BÀI CHIA SẺ TRONG THÁNH LỄ TẠ ƠN
ĐỨC ÔNG GIUSE ĐÍCH NGUYỄN NGỌC OÁNH
Kỷ niệm 5 năm Đức Ông, 55 năm Linh mục, 85 năm tuổi đời
Quý Ông bà anh chị em rất thân mến.
Tôi rất thích câu chuyện chia sẻ của một giáo dân khi nhìn vào ơn gọi linh mục, đã mấy lần chia sẻ câu chuyện này, nhưng hôm nay thấy rất phù hợp nên lại dùng làm chủ đề bài chia sẻ trong ngày kỷ niệm của Đức Oâng như một món quà ý nghĩa:
Nắng chiều gần tắt, nhưng vẫn còn đủ dọi sáng trong căn nhà nguyện của các linh mục hưu dưỡng tại thành phố Saint Louis chiều nay. Từng giọt nắng xuyên qua song cửa, đọng lại trên từng đôi vai gầy gò của những cuộc đời cũng đã xế chiều. Một thời, họ đã từng là giáo sư, là mục tử, là nhà truyền giáo với những bước chân trần không mỏi mệt. Hôm nay, họ như những giọt nắng chiều bắt đầu xuôi bóng. Vậy mà trong cái tàn lụi của cuộc đời ấy, họ đã để lại trong tôi một cảm xúc nội tâm sâu xa.
Xúc động vì thấy trên 30 chiếc xe lăn, 30 linh muïc giaø caû maø cuộc đời bệnh tật yếu ớt ấỵ dang dâng thánh Lễ Đồng Tế tạ ơn. Họ dâng lễ tạ ơn trong nắng chiều nhạt nhoà. Từng chiếc áo lễ đã bạc màu như chính cuộc đời của các Ngài. Những mái tóc trắng bạc nhuốm màu gió sương. Từng cánh tay run raåy vẫn khát khao dâng lễ hiến tế. Chẳng vị nào có thể cất lên nổi một lời kinh cho trọn vẹn vì hụt hơi, sức cạn. Riêng vị chủ tế, sức khỏe khá hơn một tý, cất lên lời kinh tiền tụng như lời tạ ơn thay cho những những anh em tật nguyền.
Họ dâng lễ tạ ơn khi đời không còn gì để dâng. Họ dâng lễ tạ ơn khi đôi tay không còn sức để nâng noåi một chén Thánh. Mấp máy đôi môi trong mỏi mệt yếu đuối. Buông rũ đôi tay trên vành xe lăn định mệnh. Một Thánh Lễ Ban Chiều!
Nghi lễ truyền phép làm tôi xúc động nhiêù. Từng hàng tay run rẩy từ dãy xe lăn cũng muốn nâng lên đeå hiệp thông, hiệp thông trong nỗi đau tật nguyền. Trong già nua mòn mỏi. Vậy mà trên từng nét mặt già nua bệnh tật yếu ớt, trong từng ánh mắt nhạt nhòa ấy vẫn phản chiếu một tâm tình tri ân sâu thẳm. Tôi thầm nói với chính mình : “Còn gì để tạ ơn nữa nhỉ, khi cuộc đời đâu còn gì để đón nhận. Còn gì để tạ ơn khi cuộc đời đang tàn lụi tiêu hao.” Tôi không hieåu hết, nhưng chính các ngài đã hiểu.Vì thế mới dâng lời tạ ơn.
Mới cách đây mấy hôm, tôi đi tham dự thánh lễ mở tay của một Linh mục trẻ. Niềm hân hoan dạt dào. Ca đoàn rộn vang tiếng hát. Rước Quay phim. Chụp ảnh. Tấp nập bước chân. Người Linh mục trẻ giang rộng đôi tay trên bàn Thánh trong nét mặt hân hoan. Chấp tay khấn nguyện và dâng lời tạ ơn thay cho muôn dân. Hàng ngàn con tim tham dự cùng một nhịp rung, như ôm chầm người Linh mục trẻ trong lòng yêu thương của Giáo hội. Lễ tan, người người vây quanh. Chúc mừng. Hân hoan. Có cả nước mắt hạnh phúc nữa. Màu áo phục sinh tung bay trong nắng bình minh. Mây xanh trong vắt trên cao cũng như muốn cuốn hút người Linh mục về phía cuối Trời. Nhiều người trẻ hiện diện nơi đó cũng thầm ước mong ngày nào có được phút giây ấy: Phút giây của thần thoại. Phút giây của Thiên đường.
