CHỔ NÀO HÙNG MẠNH

Đinh Vị đã từng làm tể tướng, được phong đến Tấn quốc công, về sau bị giáng xuống làm Nhai huyện.(Tỉnh Quảng Đông-TQ)

Một hôm, từ Nhai huyện trở về cố hương, cùng với khách uống rượu, người khách nọ nói : “Các châu bang trong bốn bể, thì châu bang nào hùng mạnh nhất ?”

Đinh Vị cười nói : “Đương nhiên là Nhai huyện“.

Khách hỏi : “Lời ngài nói có ý gì ?”

Đinh Vị trả lời : “Đường đường là một vị tể tướng của triều đình, thì cũng chỉ có thể làm tư hộ tham quân (quan coi hộ khẩu), các châu bang khác lẽ nào cũng như nó sao ?"

(Thuẩn Trai Nhàn Hiền)

Suy tư :

Người thời nay cũng như người thời xưa, ai cũng có một thời vất vả và một thời sung sướng, ai cũng có một thời hạnh phúc và một thời đau khổ.

“Lên voi xuống chó” là chuyện thường tình trong thiên hạ, hôm nay anh làm quan tôi làm thằng dân, ngày mai tôi làm quan anh làm thằng dân, cuộc đời cứ thế mà xoay vần không có gì đáng phải ngạc nhiên.

Cái ngạc nhiên là đã “xuống chó” rồi mà vẫn còn kiêu căng phách lối với anh em chị em, không chịu tự mình kiểm điểm tâm hồn và cuộc sống coi tại sao mình lại bị “xuống chó”. Có người đã bị sa thải mà vẫn còn đổ tội cho người này kẻ nọ làm họ bị sa thải ; có ngừơi gân cổ lên thoá mạ người khác khi mình bị người ta chề giễu là “xuống chó”, cuộc sống của mỗi người không phải cứ bình thản trôi qua, nhưng vẫn có những việc xảy ra ngoài ý muốn, người Kitô hữu gọi đó là sự thử thách của Thiên Chúa đối với con người.

Có người nhìn thấy thánh ý Thiên Chúa trong “cảnh lên voi xuống chó” của mình để hồi tâm sửa đổi, và họ đã trở nên người mới hơn ; có người tìm ra thánh ý Thiên Chúa trong hoàn cảnh không thuận lợi, nhưng vẫn cứ oán trách Thiên Chúa và đổ tội cho tha nhân...

Mọi cảnh “lên voi xuống chó” –đối với người đời- thì thật là nhục nhã và đáng khinh bỉ. Chính Chúa Giêsu cũng đã từng bị các thượng tế và biệt phái Do Thái cho “lên voi xuống chó” khi mà họ ngày hôm qua nhảy tưng lên hồ hởi phất lá phất cờ hoan hô Ngài là con vua Đavít, là Đấng Messia, nhưng cũng chính họ ngày hôm sau đã vung tay đả đảo Ngài, đánh đòn Ngài, và giết Ngài chết trên thập giá... nhưng không phải vì thế mà Ngài kêu ca trách mắng Chúa Cha tại sao phải để Ngài chịu khổ và nhục nhã như thế, nhưng Ngài đã ôm trọn chén đắng và phó thác mọi sự trong tay Chúa Cha.