CHÚA NHẬT I MÙA CHAY (C)

Mùa Chay : chiến đấu và chiến thắng



Dẫn nhập đầu lễ :

Kính thưa Ông Bà Anh Chị Em,

Cộng đoàn Dân Chúa đã long trọng tiến vào Mùa Chay, tiến vào một giai đoạn phụng vụ đặc biệt để sửa soạn tâm hồn sống lại những biến cố đặc biệt của Chúa Giêsu trong mầu nhiệm Vượt Qua của Ngài, và cũng là những biến cố liên quan mật thiết đến đức tin và thân phận của mỗi người chúng ta. Đặc biệt, phụng vụ hôm nay đưa chúng ta vào chính cuộc chiến đấu và chiến thắng của Chúa Giêsu với những cám dỗ tiêu biểu của thân phận người : Bánh mì, giàu sang và thành đạt. Đây cũng chính là cuộc chiến đấu liên quan đến cuộc dấn thân chọn lựa Đức Kitô và chân lý cứu độ của vô số anh chị em dự tòng trên khắp thế giới trong dịp lãnh nhận các bí tích gia nhập Kitô giáo vào Đại Lễ Phục Sinh sắp tới.
Giờ đây, để xứng đáng của hành thánh lễ, chúng ta cùng sám hối tội lỗi.

Giảng Lời Chúa :

1. Hành trình Mùa Chay hay cuộc chiến của niềm tin

Với cụm từ “chay tịnh”, với con số “40 : quadragesima”, với màu tím khắc khổ và với chút tro rắc trên đầu hay ghi trên trán…Phụng vụ Mùa Chay quả đầy ắp những hình ảnh, những biểu tượng, những gợi nhớ để lôi kéo chúng ta tập chú vào cuộc “chiến đấu đức tin”, vào cuộc “hành trình vượt qua theo Đức Kitô” được nhắn gởi qua lời kêu gọi của Mô-sê khi ông nhắc lại cho dân tộc của ông đừng quên lãng kỷ niệm cuộc “hành trình dài lâu và nhiêu khê của thời xuất hành Về Đất Hứa” (BĐ 1). Nhưng ấn tượng và rõ nét nhất, lại chính là lời réo gọi của Tin Mừng qua cuộc “trường chay 40 đêm ngày nơi hoang mạc của Đức Kitô trong cuộc chiến “nẩy lửa” để dành chiến thắng trước những cơn cám dỗ của quỷ ma.

Như thế, con đường Mùa Chay hôm nay hay cuộc hành trình đức tin của người Kitô hữu mỗi ngày phải chăng cũng là một cuộc “trường hành khắc nghiệt của hoang mạc nóng cháy” luôn đòi hỏi khách lử hành : muốn sống, muốn tồn tại để tới đích thì chỉ có một chọn lựa duy nhất đó chính là chiến thắng. Và hành trang bảo đảm cho cuộc chiến thắng thường xuyên và cuối cùng đó chính là sức mạnh của Lời Chúa. Bởi vì, khi đối diện với mọi cơn cám dỗ, Chúa Giêsu đã chỉ dùng một “đòn quyết định duy nhất” : “Đã có có lời chép rằng”. Không chọn một thứ vũ khí nào khác, Đức Kitô dựa hẳn vào Lời Chúa. Bởi vì Ngài xác tín rằng : “người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh”, trong khi thánh Phaolô sau nầy lại cảm nhận cụ thể : “Lời Chúa ở gần bạn, ngay trên miệng, ngay trong lòng” (BĐ 2).

Tuy nhiên, để hoàn tất cuộc hành trình trong chiến thắng, điều tiên quyết đó chính là phải “biết người biết ta”. Ở đây, đó chính là biết tỉnh táo để nhận ra những chước cám dỗ đang chực chờ trên mỗi bước ta đi, hầu khôn ngoan mà giành chiến thắng.

2. Cám dỗ và chiến thắng.

Ngay từ đầu, KT đã cho biết ma quỷ đã ra tay cám dỗ con người. Bất hạnh quá chừng. Thay vì chiến thắng để ngước lên cao kiếm tìm một cái gì cao cả, gặp gỡ một ai đó toàn năng, con người đã thất bại não nề khi đã cúi xuống để “nắm bắt trái cấm tầm thường, và kiêu căng dựa vào mình, khước từ sáng kiến và tình thương của Thiên Chúa.

Quả thật, tổ tông loài người, A-đam, E-Va đã thất bại thảm thương; và hậu quả là cả hai đã cúi gầm mặt xuống và lủi thủi dắt nhau đi khỏi địa đàng trong đắng cay tủi nhục.

Chắc chắn nhà lãnh đạo Mô-sê đã cảm nghiệm rõ nét “kinh nghiệm chiến bại nầy” của nhân loại, nên đã cảnh giác dân tộc của mình, một dân được chính Chúa tuyển chọn, khi ông đưa dân đến gần biên giới của Đất Hứa, đến gần những những điện thờ của Ba-al, thần tượng của dân ngoại, thần của mùa màng và sinh sản, của vật chất và phong nhiêu….Ông muốn Dân phải ghi tâm khắc cốt kỷ niệm không bao giờ quên về cuộc xuất hành ra khỏi Ai Cập để muôn đời phải khiêm hạ đứng về phía Thiên Chúa, tuyên xưng niềm tin vào Thiên Chúa và quyền năng cứu độ của Ngài và sẵn sàng phũ phục trước nhan Thiên Chúa với lễ dâng tôn thờ. (BĐ 1).

