CHÚA NHẬT LỄ LÁ C

CÁI CHẾT CỦA TÌNH YÊU


(Is 50, 4-7; Pl 2, 6-11; Lc 22, 14-23, 56)

Trong cuộc sống của con người, có lẽ không có gì làm cho chúng ta sợ hãi cho bằng cái chết. Tuy nhiên, không có gì thật và công bằng như cái chết. Chết là con đường chung cho tất cả mọi người: nam – phụ – lão – ấu, không trừ ai. Không ai có thể chạy trốn khỏi cái chết.

Mặt khác, tuy rằng cái chết là chung cho tất cả mọi người, nhưng cách đối mặt với cái chết của mỗi người lại rất khác nhau. Hôm nay, tôi muốn được chia sẻ với quý OBACE về một cái chết hết sức đặc biệt, cái chết của một vị Thiên Chúa, một vị Thiên Chúa, vì yêu thương, đã chấp nhận chết để cho người mình yêu được sống. Do đó, có thể nói: Đây là một cái chết tuyệt vời, cái chết đem lại sự hòa giải, cái chết đem lại sự sống mới, sự sống vĩnh cửu cho toàn thể nhân loại, cho quý OBACE, cho tôi.

1. CÁI CHẾT CỦA CON NGƯỜI :

Trước khi đề cập đến cái chết của Chúa Giêsu, chúng ta cùng nhìn lại cách mà con người thường dùng khi đối mặt với cái chết. Thông thường, khi đứng trước cái chết, thì tâm lý chung là sợ hãi và tìm cách trốn chạy.

Tuy nhiên, trong một số trường hợp, chúng ta gặp thấy có một số người rất can đảm không hề tỏ thái độ sợ hãi trước cái chết. Chẳng hạn như các anh hùng liệt sĩ, các cảm tử quân… Đây quả là những hình ảnh thật anh hùng, quả cảm. Tuy nhiên, đàng sau những cái chết này thường là những lời dặn dò, trăn trối với những người còn sống, với bạn bè, đồng đội là “Hãy trả thù cho họ”. Cái chết của những người này thường làm tăng thêm sự oán hận, căm thù nơi những người còn sống. Từ đó, hố sâu ngăn cách giữa người với người, giữa phe nhóm này với phe nhóm kia ngày càng rộng hơn, sâu hơn.

Như thế, nhìn bên ngoài thì có vẻ anh hùng, nhưng đây là một cái chết để tiếp tục cho những cái chết khác. Những người này chết để phe của họ có thể dành được chiến thắng. Cho dù để có chiến thắng đó, sẽ phải tiếp tục đổ thật nhiều máu của kẻ thù. Xét cho cùng đây cũng chỉ là cái chết bất đắc dĩ, cái chết cho tư lợi riêng của bản thân, của phe nhóm mình.

Những cái chết này nếu đem so với cái chết của Chúa Giêsu thì quả thật có sự khác biệt rất lớn.

2. CÁI CHẾT CỦA TÌNH YÊU :

Trước hết, cái chết của Chúa Giêsu là một cái chết tự nguyện hiến thân cho người mình yêu. Trong vườn Cây Dầu giữa nỗi kinh hoàng, khủng khiếp của con đường thập giá, Chúa Giêsu cũng đã muốn thoái lui, nhưng cuối cùng tình yêu đã chiến thắng. Với một tình yêu trọn vẹn dành cho Chúa Cha và một lòng thương xót hải hà dành cho chúng ta, Ngài đã dâng lên Chúa Cha một lời nguyện thật cảm động: “Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin Cha cất chén này xa con. Nhưng xin đừng theo ý con muốn, một theo ý Cha”. Trong bài đọc hai, thánh Phaolô cũng viết: “Chúa Giêsu Kitô, tuy là thân phận Thiên Chúa, đã không nghĩ phải dành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người đã hủy bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, … Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá”.

Chính tình yêu đó đã thúc đẩy Chúa Giêsu, ngay giữa những đau khổ cùng cực nhất trên thập giá, trong hơi thở cuối cùng đã lên tiếng cầu xin cho chính những kẻ vừa hành hạ, đóng đinh Ngài: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”.

Tình yêu của Chúa Giêsu còn thể hiện qua ánh mắt thương xót Ngài dành cho Phêrô khi ông đã ba lần chối Ngài. Thánh sử Luca thuật lại: “Chúa Giêsu quay lại nhìn Phêrô”. Một tình yêu hoàn toàn vị tha, quên mất nỗi đau khổ mình đang gánh chịu, để luôn dành trọn tâm trí của mình cho người khác. Đó là tình yêu của Chúa Giêsu đã dành cho chúng ta. Trên đường thập giá, mặc cho gánh nặng của thập giá, cùng với bao vết thương từ đòn đánh của bọn lính, Chúa Giêsu vẫn dừng lại để yên ủi, vỗ về những kẻ theo Ngài: “Hỡi con gái Giêrusalem, đừng khóc thương Ta, hãy khóc thương chính các ngươi và con cái các ngươi”.

Không giống như cái chết của các anh hùng trong lịch sử, một cái chết đòi trả bằng giá máu, làm cho mối hận thù ngày càng sâu đậm hơn. Chúa Giêsu đã chết để giao hòa đất với trời. Thánh Luca cho biết ngay khi chúng ta trút hơi thở thì “màn trong đền thờ xé ra làm đôi ngay chính giữa. Lúc đó, Chúa Giêsu kêu lớn tiếng rằng: “Lạy Cha, Con phó thác linh hồn Con trong tay Cha”. Nói đoạn Người trút hơi thở”. Màn Đền Thờ đã xé ra để từ đây, con người có thể đến với Thiên Chúa, tôn vinh Thiên Chúa và được Thiên Chúa giao hòa. Người đầu tiên được cảm hóa bởi cái chết vì tình yêu của Chúa Giêsu chính là vị sĩ quan chỉ huy cuộc hành hình Ngài, Kinh Thánh thuật lại: “Thấy sự việc xảy ra, viên sĩ quan ca tụng Thiên Chúa rằng: “Ông này quả thật là người công chính”.

3. CÁI CHẾT HÔM NAY CỦA NGƯỜI KITÔ HỮU :

Chết đi cho con người cũ. Chết khi đón nhận sự vu oan, hiểu lầm từ những người thân nhất của mình. Chết khi phải từ bỏ một thói quen, một sở thích để sống theo đòi hỏi của Tin mừng. Chết khi vượt thắng sự lười biếng để dấn thân phục vụ gia đình, phục vụ cộng đoàn. Chết khi chấp nhận sống tiết kiệm, để chia sẻ cho tha nhân… Những cái chết này tuy âm thầm, nhưng kéo dài suốt cuộc sống của người Kitô hữu. Đồng thời, nó cũng đòi hỏi một sự can đảm và sức mạnh nội tâm vô cùng lớn nơi mỗi người chúng ta, để có thể vượt qua. Một sức mạnh của tình yêu. Chỉ khi chúng ta yêu Chúa, yêu người được như Chúa yêu chúng ta, thì chúng ta mới có thể đi trọn vẹn theo con đường thập giá của Đức Kitô. Nhờ đó, chúng ta sẽ được thông phần vào sự sống mới của Ngài, một sự sống vĩnh cửu và hạnh phúc muôn đời. Amen.