Rồi hôm nay, tôi đến tham dự Thánh lễ ban chiều của những Linh mục xế chiều trên xe lăn. Không rước xách. Không tiếng hát. Không đưa rước. Không người thân. Không còn lời chúc mừng Nhà nguyện vắng. Chỉ nghe rõ cọc cạch từng tiếng xe lăn tiến vào. Nhiều hàng ghế trống, vì tất cả ngồi trên xe lăn. Một vài người phụ giúp đẩy xe ngồi khuất cuối lối. Trên bàn thờ, ánh nến cháy hững hờ. Dường như nó cũng nhạt nhoà theo nắng. Những bông hoa cũng âm thầm rủ cánh. Mỏi mệt. Có ai đó đã để chưng cả tuần nay. Không gian tĩnh lặng một màu chiều.
Tôi thì thầm với Chúa: “Chúa ơi, đời Linh mục cuối cùng như vậy hay sao? Con cứ tưởng nó mãi rực rỡ như ngày lễ mở tay mấy hôm trước chứ ”. Không có tiếng trả lời. Chỉ có sự lặng im của thập giá phía cuối bàn thờ. Vẫn biết rằng giọt nắng chiều là giọt nắng hiu hắt, Áng mây chiều là áng mây buồn rũ. Cuộc đời về chiều cũng hiu hắt buồn rủ, nhưng nó có nét gì nhiệm mầu quá đỗi. Hứa hẹn một mùa phục sinh nơi cuối trời. Caùc linh muïc giaø đã sống đến tận cùng ơn gọi của chính mình. Biết chiếc lá đời mình đang rụng nhưng vẫn cất lời tạ ơn. Tạ ơn vì sinh ra một đời để được sống đời đời. Tạ ơn vì hy vọng một mùa Xuân sẽ dọi sáng sau mùa Đông lạnh. Các Linh mục xe lăn hôm nay cũng đang mong chờ một Mùa Xuân vĩnh cửu. Vì thế họ cất lời tạ ơn. Tạ ơn cho họ. Tạ ơn cho đời và tạ ơn thay cho tôi. Tôi thường so đo khi dâng lời cảm tạ. Còn các Ngài lại dâng lời cảm tạ không chút so đo. Họ là những tia nắng chiều nhưng vẫn còn dọi sáng để soi dẫn lòng tri ân. Như muốn nói rằng, đời là một chuỗi ngày tri ân liên lỉ.
Không hiểu thánh lễ của các Ngài dâng hôm nay có giống như tâm tình của thánh lễ mở tay đầu đời hay không ? Ngày mở tay tràn ngập vui sướng, vì cảm nghiệm tình Chúa quá bao la. Ngày mở tay hạnh phúc, vì giang tay đón nhận ơn trời. Hôm nay, những đôi tay đó không còn sức để giang rộng, nhưng trong tim thì vẫn một lòng cảm tạ mênh mông. Thánh lễ nào mà chẳng mang ý nghĩa tạ ơn. Nhưng thánh lễ tạ ơn ban chiều với những cuộc đời xế chiều trên những chiếc xe lăn hôm nay mang một chiều kích hiến tế trọn vẹn quá. Dâng cả nỗi đau. Dâng cả cuộc đời tàn. Đôi tay run rẩy làm nên lễ dâng. Không cần của lễ. Chúa cũng chẳng cần hy lễ. Ngài cần “một tấm lòng tan nát khiêm cung”. Bao lâu còn hơn thở, bấy lâu còn dâng lời cảm tạ. Bao lâu còn ý thức mình đang hiện hữu, lúc ấy vẫn còn muốn nói lời tri ân. Nắm đôi tay yếu ớt của một Linh mục tê liệt trên chiếc xe lăn tôi hỏi : “Cha có mệt lắm không” ? “Mệt, nhưng Tạ Ơn Chúa vì đã sống trọn vẹn với Ơn gọi đời tận hiến”.
Kính thưa Quý Cộng đoàn.
