở, nhưng vì yêu thương mà Ngài đã trở nên người bị sỉ nhục -khi chúng ta từ chối Ngài- khi muốn đến cư ngụ trong tâm hồn chúng ta, để chúng ta trở được trở nên bạn hữu của Ngài.

Lạy Chúa Giêsu, người đời chúng con có một câu nói để nói lên sự bao dung của tình yêu : “Thương cho trót, vót cho nhọn”, nhưng người đời như chúng con thì chưa làm được cách đúng nghĩa của nói, bởi vì chúng con chưa thương cho trót, mà chỉ thương theo kiểu “biểu diễn” mà thôi, cho nên chưa ai thấy được trong chúng con có tình yêu của Chúa, bởi vì chúng con chưa "vót cho nhọn", nên chúng con trở thành cái gai cản đường cản lối anh em đến với Chúa. Xin Chúa ban cho chúng con có một tình yêu thương bạn hữu như Chúa, nghĩa là một tình yêu biết hi sinh và bao dung, để chúng con “thương cho trót, vót cho nhọn” khi thực hành đức Ai đối với mọi người. Amen“.