DẬY ĐI VÀ TRỞ VỀ



Có những lúc đời trở thành hoài niệm
Khi hồn ta như phiến đá vô tri
Nắng hay mưa gieo niềm vui sầu bi
Những cảm nghiệm mếm yêu còn hay mất

Đứa con hoang Phúc âm câu chuyên thật
Bóng Cha già đứng thổn thức chờ trong
Yêu thương con mãi đợi không nản lòng
Khi đêm về Niềm ước mong thầm kín


Tình Phụ Tử khiến Cha già bịn rịn
Khi bóng chiều phủ xuống đến lặnh thinh
Người Cha già ngủ thiếp mơ con mình
Theo chân con Ổng những đợi chờ mãi

Con bỏ đi lòng Cha già tê tái
Luôn ưu tư nghĩ lo con nơi đâu
Những năm dài trước ngỏ phiến đá sầu
Ông câm nín Niềm Tin Yêu kỳ vọng


Người con Hoang lâu ngày không tuyệt vọng
Vẫn tin vào lượng hải hà của Cha
Không suy nghĩ đứng phách đậy về nhà
Quyết trở về bên cha Già yêu dấu.