Hôm nay, khi chúng ta cùng hiện diện nơi đây để hiệp với Đức Oâng Giuse Đích dâng hiến tế Tạ Ơn, nhìn hình ảnh của Đức Oâng chân bước yếu mệt, tay với cây gậy chống, hai bên là 2 chú sẳn sàng giúp đỡ làm chúng ta thật cảm động và bâng khuâng cho cuộc đời dấn thân thật đẹp, xin cùng chia sẻ với quý ông bà anh chị em một vài tư tưởng dựa vào câu chuyện mở đầu:
* Linh mục : người dâng hiến trọn vẹn
Có lẽ khi chúng ta suy tư về cuộc đời của linh mục chúng ta ít khi hiểu ý nghĩa đích thực của sự dâng hiến. Bởi sự dâng hiến trọn vẹn không chỉ tới sau ngày chịu chức mà ngay từ khi cha mẹ sinh thành đã mong ước và giúp đỡ để cho người con của mình tận hiến cho Chúa và Giáo hội; sau đó là một cuộc hành trình liên lỉ để dấn thân, để cố gắng, để hoàn thiện mình, để đón nhận ơn tình thương của Chúa qua Giáo hội.
Sự dâng hiến trọn vẹn như hình ảnh mà câu chuyện mời gọi, con người linh mục vẫn là người với những mong ước thành công của cuộc sống thường nhật với đức tin trung kiên. Nhiều khi cảm thấy bị níu kéo để muốn chỉ cho mọi người thấy mình, với những khả năng với tài khéo, với bao công việc bộn bề: đó chính là lúc linh mục đang cảm thấy bị những cám dỗ để thay vì là người chỉ Đức Kitô cho người khác, lại đang chỉ cho người khác chính mình. Linh mục càng cảm thấy phải tận hiến cuộc đời mình trong từng phút giây liên lỉ, bởi vì giá trị tận hiến nhiều khi đòi hỏi sự dấn thân trọn vẹn lắm: nhiều khi có những lúc vui, buồn khi ông bà cha mẹ anh chị em quá cố, muốn lặng thinh để suy tư để nhớ thương để nguyện cầu với trái tim yêu thương của mình; lại sẵn sàng bằng lý trí của bổn phận để đón tiếp bất cứ ai cần đến lúc đó. Có những lúc đau yếu, tuổi già, bệnh tật, khổ đau tinh thần và thể xác, vẫn bằng nghị lực và sự dấn thân để cười, để đón tiếp, để phục vụ cho những người đang cần đến sự phục vụ. Sự dâng hiến cuộc đời không chỉ trong lúc trẻ, khỏe, mà đòi hỏi liên lỉ, cả những khi bước những bước yếu đuối vì tuổi già bệnh tật, sự dâng hiến vẫn trọn vẹn với Chúa, với Giáo hội và với anh chị em.
Hình ảnh Đức Oâng Giuse Đích đã dâng hiến cuộc đời cho Chúa, cho Giáo hội thật đẹp, cái đẹp của đức tin kiên trung vượt qua thử thách, cái đẹp của những cố gắng vượt qua tuổi già, cái đẹp của sự hiệp nhất với Giáo hội, với Bề trên giáo phận, với anh em linh mục với cộng đồng Dân Chúa nơi ngài được kêu gọi tới phục vụ. Đặc biệt ngài đã sống ở đây 41 năm với biết bao thăng trầm cuộc sống nơi ơn gọi, bổn phận và trách nhiệm và ngày hôm nay nhìn lại cuộc đời của Ngài, chúng ta chỉ có thể thốt lên cùng Ngài: Tạ Ơn Chúa.
Bởi vì Linh mục: người dâng hy lễ tạ ơn
Hình ảnh Thánh lễ Ban Chiều, những linh mục đang là những tia nắng chiều trong ơn gọi cuộc đời qua câu chuyện cho chúng ta hiểu rõ hơn cuộc đời của Linh mục phải là một tâm tìnhTạ Ơn liên lỉ. Tạ ơn vì biết bao hồng ân Chúa đã đoái thương con người mỏng dòn của mình. Tạ Ơn Chúa vì những ơn lành Chúa ban qua ơn gọi và bổn phận với sự đồng hành tràn đầy tình yêu thương của Chúa. Tạ ơn bằng chính hy tế mà các ngài cử hành mỗi ngày, tạ ơn vì cuộc đời linh mục luôn liên lỉ dâng hiến tế Tạ Ơn.
