Tình yêu siêu nhiệm trong 2 câu Chúa Giêsu thốt ra trong cuộc tử nạn của Người
Nhân vào Tuần Thánh 2007, nhắc nhở, tưỡng niệm về Cuộc Tử Nạn của Chúa Giêsu, chúng con suy gẩm về Con Người Nhập Thế của Thiên Chúa qua tÌnh yêu siêu nhiệm qua hai câu nói của Chúa Giêsu.
Người than thở nguyện cầu, kêu đến cùng Đức Chúa Cha. Đức Chúa Giêsu đã kêu cứu đến Đức Chúa Cha hai lần, đầu và cuối cuộc tử nạn. Trong hai lần kêu đó, con thấy ẩn một sự khát khao van xin và một chút âu yếm đòi hỏi !? Hai lần kêu than của Chúa Giêsu đã làm con thương cảm khóc lóc và đau xót vô ngần, và đã ám ảnh con từ thuở còn bé nhỏ. Con đã suy gẩm và cảm thấy Chúa Giêsu đau khổ vào thời khắc ấy còn hơn chính ngay ở vào trung tâm cuộc tử nạn. Chúa Giêsu là Thiên Chúa, Ngài muốn gì mà chẵng dược, nhưng cũng chính thật Ngài là Con Người, qua hai câu cầu nguyện và nói chuyện cùng Đức Chúa Cha vào hai thời điểm đầu và cuối cuộc tử nạn. Nhưng qua 2 câu than thở chúnh con đã cảm nghiệm dược một tình yêu siêu nhiệm vô vô ngần mà Chúa Giâsu đã để lại cho chúng con, cho chính con.
Câu thứ nhất là lời cầu nguyện trong vườn Giết-Sê-Ma-Ni.trước khi Giuda dắt quân dữ đến bắt Chúa. Trước khi đi chịu cực hình, Chúa Giêsu đem các môn đệ tới một nơi cho họ nghĩ, rồi dẩn theo Phêrô và 2 môn đệ khác theo người đi một quảng, người nói: “Lòng ta buồn rầu quá đổi muốn chết được, các con hãy ở lại đây mà thức với ta.” Rồi Chúa bước xa ra mấy bước sấp mình xuống đất cầu nguyện rằng:
“Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho chén đắng nầy xa ra
khỏi Con, nhưng không phải theo ý Con! mà là theo ý Cha.” (Theo Phúc Âm thánh Mathêô, Marco và Luca)
Người cầu nguyện như vậy ba lần, mà vẩn lập lại một câu nói như trên. Con cảm thấy thảm sầu trong trí nảo và trong trái tim quá đổi, thương cảm Chúa quá, biết giải thích làm sao cho cùng. Thương ôi, Người là Chúa Tể Toàn Năng của vủ trụ vô biên mà đành chấp nhận làm một ‘Con Người thật là Người trước một khổ hình kinh khiếp.. Chúa Giêsu hãi hùng, run en trong thân xác Con Người, sự thha65t là như vậy, nhưng Chúa cố tình tỏ ra như vậy với một mục đích tình yêu viêu việt nhiệm mầu cho chúng con!...
Chúa đi trở lại thấy các môn đệ ngủ thì nói rằng: “Thế các con không thức với ta được một giờ hay sao?...” Người muốn tìm một chút tình cảm nơi các môn đồ nhưng không có…. Người trách họ không có chút tình cảm an ủi Người trong cơn đau khổ. Điều nầy nói lên Chúa Giêsu rất cô đơn, Người khao khát lòng yêu mến, sự an ủi đền bồi phạt tạ của chúng con biết chừng nào!! Người nói“Hãy tỉnh thức mà cầu nguyện kẻo sa cơn thử thách. Tâm thần thì sẵn sàng nhưng xác thịt thì yếu nhược.” Như chính Người nói với Người (vì các môn đồ đều ngủ, hay chập chờn ngủ) và nói với chúng con.hết thảy
Chúng ta thấy như vào giây phút đó Chúa bị chút cám dổ, như ngại ngùng không muốn uống chén đắng, nhưng người phải tuân theo Thánh Ý Cha trên trời, Chúa chấp nhận uống tận cùng chén đắng. Thiên Chúa mặc xác người mà còn sợ yếu nhược, còn phải sợ sa chước cám dổ huống chi chúng con. Chúa cố tình tỏ ra như vậy với một mục đích tình yêu viêu việt nhiệm mầu cho chúng con!...
