TÂM THƠ CỨU TRỢ



Vỏn vẹn có Năm Tháng trôi qua
Hai cơn Bảo lớn viếng Quảng Đà
Cuồng phong dữ dội chưa từng có
Trong vòng hơn hai chục năm qua

Trân Châu chưa vơi lòng Đất Quảng
Con Voi (Xangsane) mạnh hơn phủ mọi Nhà
Đau thương lan rộng Miền Trung ta
Sơ khởi tính gần trăm người chết


Hàng trăm ghe thuyền nước cuốn mất
Đia Linh Nhân Kiệt Đất Quảng Nam
Miền Đất nghèo khổ, Bảo hoang tàn
Gian lao nghèo thế vẫn bám chặt

Ôm trụ nơi chôn nhau cắt rốn
Nhà tranh vách lá đành vô phương
Chống đở Cuồng phong mạnh khôn lường
Sức gió cấp mười đã tàn phá !


Với những chiếc áo đầy lổ vá
Làm sao che ấm được thân người
Của Dân Quê Quảng đang tả tơi
Cái lạnh mùa Đông đang kéo tới

Nhìn bóng Bà Cụ đang đứng khóc
Trước cảnh nhà tranh đổ mất rồi
Nhìn nữa các Em bé lệ rơi
Mếu máo bên sách vở ngập nước


Ai không đau lòng mắt rướm lệ
Hoang tàn gãy đổ thử lặng nhìn
Hy sinh năm ba chục Mỹ kim
Không là quá lớn ta hải ngoại

Bửa cơm gia đình chi trong quán
Hay chỉ phần nhỏ đi sắm mua
Một buổi cuối tuần chẳng ăn thua
Đó là một đời vốn liếng họ


Bảo cho. .! cảm nghiệm sâu xa đó
Không dành cho hết Dân Quảng Đà
Chỉ cho nạn nhân Bảo Quê nhà
Tiếp tục góp tay xoa dịu họ

Nổi đau Đồng bào mình bất hạnh
Tình nghĩa ta như Sông Thu Bồn
Vẫn đổ nước mát - Đất phù sa
Bao đời cho Đồng khô Xứ Quảng