55 năm trong ơn gọi linh mục của Chúa Kitô, Đức Oâng Giuse Đích đã hiểu rõ giá trị của ơn gọi linh mục của mình : cuộc đời là người dâng hy lễ Tạ Ơn.Với những cố gắng trong cuộc sống, dù thuận lợi hay khó khăn ngài luôn thể hiện hy tế mà mình cử hành, dù ngày hôm nay có những lúc quá yếu mệt, trong thánh lễ có thể có một vài lúc đọc nhầm, lúc chia sẻ Lời Chúa, có một vài lúc nói chưa sâu sắc, hoặc quá mệt để có thể đứng khi phụng vụ đòi hỏi, nhưng ngài luôn hiểu giá trị của hy tế Tạ Ơn mà Ngài đang cử hành: Tạ Ơn với Chúa, tạ ơn cùng Giáo hội, tạ ơn cho tất cả.
* Linh mục : người của những phấn đấu liên lỉ.
Khi xe chuẩn bị rẽ vào nhà thờ, nhìn thấy một băngrôn viết chữ : Hồng Aân Thiên Chúa bao la, Năm nhăm năm ấy biết bao ân tình”. Có lẽ quý ông bà anh chị em thường tính cuộc đời của các vị linh mục bắt đầu từ ngày chịu chức linh mục. Nhưng để có 55 năm ân phúc đó, Đức Oâng Giuse phải có 30 năm chuẩn bị với những phấn đấu liên lỉ, từ tâm tình của Oâng bà Cố, môi trường đức tin gia đình, giáo xứ, ơn gọi chọn lựa của cá nhân, sự giúp đỡ của Giáo hội với sự đồng hành của Ơn Chúa; mới có 55 năm ân phúc đó. Nên phải nói 85 năm cuộc đời của Ngài là 85 năm Hồng ân, và 85 năm của những phấn đấu liên lỉ. Phấn đấu để trở nên người hơn, phấn đấu để trở nên người Kitô hơn, phấn đấu để trở người chọn lựa sống Tin Mừng trọn vẹn hơn, phấn đấu để sống xứng đáng ơn gọi linh mục của mình, cả những lúc thấy cuộc đời như đi vào ngõ cụt trước mắt người khác, thì ngài vẫn phấn đấu liên lỉ; phấn đấu để nhận ra thánh ý Thiên Chúa đối với mình và với ơn gọi linh mục của mình là người chỉ Đức Kitô cho người khác.
Ngày hôm nay được nghỉ ngơi với trách nhiệm phục vụ cộng đoàn, ngài vẫn phấn đấu liên lỉ, phấn đấu để có thể hàng ngày dâng hy tế tạ ơn, phấn đấu để cầu nguyện, phấn đấu để sống trọn vẹn ơn gọi linh mục đích thực mà Chúa mời gọi qua Giáo phận. Ngày hôm nay trong tâm tình Tạ Ơn Chúa với Ngài, Giáo phận và cộng đồng Dân Chúa miền này cùng cám ơn và tri ân Ngài, và với biết bao sự cố gắng và phấn đấu mà qua lời đề nghị của Bề trên Giáo phận Hà-Nội, Ngài đã được Đức Giáo Hoàng tặng tước Giám chức Danh Dự của Đức Giáo Hoàng (Đức Oâng), để nói lên những ân tình mà Chúa, Giáo hội, Giáo phận đã dành cho Ngài. Xin chúc mừng và kính chúc Đức Oâng luôn tràn đầy Hồng ân của Chúa để tiếp tục đi trọn vẹn con đường mà Đức Ông đã chọn lựa để luôn là người hiến dâng trọn vẹn trong tâm tình Tạ ơn với sự phấn đấu liên lỉ mỗi ngày.
Hiệp cùng với Đức Ông Giuse trong hiến lễ Tạ Ơn, chúng ta cùng cầu xin Chúa cho mỗi chúng ta dù sống trong ơn gọi bổn phận nào, cũng phấn đấu để chu toàn bổn phận ơn gọi Kitô hữu, trở nên những dấu chỉ của Chúa trong phục vụ, bác ái, hiệp nhất, yêu thương nơi cuộc sống đức tin và cuộc đời hôm nay.