Và để làm rõ nghĩa hơn “chiến thuật ma mảnh và quái ác” của ma quỷ với những cơn cám dỗ muôn nơi và muôn thuở mà nhân loại phải đối diện thường xuyên, đồng thời vạch ra phương thế để chiến đấu và chiến thắng, Tin Mừng hôm nay đã trình bày cuộc trường chay 40 đêm ngày của Đức Kitô và sự chiến thắng của Ngài trên sự dữ với chính hành trang lời Chúa và sự khiêm nhu tùng phục Thánh ý Chúa Cha.

Vẫn biết Đức Tin chính là một hồng ân nhưng không của Thiên Chúa. Tuy nhiên, không vì thế mà người kitô hữu không phấn đấu gì hết, cứ “ngồi chờ sung rụng” hay áp dụng chiến thuật “bất chiến tự nhiên thành” là mọi sự sẽ được giải quyết. Các bài đọc Lời Chúa chúng ta vừa nghe công bố hôm nay là một câu trả lời thích đáng : Đức tin, đó chính là cuộc lên đường, chiến đấu và chiến thắng.

Quả thật, trong và với quyền năng của Thiên Chúa, Chúa Giêsu có cần chi đâu phải “lặn lội vào hoang mạc” để dành ra tới 40 ngày để cầu nguyện và tĩnh tâm, để chấp nhận đương đầu với những cơn cám dỗ của ác thần. Phải chăng, Ngài muốn nói với chúng ta rằng : “Khi chấp nhận nhập thể làm người, Ta muốn thực sự đồng hành và liên đới với toàn thể nhân loại, một nhân loại bất trung, phản bội và đầy tính hư tật xấu. Đồng thời, ta cũng muốn dạy cho các ngươi hay rằng : những kẻ không chịu chiến đấu trong mặt trận của Thiên Chúa sẽ không đi tới chiến thắng cuối cùng; và những kẻ không biết ăn năn sám hối và đón nhận Tin Mừng để hoán cải đổi đời, sẽ mãi mãi cách xa nghìn trùng với Vương quốc Thiên Chúa”.

Và như thế, con đường Mùa Chay lại là con đường của cuộc “trường chinh xuyên hoang mạc cuộc đời”, cuộc trường chinh với tính mê tật xấu, cuộc trường chinh với những cám dỗ của “bánh mì hưởng thụ”, cuộc trường chinh với những “ngọn tháp của kiêu căng và hư danh phách lối, cuộc trường chinh với những “đô thành của dục vọng đam mê, của sự giàu sang ích kỷ phù phiếm…”.

Những hoang mạc khắc nghiệt của cuộc đời hôm nay vẫn còn đầy dẫy trên thế giới, nơi mọi quốc gia, gia đình và tận thâm tâm của mỗi người. Đó là những hoang mạc chất chứa bao nhiêu cơn cám dỗ của hận thù sắc tộc, tôn giáo, quyền lợi kinh tế, ý thức hệ…, những cơn cám dỗ để con người lạnh lùng nói “có” với bạo lực, khủng bố, chiến tranh, ly dị, ngoại tình, phá thai…, và sẵn sàng nói “không” với khoan dung và tha thứ, với liên đới và huynh đệ, với chia sẻ và bác ái, với thủy chung và trách nhiệm…

Để nêu gương chiến đấu và chiến thắng, Đức Kitô đã nói “không” với ma quỷ cho dù sau đó Ngài phải trả giá bằng chính cái chết tủi nhục thập giá. Tuy nhiên, chính khi Ngài nói “vâng” với Thiên Chúa, tiếng vâng khi vừa chập chững vào đời “nầy con xin đến để thực thi ý Chúa…” hay tiếng vâng não ruột với nước mắt và mồ hôi máu trong vườn Giết sê-ma-ni “xin vâng ý Cha đừng theo ý Con”, cho đến tiếng vâng cuối cùng : “con xin phó mọi sự trong tay Cha”, Ngài đã đem về chiến thắng lẫy lừng cho Thiên Chúa và cho toàn thể nhân loại mà khúc dạo đầu của bài Thánh thi Phụng vụ giờ Kinh Sáng Mùa Chay phần nào đã nói lên :

Lạy Đức Kitô Mặt Trời công chính
Chúa thật là ngày mới đã lên ngôi !
Ngài phá tan đêm tối phủ lòng người
Cho đức hạnh lại chói ngời kiều diễm…

Như thế, cuộc hành trình Mùa Chay của Hội Thánh hay của mỗi người chúng ta hôm nay, nói cho cùng, chỉ là cuộc thực hành thường xuyên của đức tin, một đức tin sống động làm mới mãi dòng nước Rửa tội chảy xuyên suốt cuộc đời và tràn lan thế giới, một đức tin kiên cường chiến đấu và chiến thắng những cám dỗ và chào thua. Và vì thế, Phụng vụ Mùa Chay thật có lý khi đã thường xuyên lặp lại điệp khúc nầy : “Đây là giờ thuận tiện. Đây là ngày cứu độ”. Amen.