Hởi ơi ! Chúa là đấng toàn năng, thiếu gì cách Chúa cứu nhân loại, cớ sao người phải chịu khổ hình làm vậy. Ngài là Thiên Chúa, thì sự đau khổ trong cuộc tử nan đối với người có thể chẵng có nghĩa lý gì. Nhưng Chúa muốn tỏ ra mình chính thật là con người có thân xác biết đau khổ tinh thần và vật chất, khiếp sợ trước cuộc tử nạn. Đó là chương trình cứu chuộc đễ cho chúng con hiểu lòng yêu thương của Người đối với chúng con lớn lao như thế nào. Đặc biệt hơn nữa, Người đã cố tình làm gương cho chúng con, Người muốn chúnh con hiểu rằng đó cũng là con đường mà chúng con phải đi qua trong cuộc đời nầy, không thể tránh. Nơi đây Chúa Giêsu chứng minh cho chúng con ‘Theo Người’ chúng con không thể có con đường nào khác ngoài việc chấp nhận chén đắng đau khổ.
Chúng con cảm thấy đau khổ, chán chường, dôi khi dẩn đến thất vông nào nùng khi Chúa gởi chén đắng cho chúng con. Nhưng trước tấm gương của Chúa, chúng con phải chấp nhận như Chúa đã chấp nhận, không được nhu nhược yếu hèn từ chối.
Câu than thở của Chúa Giêsu chính là câu hướng dẩn chúng con cũng than thở với Chúa đúng như vậy. Chúng con xin than thở với Chúa: “Chúa ơi, lòng con đau buồn muốn chết ngay đi được, nhưng xin Người hãy đến với con, nâng đở con khỏi sa chước cám dổ”. Chúng con than thở: “Xin Chúa cho mọi đau khổ, mọi chén đắng xa ra khỏi con, nhưng con xin vâng theo ý Chúa, con xin chấp nhận đau khổ, chén đắng, chấp nhận thánh giá Chúa trao, xin chấp nhận theo thánh ý Chúa”. Đó chính là tình yêu siêu nhiệm ẩn dấu hoàn toàn không ngờ Chúa Giêsu cố tình truyền đạt lại cho chúng con!...
Dầu vậy Chúa Giêsu thấy trước sức lực vô cùng yếu hèn của tâm hồn và than xác chúng con, Người đã nói: “Hởi các con đau khổ và đầy gánh nặng, hãy đến cùng Cha, Cha sẽ làm cho đau khổ và gánh nặng ra êm ái nhẹ nhàng…” để nâng đở chúng con trên bước đường thử thách khó khăn vô tận.trên trần gian nầy
Lời kêu than thứ hai với Đức Chúa Cha: Cuối cùng Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên Thập Giá. Khi sức hơi Người đã mỏn mòi, Chúa thấy công việc Cứu Thế của Người hoàn tất. Thật đúng ra lúc đó Chúa Giêsu thấy mọi sự đau khổ đã hoàn tất. Nhưng trái lại Người lại đau khổ vạn bội đến nổi Chúa la lớn tiếng lên một lời than vản với Đức Chúa Cha:
“Ớ Cha, vì cớ nào mà Cha bỏ Con.” (Phúc Âm theo thánh Gioan)
Đây là lời Lời kêu như có ẩn dấu trách móc, tiếng cầu cứu nảo nùng như bất mãn với Đức Chúa Cha, và cũng là lời kêu cuối cùng của Chúa Giêsu trước khi người phú linh hồn trong tay Chúa Cha. Câu nói của Chúa Giêsu nghe thật áo nảo, buồn phiền, thảm thương làm sao!! Câu nói nghe như nhuốm vẻ âu yếm trách móc, thất vọng: Trên thập giá, Chúa Giêsu thấy công việc cứu chuộc đã hoàn tất, ngài sắp trút linh hồn để về cùng Đức Chúa Cha. Vậy thì cớ sao ngài còn đau khổ quá đổi mà thốt lớn lên câu than thở trên ?
Trên Thánh Giá sắp đến giờ lâm chung, Chúa Giêsu thấy trước, số người không hưỡng nhờ công ơn cứu chuộc của Người, số người phản bội Người trên thế gian, mà nhất là ngày nay, quá lớn. Người đau khổ quá mà thốt lên câu thập phần thất vọng trên.