Hà-Thao, ngày 03/05/2007
ĐỨC ÔNG GIUSE ĐÍCH NGUYỄN NGỌC OÁNH
Kỷ niệm 5 năm Đức Ông, 55 năm Linh mục, 85 năm tuổi đời
Quý Ông bà anh chị em rất thân mến.
Tôi rất thích câu chuyện chia sẻ của một giáo dân khi nhìn vào ơn gọi linh mục, đã mấy lần chia sẻ câu chuyện này, nhưng hôm nay thấy rất phù hợp nên lại dùng làm chủ đề bài chia sẻ trong ngày kỷ niệm của Đức Oâng như một món quà ý nghĩa:
Nắng chiều gần tắt, nhưng vẫn còn đủ dọi sáng trong căn nhà nguyện của các linh mục hưu dưỡng tại thành phố Saint Louis chiều nay. Từng giọt nắng xuyên qua song cửa, đọng lại trên từng đôi vai gầy gò của những cuộc đời cũng đã xế chiều. Một thời, họ đã từng là giáo sư, là mục tử, là nhà truyền giáo với những bước chân trần không mỏi mệt. Hôm nay, họ như những giọt nắng chiều bắt đầu xuôi bóng. Vậy mà trong cái tàn lụi của cuộc đời ấy, họ đã để lại trong tôi một cảm xúc nội tâm sâu xa.
Xúc động vì thấy trên 30 chiếc xe lăn, 30 linh muïc giaø caû maø cuộc đời bệnh tật yếu ớt ấỵ dang dâng thánh Lễ Đồng Tế tạ ơn. Họ dâng lễ tạ ơn trong nắng chiều nhạt nhoà. Từng chiếc áo lễ đã bạc màu như chính cuộc đời của các Ngài. Những mái tóc trắng bạc nhuốm màu gió sương. Từng cánh tay run raåy vẫn khát khao dâng lễ hiến tế. Chẳng vị nào có thể cất lên nổi một lời kinh cho trọn vẹn vì hụt hơi, sức cạn. Riêng vị chủ tế, sức khỏe khá hơn một tý, cất lên lời kinh tiền tụng như lời tạ ơn thay cho những những anh em tật nguyền.
Họ dâng lễ tạ ơn khi đời không còn gì để dâng. Họ dâng lễ tạ ơn khi đôi tay không còn sức để nâng noåi một chén Thánh. Mấp máy đôi môi trong mỏi mệt yếu đuối. Buông rũ đôi tay trên vành xe lăn định mệnh. Một Thánh Lễ Ban Chiều!
Nghi lễ truyền phép làm tôi xúc động nhiêù. Từng hàng tay run rẩy từ dãy xe lăn cũng muốn nâng lên đeå hiệp thông, hiệp thông trong nỗi đau tật nguyền. Trong già nua mòn mỏi. Vậy mà trên từng nét mặt già nua bệnh tật yếu ớt, trong từng ánh mắt nhạt nhòa ấy vẫn phản chiếu một tâm tình tri ân sâu thẳm. Tôi thầm nói với chính mình : “Còn gì để tạ ơn nữa nhỉ, khi cuộc đời đâu còn gì để đón nhận. Còn gì để tạ ơn khi cuộc đời đang tàn lụi tiêu hao.” Tôi không hieåu hết, nhưng chính các ngài đã hiểu.Vì thế mới dâng lời tạ ơn.
Mới cách đây mấy hôm, tôi đi tham dự thánh lễ mở tay của một Linh mục trẻ. Niềm hân hoan dạt dào. Ca đoàn rộn vang tiếng hát. Rước Quay phim. Chụp ảnh. Tấp nập bước chân. Người Linh mục trẻ giang rộng đôi tay trên bàn Thánh trong nét mặt hân hoan. Chấp tay khấn nguyện và dâng lời tạ ơn thay cho muôn dân. Hàng ngàn con tim tham dự cùng một nhịp rung, như ôm chầm người Linh mục trẻ trong lòng yêu thương của Giáo hội. Lễ tan, người người vây quanh. Chúc mừng. Hân hoan. Có cả nước mắt hạnh phúc nữa. Màu áo phục sinh tung bay trong nắng bình minh. Mây xanh trong vắt trên cao cũng như muốn cuốn hút người Linh mục về phía cuối Trời. Nhiều người trẻ hiện diện nơi đó cũng thầm ước mong ngày nào có được phút giây ấy: Phút giây của thần thoại. Phút giây của Thiên đường.
