CẨU (CHÓ) MẶC ÁO QUAN
Một con chó màu trắng đi ngang một hố phân, đầu cúi xuống ngửi đưa cái đít lên, tận tình ăn thật no.
Có một em bé nghịch ngợm đá nó một cú thật mạnh, con chó rơi tỏm vào trong hố phân, khi lên được hố phân thì toàn thân nhão nhẹt dính đầy phân người, bèn ngoái đầu lại dùng lưỡi liếm thân mình, phàm chỗ nào mà lưỡi đụng đến thì sạch sẽ, chỉ còn chỗ phía trước lưng là còn nước phân hôi hám hiện ra màu vàng ố.
Con chó liền lắc đầu rung đuôi chạy vào trong phố, người trong phố gớm ghét mùi hôi nên ùn ùn lánh đi.
Con chó hú một tiếng dài, nói: “Làm quan được công danh thì thật là chuyện tốt đẹp, nó đủ sức khoe với người, hôm nay ta mặc áo cưỡi ngựa màu vàng (1), bá tánh thấy mà sợ ta, ha ha”.
(Yết hậu ngữ)
Suy tư:
Con người ta sống ở đời mà có công danh thì thật là vinh dự và tốt đẹp, nhưng công danh phải đường đường chính chính, phải tự mình nổ lực mà có thì mới vinh dự và hãnh diện, chứ không phải công danh...vàng hôi của con chó rơi xuống hố phân.
Mọi người Ki-tô hữu đều biết công danh sự nghiệp ở đời này chỉ là phù vân, và phù vân nối tiếp phù vân mà thôi (Gv 1, 2), chẳng có gì để cho họ lưu luyến tiếc nuối cả, bởi vì mạng sống của con người được tính bằng năm tháng ngắn ngủi, và vũ trụ thì cũng có ngày tiêu vong.
Làm tổng thống thì có ghế ngồi gọi là ngôi báu, làm quan thì có áo mão cân đai, làm linh mục thì có áo chùng thâm, làm tu sĩ thì có áo dòng để phân biệt. Nhưng ngôi báu, áo mão cân đai, áo chùng thâm và áo dòng chẳng là gì cả so với áo bác ái và mũ yêu thương của người Ki-tô hữu, bởi vì ngôi báu thì chỉ có vài năm, áo mão cân đai cũng vài năm, áo dòng hay áo chùng thâm thì khi mặc khi không, còn bác ái và yêu thương của người Ki-tô hữu thì họ luôn mang trên mình, mang trong lòng và được thể hiện ra bên ngoài bằng hành động phục vụ của họ.
Mặc áo quan mà bị người ta gọi là cẩu quan thì hôi lắm chẳng một ai muốn đến gần cả.
Mặc áo bác ái đội mũ yêu thương mà sống trong hố phân tội lỗi, thì dù cho họ là linh mục hay tu sĩ cũng đều bị mọi người tránh xa. Ôi, thật buồn cho Chúa Giê-su biết bao !
--------------------------------
(1) Áo quan đời nhà Thanh, ban đầu chỉ thưởng cho các quan văn võ tiếp cận hoàng đế mà thôi, về sau thì thưởng cho các quan có công trạng.
![]() |
| N2T |
Một con chó màu trắng đi ngang một hố phân, đầu cúi xuống ngửi đưa cái đít lên, tận tình ăn thật no.
Có một em bé nghịch ngợm đá nó một cú thật mạnh, con chó rơi tỏm vào trong hố phân, khi lên được hố phân thì toàn thân nhão nhẹt dính đầy phân người, bèn ngoái đầu lại dùng lưỡi liếm thân mình, phàm chỗ nào mà lưỡi đụng đến thì sạch sẽ, chỉ còn chỗ phía trước lưng là còn nước phân hôi hám hiện ra màu vàng ố.
Con chó liền lắc đầu rung đuôi chạy vào trong phố, người trong phố gớm ghét mùi hôi nên ùn ùn lánh đi.
Con chó hú một tiếng dài, nói: “Làm quan được công danh thì thật là chuyện tốt đẹp, nó đủ sức khoe với người, hôm nay ta mặc áo cưỡi ngựa màu vàng (1), bá tánh thấy mà sợ ta, ha ha”.
(Yết hậu ngữ)
Suy tư:
Con người ta sống ở đời mà có công danh thì thật là vinh dự và tốt đẹp, nhưng công danh phải đường đường chính chính, phải tự mình nổ lực mà có thì mới vinh dự và hãnh diện, chứ không phải công danh...vàng hôi của con chó rơi xuống hố phân.
Mọi người Ki-tô hữu đều biết công danh sự nghiệp ở đời này chỉ là phù vân, và phù vân nối tiếp phù vân mà thôi (Gv 1, 2), chẳng có gì để cho họ lưu luyến tiếc nuối cả, bởi vì mạng sống của con người được tính bằng năm tháng ngắn ngủi, và vũ trụ thì cũng có ngày tiêu vong.
Làm tổng thống thì có ghế ngồi gọi là ngôi báu, làm quan thì có áo mão cân đai, làm linh mục thì có áo chùng thâm, làm tu sĩ thì có áo dòng để phân biệt. Nhưng ngôi báu, áo mão cân đai, áo chùng thâm và áo dòng chẳng là gì cả so với áo bác ái và mũ yêu thương của người Ki-tô hữu, bởi vì ngôi báu thì chỉ có vài năm, áo mão cân đai cũng vài năm, áo dòng hay áo chùng thâm thì khi mặc khi không, còn bác ái và yêu thương của người Ki-tô hữu thì họ luôn mang trên mình, mang trong lòng và được thể hiện ra bên ngoài bằng hành động phục vụ của họ.
Mặc áo quan mà bị người ta gọi là cẩu quan thì hôi lắm chẳng một ai muốn đến gần cả.
Mặc áo bác ái đội mũ yêu thương mà sống trong hố phân tội lỗi, thì dù cho họ là linh mục hay tu sĩ cũng đều bị mọi người tránh xa. Ôi, thật buồn cho Chúa Giê-su biết bao !
--------------------------------
(1) Áo quan đời nhà Thanh, ban đầu chỉ thưởng cho các quan văn võ tiếp cận hoàng đế mà thôi, về sau thì thưởng cho các quan có công trạng.
