Niềm tin Việt Nam: Mùa vọng, mùa kiếm tìm

Niềm tin Việt Nam minh họa trong dạng truyện ngắn về những đời sống Việt Nam và cách thức họ sống với niềm tin, không phải trong quá khứ, cũng không phải trong tương lai, nhưng ngay trong ngày hôm nay và ngay bây giờ. Đọc Niềm tin Việt Nam, có thể bạn sẽ nhận ra những nhân vật xuất hiện trong Niềm tin Việt Nam chính là bạn, hoặc những người thân trong gia đình, hoặc những người hàng xóm, hoặc những người tín hữu trong xứ đạo của chính bạn.
Maranatha, Nguyễn Trung Tây


Dì Tư đi tới đi lui trong căn phòng khách có lò sưởi đang tí tách cháy đỏ những ngọn lửa của than hồng, có cây Noel bật sáng chưng những ngọn đèn xanh đỏ và những gói quà Giáng Sinh chất đầy dưới gốc. Lưng cúi lom khom, dì Tư lật lật từng gói quà, dáng điệu như đang tìm kiếm. Từ ngoài cửa bước vào, ông Tư cất tiếng,

— Bà làm chi mà lom khom giống như gà mắc đẻ vậy?

Dì Tư không trả lời, tiếp tục đi tới đi lui chung quanh cây Noel. Một tay tiếp tục lật lật những gói quà, miệng dì lẩm bẩm,

— Mới thấy nó đâu đây...

Một lần nữa, ông Tư cất tiếng hỏi,

— Bà làm mất cái chi? Tiền bạc? Hay nhẫn vàng? Hay là tình?

Dì Tư dừng lại, trợn mắt liếc nhìn chồng,

— Ông vừa nói chi?

Rồi dì lắc đầu,

— Thiệt tình! Già rồi mà còn không nên nết!

Ông Tư e hèm, cười miệng móm xọm,

— Tại tui hỏi mà bà không buồn trả lời...

— Ông cứ ăn nói buông tuồng không đầu không đuôi như thế, chỉ để thiên hạ có dịp lời ra tiếng vào. Thím Chín trong Hội Legio bữa hổm càm ràm là, “Hổng biết dì Tư có cất thuốc nhân sâm hải cẩu cho chú Tư uống hay không mà lóng rầy thấy chú Tư có vẻ hồi xuân dữ”…

Ông Tư nhún vai, không nói chi. Thấy chồng yên lặng, dì Tư nhìn quanh,

— Ta nói tui đang nấu cơm. Con Minô nó cuồng chân phóng từ nhà bếp vô phòng khách. Mới thoáng đó đã biến đâu mất tiêu. Trời thì lạnh, tui nghi nó chui vô gốc cây thông, rúc trong đống quà, tìm kiếm hơi ấm. Nhưng kiếm mãi mà vẫn không thấy nó đâu.

Chỉ vào cánh cửa đang mở rộng, dì Tư cự nự,

— Lúc nãy ông bước ra ngoài vườn, ta nói như người khác thì tiện tay đóng lại cánh cửa cho tui nhờ. Cửa mở banh ra như thế kia, tui e nó phóng ra ngoài đường mất tiêu rồi. Con Minô thì nhỏ như con tép. Trời thì lạnh buốt. Chết là cái chắc!

Nghe vợ nói, ông Tư liếc nhìn tới lui. Sau cùng, ông đi thẳng một mạch tới bộ salông kê ở hướng đối diện với cây Noel. Cúi xuống, từ dưới gầm ghế salông, ông lôi ra, ôm gọn trên lòng bàn tay chú chó Nhật Minô nhỏ bằng hai nắm tay trắng toát. Mở đôi mắt ngái ngủ ra nhìn thấy dì Tư, chú chó Nhật lắc lắc đuôi, sủa lên mấy tiếng mừng rỡ. Ông Tư nói,

— Hắn thì trốn dưới gầm ghế, phía bên này. Mà bà thì cứ đi tới đi lui tìm kiếm ở dưới gốc cây Noel.

Ông Tư nhìn vợ, mỉm cười,

— Nói bà đừng giận, tui nghĩ chắc bà phải đo lại độ lão rồi đó.

— Nếu tui phải đo lại độ lão thì ông cũng lo ghé vào bác sĩ tai mà đo lại độ điếc là vừa. Dặn ông bao nhiêu lần rồi, có lò mò chui ra vườn thì cũng làm ơn chịu khó đóng lại cánh cửa dùm. Để coi, cuối tháng này ông lo mà lấy tiền già của ông ra mà thanh toán chi phí cho cái bill tiền heat trong nhà...

Suy Niệm

Nếu phải định nghĩa, Thiên Chúa bản chất là yêu thương và kiếm tìm. Nếu phải định nghĩa, con người là bội phản và đi hoang. Nhưng bởi yêu thương nhân loại đang lạc loài trong đêm đông giá buốt, Thiên Chúa sẵn sàng bỏ lại sau lưng hết tất cả, từ thiên đàng, cho tới địa vị, luôn cả thiên tính (Phil 2:6-8) để đi tìm chúng ta: những con chiên đi hoang, những chú chó bông Minô lạc loài trong đêm đông rét căm của khí lạnh tội lỗi (Matt 18:12-14, Luke 15:4-7).

Mùa Vọng do đó là mùa kiếm tìm, mùa Trời kiếm đất, mùa Chúa đi tìm chúng ta.

Lạy Chúa, trong Mùa Vọng, xin dạy chúng con đứng lại, thôi không bỏ chạy lang thang trong đêm đen của tội lỗi, để Chúa ôm chúng con lên vai, bồng bế mang về lại căn nhà thiên đàng thương yêu.

www.nguyentrungtay.com