Rồi hôm nay, tôi đến tham dự Thánh lễ ban chiều của những Linh mục xế chiều trên xe lăn. Không rước xách. Không tiếng hát. Không đưa rước. Không người thân. Không còn lời chúc mừng Nhà nguyện vắng. Chỉ nghe rõ cọc cạch từng tiếng xe lăn tiến vào. Nhiều hàng ghế trống, vì tất cả ngồi trên xe lăn. Một vài người phụ giúp đẩy xe ngồi khuất cuối lối. Trên bàn thờ, ánh nến cháy hững hờ. Dường như nó cũng nhạt nhoà theo nắng. Những bông hoa cũng âm thầm rủ cánh. Mỏi mệt. Có ai đó đã để chưng cả tuần nay. Không gian tĩnh lặng một màu chiều.
Tôi thì thầm với Chúa: “Chúa ơi, đời Linh mục cuối cùng như vậy hay sao? Con cứ tưởng nó mãi rực rỡ như ngày lễ mở tay mấy hôm trước chứ ”. Không có tiếng trả lời. Chỉ có sự lặng im của thập giá phía cuối bàn thờ. Vẫn biết rằng giọt nắng chiều là giọt nắng hiu hắt, Áng mây chiều là áng mây buồn rũ. Cuộc đời về chiều cũng hiu hắt buồn rủ, nhưng nó có nét gì nhiệm mầu quá đỗi. Hứa hẹn một mùa phục sinh nơi cuối trời. Caùc linh muïc giaø đã sống đến tận cùng ơn gọi của chính mình. Biết chiếc lá đời mình đang rụng nhưng vẫn cất lời tạ ơn. Tạ ơn vì sinh ra một đời để được sống đời đời. Tạ ơn vì hy vọng một mùa Xuân sẽ dọi sáng sau mùa Đông lạnh. Các Linh mục xe lăn hôm nay cũng đang mong chờ một Mùa Xuân vĩnh cửu. Vì thế họ cất lời tạ ơn. Tạ ơn cho họ. Tạ ơn cho đời và tạ ơn thay cho tôi. Tôi thường so đo khi dâng lời cảm tạ. Còn các Ngài lại dâng lời cảm tạ không chút so đo. Họ là những tia nắng chiều nhưng vẫn còn dọi sáng để soi dẫn lòng tri ân. Như muốn nói rằng, đời là một chuỗi ngày tri ân liên lỉ.
Không hiểu thánh lễ của các Ngài dâng hôm nay có giống như tâm tình của thánh lễ mở tay đầu đời hay không ? Ngày mở tay tràn ngập vui sướng, vì cảm nghiệm tình Chúa quá bao la. Ngày mở tay hạnh phúc, vì giang tay đón nhận ơn trời. Hôm nay, những đôi tay đó không còn sức để giang rộng, nhưng trong tim thì vẫn một lòng cảm tạ mênh mông. Thánh lễ nào mà chẳng mang ý nghĩa tạ ơn. Nhưng thánh lễ tạ ơn ban chiều với những cuộc đời xế chiều trên những chiếc xe lăn hôm nay mang một chiều kích hiến tế trọn vẹn quá. Dâng cả nỗi đau. Dâng cả cuộc đời tàn. Đôi tay run rẩy làm nên lễ dâng. Không cần của lễ. Chúa cũng chẳng cần hy lễ. Ngài cần “một tấm lòng tan nát khiêm cung”. Bao lâu còn hơn thở, bấy lâu còn dâng lời cảm tạ. Bao lâu còn ý thức mình đang hiện hữu, lúc ấy vẫn còn muốn nói lời tri ân. Nắm đôi tay yếu ớt của một Linh mục tê liệt trên chiếc xe lăn tôi hỏi : “Cha có mệt lắm không” ? “Mệt, nhưng Tạ Ơn Chúa vì đã sống trọn vẹn với Ơn gọi đời tận hiến”.
Kính thưa Quý Cộng đoàn.
