Thực tại trần thế và Nước Chúa



Phụng vụ Chúa Nhật lễ Lá hôm nay như tóm gọn lại cuộc hành trình của một kiếp người bao gồm: yêu thương và giận ghét, thành công và thất bại, hy vọng và thất vọng, tin tưởng và sợ hãi, trung thành và phản bội, hạnh phúc và đau khổ, sống và chết. Vâng, đó là toàn bộ trạng thái của cuộc sống trong kiếp nhân sinh nầy phải kinh qua.

Tất cả đã được trình bày cụ thể từ biến cố vào thành Giêrusalem của Chúa Giêsu với bối cảnh: “Người đi tới đâu dân chúng cũng lấy áo choàng trải xuống mặt đường… và hô lên: Chúc tụng Đức Vua, Đấng ngự đến nhân danh Chúa”, cho tới cái chết đau thương trên Thập giá, đến nỗi Chúa phải thốt lên: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con”. Vâng kiếp sống con người là thế đó, chẳng có gì là bền vững trường tồn. Chúa nhật lễ Lá là một lời mời gọi chúng ta biết đâu là bến đỗ đích thật, đâu là tạm bợ chóng qua.

Chắc chắn bến đỗ của chúng ta không phải nơi trần thế nầy, bởi con người dễ thay lòng đổi dạ, chẳng có gì là bền vững: những con người vừa cất tiếng hoan hô, chỉ vài giờ sau đó họ la hò đòi đóng đinh Chúa; con người thề quyết sống chết với Thầy, cũng chỉ vài giờ sau đó đã chối thầy; và có lẽ các Môn đệ khi thấy Thầy vào Thành Thánh Giêrusalem vinh quang cũng bừng lên niềm hy vọng: rồi đây họ sẽ cũng được chức nầy tước nọ, nhưng chỉ vài giờ sau đó họ bỏ trốn với tâm trạng thất vọng chán chường; một Maria Madalêna có lần đã tràn ngập hạnh phúc khi được ngồi bên Thầy để nghe Lời Thầy, giờ đây đau khổ chứng kiến một khuôn mặt không còn hình tượng người ta; một Đức Maria đã có lần được ca tụng: phúc cho vú đã cho Thầy bú, giờ đây đớn đau nghe những lời thóa mạ dành cho Con mà cảm nhận như là dành cho chính mình…. Cuộc đời là thế đấy, nói như Cô-he-lét: “sau khi nhìn thấy mọi công việc thực hiện dưới mặt trời, tôi nhận ra: tất cả chỉ là phù vân, chỉ là công dã tràng xe cát” (Gv 1, 14).

Nói thế không phải để chúng ta bi quan về cuộc sống, nhưng để chúng ta hiểu rằng: giá trị của cuộc sống không là những thực tại trần gian nhưng là thực tại Nước Trời, Nước mà Chúa Giêsu đã ban cho người trộm cùng bị đóng đinh bên cạnh Chúa: “Tôi bảo thật với anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng”. Chính nơi đó, chúng ta thực sự sống như lòng mong ước không có bất trung và phản bội, không có giận hờn và ghen ghét, không có căm thù và giết chóc, không có lừa lọc và gian dối, không có bóc lột và ức hiếp. Đó là Nước của tình yêu: mọi người đều là anh chị em với nhau và cùng gọi Thiên Chúa là Cha. Nước đó đã được khởi sự ngay trên trần gian qua con người của Chúa Giêsu, Đấng được Cha sai đến để loan báo Nước Trời. Việc loan báo không chỉ bằng lời nhưng còn bằng chính cuộc sống của Chúa Giêsu: Đấng yêu thương nhân loại cho đến nỗi hiến mạng sống mình để cho nhân loại được sống. Nước đó đã được khai mào nơi Giáo hội Chúa Kitô. Thật Vậy Giáo hội xuất hiện như dấu chỉ về Nước Thiên Chúa, vì Giáo hội có sứ vụ loan báo về Nước đó, không chỉ là loan báo, nhưng Giáo hội còn thể hiện Nước đó trong chính đời sống của mình.

Chúa Nhật Lễ Lá mời gọi chúng ta suy niệm về cuộc sống để định hướng cho cuộc đời của mình. Khi trao ban sự sống cho chúng ta, Chúa muốn chúng ta đạt được sự sống đích thật trong Nước Trời. Bởi đó, Chúa mời gọi chúng ta bước vào con đường dẫn tới sự sống: con đường yêu thương, từ bỏ chính mình để sống yêu thương. Cái chết trên Thập giá không là một thất bại, nhưng là một chiến thắng trong cuộc chiến giữa sự cho đi và giữ lại, giữa tính ích kỷ và lòng vị tha. Và chỉ có sự chiến thắng đó chúng ta mới có thể đạt tới Nước Trời.

Lạy Chúa, chúng con bắt đầu bước vào Tuần Thánh, chúng con được mời gọi suy niệm cách đặc biệt về cuộc Thương khó của Chúa, không phải để chúng con khóc thương ủy mị, nhưng là để chúng con học cách yêu thương như Chúa. Xin cho chúng con hiểu được giá trị của cuộc sống chính là biết yêu thương, một tình yêu vị tha quảng đại. Amen.

Lm Hà văn Minh