Khi suy gẩm sâu sắc đến câu nói trên, chúng con nhận ra một tình yêu bao la vô hạn Chúa Giêsu để lại cho loài người. Tại sao? Chúa Giêsu là Thiên Chúa, Ngài muốn làm gì mà không được, nhưng Ngài muốn chuốc lấy đau khổ đến tận cùng của thân xác và tâm linh con người và dấn những bước đường gương mẩu âu yếm cho chúng con bước theo. Đó chính là sự phát xuất tình yêu mầu nhiệm của Chúa Giêsu một cách lạ lùng, mà chỉ đến khi nào chúng ta rơi vào thảm cảnh đau thương cần đến sự cứu trợ, sự nương dựa bên mình Chúa mới hiểu thấu đáo được.
Tại sao? Vì vào những giờ phút đau khổ quá sức chịu đựng, chúng con cảm thấy như Chúa đã bỏ rơi chúng con. Chúng con dễ dàng bỏ lòng trông cậy, phiền trách Chúa, xa ra khỏi Chúa, mấ Đức Tin. Vây thì đây lời Chúa Chúa Giêsu than thở cùng Đức Chúa Cha là một gương mẩu tình yêu nhiệm màu, nhắc nhớ chúng con. Đức Chúa Cha không bỏ rơi Chúa Giêsu, Chúa Giêsu không bỏ rơi chúng con bao giờ!!!. Vậy thì chúng con cứ việc than lên câu nói “Chúa ơi, nhơn sao Chúa bỏ con? nhơn sao Chúa quên con trong đau thương khổ lụy làm vậy?” Chúa ta bắt chước lời Chúa Giêsu để cho lòng xa nổi thất vọng, và cũng là lời kêu Chúa tiếp viện trong cơn đau thương nảo nùng như muốn ngã lòng trông cậy
Chúa Giêsu thương yêu chúng con vô cùng vô tận, Chúa hiểu rõ rằng trong cuộc đời trần gian nầy, dù chúng ta tin cậy, nương tựa vào Chúa đến đâu, tâm hồn chúng con cũng vẩn có rất nhiều giây phút, nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm, hay cả cuộc đời, chúng con gặp toàn đau thương và đắng cay, có thể đưa chúng con đến yếu đuối sa ngã, vì chúng con cảm thấy như Chúa đã bỏ rơi chúng con.
Trong cuộc đời trần tục nầy ai trong chúng con tránh khỏi đau thương và cay đắng. Vì vậy Chúa Giêsu đưa ra một trình trạng áo nảo để hướng bước chân chúng con trong những hoàn cảnh đau thương khổ ải nhất, thì hãy chạy đến cùng Chúa cất lớn tiếng than “Chúa ơi, vì sao mà Chúa bỏ con vậy, hở Chúa?”. Thánh Thần Ngài sẽ đến với chúng con ngay lập tức trong chương trình mầu nhiệm của Người như Đức Chúa Cha đã đến với Người.
Lạy Chúa Giêsu, xưa kia chỉ trong thời gian ba năm, và trong một vùng nhỏ bé so với trái đất, Chúa đã chữa khỏi bao nhiêu người bệnh hoạn thân xác và tinh thần, đuổi ma quỉ ra khỏi biết bao nhiêu người, kể cả với vị môn đồ mà Người chọn lựa thay mặt Người trên trần thế là Phêrô. Ngày nay trên quả địa cầu này, với số người lên đến 8,5 tỷ, thì có biết bao nhiêu người bị đau khổ thân xác và tinh thần, và biết bao nhiêu người bị quỉ ám, trong đó có thể có cả con. Xin Chúa hãy chữa lành bệnh thân xáx và tinh thần, cùng đuổi Satan xa ra khỏi chúng con. Xin đuổi chúng đi thật xa ra khỏi chúng con, để quả địa cầu thoát khỏi cảnh suy sụp, sa đọa trầm luân trụy lạc, để bộ mặt quả địa cầu được đổi thay.
Chúng con khẩn cầu Chúa cho loài người biết kêu đến sự cứu giúp hổ trợ của Người luôn luôn và mãi mãi. Xin Chúa hãy nhậm lời, chúng con hết lòng khẩn nài.