Hôm nay, khi chúng ta cùng hiện diện nơi đây để hiệp với Đức Oâng Giuse Đích dâng hiến tế Tạ Ơn, nhìn hình ảnh của Đức Oâng chân bước yếu mệt, tay với cây gậy chống, hai bên là 2 chú sẳn sàng giúp đỡ làm chúng ta thật cảm động và bâng khuâng cho cuộc đời dấn thân thật đẹp, xin cùng chia sẻ với quý ông bà anh chị em một vài tư tưởng dựa vào câu chuyện mở đầu:
* Linh mục : người dâng hiến trọn vẹn
Có lẽ khi chúng ta suy tư về cuộc đời của linh mục chúng ta ít khi hiểu ý nghĩa đích thực của sự dâng hiến. Bởi sự dâng hiến trọn vẹn không chỉ tới sau ngày chịu chức mà ngay từ khi cha mẹ sinh thành đã mong ước và giúp đỡ để cho người con của mình tận hiến cho Chúa và Giáo hội; sau đó là một cuộc hành trình liên lỉ để dấn thân, để cố gắng, để hoàn thiện mình, để đón nhận ơn tình thương của Chúa qua Giáo hội.
Sự dâng hiến trọn vẹn như hình ảnh mà câu chuyện mời gọi, con người linh mục vẫn là người với những mong ước thành công của cuộc sống thường nhật với đức tin trung kiên. Nhiều khi cảm thấy bị níu kéo để muốn chỉ cho mọi người thấy mình, với những khả năng với tài khéo, với bao công việc bộn bề: đó chính là lúc linh mục đang cảm thấy bị những cám dỗ để thay vì là người chỉ Đức Kitô cho người khác, lại đang chỉ cho người khác chính mình. Linh mục càng cảm thấy phải tận hiến cuộc đời mình trong từng phút giây liên lỉ, bởi vì giá trị tận hiến nhiều khi đòi hỏi sự dấn thân trọn vẹn lắm: nhiều khi có những lúc vui, buồn khi ông bà cha mẹ anh chị em quá cố, muốn lặng thinh để suy tư để nhớ thương để nguyện cầu với trái tim yêu thương của mình; lại sẵn sàng bằng lý trí của bổn phận để đón tiếp bất cứ ai cần đến lúc đó. Có những lúc đau yếu, tuổi già, bệnh tật, khổ đau tinh thần và thể xác, vẫn bằng nghị lực và sự dấn thân để cười, để đón tiếp, để phục vụ cho những người đang cần đến sự phục vụ. Sự dâng hiến cuộc đời không chỉ trong lúc trẻ, khỏe, mà đòi hỏi liên lỉ, cả những khi bước những bước yếu đuối vì tuổi già bệnh tật, sự dâng hiến vẫn trọn vẹn với Chúa, với Giáo hội và với anh chị em.
Hình ảnh Đức Oâng Giuse Đích đã dâng hiến cuộc đời cho Chúa, cho Giáo hội thật đẹp, cái đẹp của đức tin kiên trung vượt qua thử thách, cái đẹp của những cố gắng vượt qua tuổi già, cái đẹp của sự hiệp nhất với Giáo hội, với Bề trên giáo phận, với anh em linh mục với cộng đồng Dân Chúa nơi ngài được kêu gọi tới phục vụ. Đặc biệt ngài đã sống ở đây 41 năm với biết bao thăng trầm cuộc sống nơi ơn gọi, bổn phận và trách nhiệm và ngày hôm nay nhìn lại cuộc đời của Ngài, chúng ta chỉ có thể thốt lên cùng Ngài: Tạ Ơn Chúa.
Bởi vì Linh mục: người dâng hy lễ tạ ơn
Hình ảnh Thánh lễ Ban Chiều, những linh mục đang là những tia nắng chiều trong ơn gọi cuộc đời qua câu chuyện cho chúng ta hiểu rõ hơn cuộc đời của Linh mục phải là một tâm tìnhTạ Ơn liên lỉ. Tạ ơn vì biết bao hồng ân Chúa đã đoái thương con người mỏng dòn của mình. Tạ Ơn Chúa vì những ơn lành Chúa ban qua ơn gọi và bổn phận với sự đồng hành tràn đầy tình yêu thương của Chúa. Tạ ơn bằng chính hy tế mà các ngài cử hành mỗi ngày, tạ ơn vì cuộc đời linh mục luôn liên lỉ dâng hiến tế Tạ Ơn.
