ĐẠO PHỤC SINH, CON ĐƯỜNG ĐƯA TỚI SỰ SỐNG



“Đạo phục sinh” là một kiểu nói mới được phục hồi từ ít lâu nay, để diễn tả một thực tại vô cùng phong phú bấy lâu bị chìm sâu trong kho tàng truyền thống của Hội thánh mà gần đây hiến chế Phụng vụ đưa ra ánh sáng, để làm nổi bật địa vị chủ yếu của mầu nhiệm Phục sinh trong cuộc đời người tín hữu.

Hiến chế viết : “Sự nghiệp cứu chuộc nhân lọai và tôn vinh Chúa Cha cách hoàn hảo đó, Đức Ki-tô đã chính yếu hoàn thành bởi mầu nhiệm Phục sinh qua cái chết, sự sống lại và lên trời của Người, nhờ đó khi chết Người đã hủy diệt cái chết của chúng ta và khi sống lại, Người đã phục hồi sự sống.” (số 5)

Theo đó, đạo phục sinh là đạo tập trung quanh Đức Ki-tô, dựa vào cái chết ô nhục và sự sống lại vinh hiển của Người. Ô nhục và vinh hiển là hai điều nghịch nhau. Thế mà hai điều đó lại đã xuất hiện nơi Đức Ki-tô. Thật thế, Người đã chịu đau khổ và đã được vinh quang, đã chết và đã sống lại. “Nào Đức Ki-tô đã chẳng phải chịu đau khổ để bước vào vinh quang ư ?” (Lc 24,26) “Con Người phải chết và ngày thứ ba sống lại.” (Mc 8,31; 9,31; 10, 34) Bởi vậy, đạo phục sinh cũng là đạo thanh luyện con người qua con đường đau khổ để tiến tới vinh quang. Đó là niềm vui, sự hy sinh và phấn khởi cho mọi tín hữu, vì như thánh Phao-lô nói, nếu Đức Ki-tô không sống lại thì lòng tin của chúng ta thật viển vông và chúng ta là những kẻ khờ dại và khốn nạn nhất trên đời. (x I Cr 15,14.19)

Như thế, biến cố Chúa Giê-su chịu chết và sống lại là trung yâm điểm của đời sống Ki-tô hữu và đạo phục sinh là đạo xoay quanh hệ điểm cái chết và sự sống lại của Người. Chúng ta cần nhớ lại cuộc xuất hành của dân Do thái thóat khỏi Ai cập, vượt qua Biển đỏ tiến về Đất hứa (Xh 14, 15-30) và đặt tương quan giữa việc thoát ly Ai cập của dân Do thái với bí tích Rửa tội mới cảm được ý nghĩa của việc Chúa sống lại. Chúa sống lại để giải thoát chúng ta. Người đã đem chúng ta từ bóng tối ra ánh sáng, từ cõi chết vào cõi sống. (Ga 3,14). Chúng ta đã cùng chết với Đức Ki-tô từ khi chịu phép Rửa, chết cho tế gian (1Ga 2.10, cho tội lỗi và những đam mê bất chính (Rm 6,12) và cũng đã sống lại với Người (Cl 2,12; Rm 6.4) Phép Rửa là con đường cứu sống chúng ta, nhờ đó chúng ta dứt bỏ tội lỗi và những sự bày đặt quyến rũ của ma quỉ.

Bởi đâu được như vậy ? Thưa chính là nhờ cái chết và sự sống lại của Đức Ki-tô. Vì vậy, nguồn mạch mọi ơn cứu thoát phát xuất từ thánh giá Phục sinh của Đức Ki-tô. Do đấy, thánh giá và phục sinh không thể tách rời nhau. Đó là hai mặt của một thực tại duy nhất : mầu nhiệm Phục sinh. Hàng tuần, ngày Chúa nhật, lúc cùng nhau cử hành thánh lễ, để công bố chiến thắng của Chúa trên tội lỗi và sự chết là chúng ta chúng ta loan truyền Chúa đã chết và sống lại. Hàng năm, khi vào Mùa Chay để sửa sọan mừng lễ Phục sinh là chúng ta chuẩn bị ăn mừng ngày giải thoát và chiến thắng của chính chúng ta nhờ công ơn cứu chuộc của húa Giê-su. Sau này, khi được đi đón Chúa trở lại trong vinh quang là lúc thân xác hư hèn của chúng ta đuợc biến thành thân xác rạng ngời vinh quang, rực rỡ vinh hiển (Rm 8,22; Pl 3,10.20). Lúc ấy chúng ta được sống lại, hưởng cuộc đời vô cùng vô tận trổi tiếng ca vui trong bữa tiệc đời đời trên Thiên Quốc (Mt 26,29; 22,16)

Chung qui, cuộc đời của chúng ta trước sau vẫn phải hướng về mầu nhiệm Phục sinh, vì ơn cứu dộ và hạnh phúc trường sinh của chúng ta hệ tại đó. Đối với mỗi người chúng ta, Thiên Chúa có một chương trình và dự định riêng mà Người muốn thực hiện. Chương trình và dự định đó là mỗi người nhận biết Thiên Chúa Cha và Đấng Người đã sai đến trần gian là Đức Giê-su Ki-tô để được sống muôn đời. (Ga 17,33). Mỗi người chúng ta đều có một sự nghiệp phải hòan thành. Sự nghiệp đó là chiếm lãnh cho kỳ được Nước Trời Thiên Chúa hứa cho những ai theo và giữ lời Người (Mt 13,14). Nếu lơ là việc hoàn thành sự nghiệp đó ở trần gian thì thật chúng ta làm mất ý nghĩa và đánh lạc cùng đích của đời ta. Mà muốn thực hiện công trình này thì không thể không sống mầu nhiệm Phục sinh. Vì thế, đạo của chúng ta phải là đạo chết và sống song hành với nhau; chết cho tội lỗi, tính mê nết xấu và sống cho Chúa, mặc lấy những tâm tình từ bi nhân hậu, vị tha, tôn trọng điều răn của Chúa, hàn đạo vì yêu mến và hiểu biết chứ không phải vì bị ép buộc hay sợ hãi, bởi vì chúng ta làcon cái của thiên Chúa (Gl 4,6; Rm 14,29)

Cuối cùng, lời nhắn nhủ sau đây của thánh Phao-lô Tông đồ sẽ phác họa cho chúng ta một mẫu đạo phục sinh để thực hiện : “Anh em đã chỗi dậy từ cõi chết cùng với Đức Ki-tô nên anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Ki-tô đang ngự bên hữu thiên Chúa. Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới. Thật vậy, anh em đã chết với Đức Ki-tô và sự sống mới của anh em hiện đang tiềm tàng nơi Đức Ki-tô, nơi Thiên Chúa. Khi Đức Ki-tô, nguồn sống mới của chúng ta xuất hiện, anh em cũng sẽ được xuất hiện với Người và cùng Người hưởng phúc vinh quang.” (Cl 3,1-4)