BÀ LÃO NÀY LÀ AI?


(Luca 13,11)

18 năm trời đâu phải ít
Bà không thể ngóc đầu lên
Thế giới của bà là một mảnh đất đen
Di chuyển theo chân bà từng bước một
Bà chỉ thấy những bầy gà vịt
Và những con ngỗng, con ngan
Bới đào trong đống rác
Hôi thối vì lá úa và tro phân
Bà chỉ thấy những con giun, con dế
Và coc nhái nhảy đầy vườn

18 năm trời đâu phải ít
Bà không thể ngóc đầu lên
Khi con cháu hò reo:
Bà ơi, ánh mặt trời thật đẹp
Ánh trăng đêm thật tuyệt
Bà chẳng thấy trời trăng gì
Bà chỉ thấy ba tấc chiều sâu
Của một không gian ẩm ướt

18 năm trời đâu phải ít
Bà không thể ngóc đầu lên
Bà không thấy mặt mũi người ruột thịt anh em
Bà chỉ thấy họ từ bắp chân trở xuống


Ôi lão bà cùng khổ
Kiếp sống thật não nề
Tên qủy nào đã nhận đầu bà xuống
Khiến lưng bà còng như chiếc lưỡi liềm
Ai không thương xót bà
Là trái tim không còn là máu thịt


Bỗng một ngày Sabát nào đó
Đức Giêsu từ Hội đường đi ra
Người nhìn bà qua cái lưng còng và mớ tóc rối
Người gọi bà đến, đặt tay trên bà và Người bảo:
“Này bà, bà khỏi tật rồi
Bà được giải thoát khỏi đời tối tăm”
Và tức khắc bà đứng thẳng lên
Bà choáng ngợp vì một không gian lạ lẫm
Đầy ánh sáng và sắc màu
Bà nhìn thẳng vào Đức Giêsu
Lần đầu tiên bà thấy mặt người
Bà cất tiếng: Trời ơi!
Bà tôn vinh Thiên Chúa

01.04.07