55 năm trong ơn gọi linh mục của Chúa Kitô, Đức Oâng Giuse Đích đã hiểu rõ giá trị của ơn gọi linh mục của mình : cuộc đời là người dâng hy lễ Tạ Ơn.Với những cố gắng trong cuộc sống, dù thuận lợi hay khó khăn ngài luôn thể hiện hy tế mà mình cử hành, dù ngày hôm nay có những lúc quá yếu mệt, trong thánh lễ có thể có một vài lúc đọc nhầm, lúc chia sẻ Lời Chúa, có một vài lúc nói chưa sâu sắc, hoặc quá mệt để có thể đứng khi phụng vụ đòi hỏi, nhưng ngài luôn hiểu giá trị của hy tế Tạ Ơn mà Ngài đang cử hành: Tạ Ơn với Chúa, tạ ơn cùng Giáo hội, tạ ơn cho tất cả.
* Linh mục : người của những phấn đấu liên lỉ.
Khi xe chuẩn bị rẽ vào nhà thờ, nhìn thấy một băngrôn viết chữ : Hồng Aân Thiên Chúa bao la, Năm nhăm năm ấy biết bao ân tình”. Có lẽ quý ông bà anh chị em thường tính cuộc đời của các vị linh mục bắt đầu từ ngày chịu chức linh mục. Nhưng để có 55 năm ân phúc đó, Đức Oâng Giuse phải có 30 năm chuẩn bị với những phấn đấu liên lỉ, từ tâm tình của Oâng bà Cố, môi trường đức tin gia đình, giáo xứ, ơn gọi chọn lựa của cá nhân, sự giúp đỡ của Giáo hội với sự đồng hành của Ơn Chúa; mới có 55 năm ân phúc đó. Nên phải nói 85 năm cuộc đời của Ngài là 85 năm Hồng ân, và 85 năm của những phấn đấu liên lỉ. Phấn đấu để trở nên người hơn, phấn đấu để trở nên người Kitô hơn, phấn đấu để trở người chọn lựa sống Tin Mừng trọn vẹn hơn, phấn đấu để sống xứng đáng ơn gọi linh mục của mình, cả những lúc thấy cuộc đời như đi vào ngõ cụt trước mắt người khác, thì ngài vẫn phấn đấu liên lỉ; phấn đấu để nhận ra thánh ý Thiên Chúa đối với mình và với ơn gọi linh mục của mình là người chỉ Đức Kitô cho người khác.
Ngày hôm nay được nghỉ ngơi với trách nhiệm phục vụ cộng đoàn, ngài vẫn phấn đấu liên lỉ, phấn đấu để có thể hàng ngày dâng hy tế tạ ơn, phấn đấu để cầu nguyện, phấn đấu để sống trọn vẹn ơn gọi linh mục đích thực mà Chúa mời gọi qua Giáo phận. Ngày hôm nay trong tâm tình Tạ Ơn Chúa với Ngài, Giáo phận và cộng đồng Dân Chúa miền này cùng cám ơn và tri ân Ngài, và với biết bao sự cố gắng và phấn đấu mà qua lời đề nghị của Bề trên Giáo phận Hà-Nội, Ngài đã được Đức Giáo Hoàng tặng tước Giám chức Danh Dự của Đức Giáo Hoàng (Đức Oâng), để nói lên những ân tình mà Chúa, Giáo hội, Giáo phận đã dành cho Ngài. Xin chúc mừng và kính chúc Đức Oâng luôn tràn đầy Hồng ân của Chúa để tiếp tục đi trọn vẹn con đường mà Đức Ông đã chọn lựa để luôn là người hiến dâng trọn vẹn trong tâm tình Tạ ơn với sự phấn đấu liên lỉ mỗi ngày.
Hiệp cùng với Đức Ông Giuse trong hiến lễ Tạ Ơn, chúng ta cùng cầu xin Chúa cho mỗi chúng ta dù sống trong ơn gọi bổn phận nào, cũng phấn đấu để chu toàn bổn phận ơn gọi Kitô hữu, trở nên những dấu chỉ của Chúa trong phục vụ, bác ái, hiệp nhất, yêu thương nơi cuộc sống đức tin và cuộc đời hôm nay.
Hà-Thao, ngày 03/05/2007