Đại Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh
Ga 1, 1-5. 9-14


1. Tình yêu Thiên Chúa có một hình thù cụ thể là Đức Kitô

Thiên Chúa là Cha là Mẹ chúng ta, yêu thương chúng ta đến độ đã sai Đức Giêsu Kitô, người con yêu duy nhất của Ngài xuống thế làm người (xx Ga 3, 16), chung sống với loài người, để cứu độ loài người.

Trong mùa Giáng sinh, chúng ta mừng mầu nhiệm Con Thiên Chúa xuống làm người. Tin Mừng hôm nay (Ga 1, 1-5. 9-14) gọi Đức Kitô là Ngôi Lời. Đó là một khái niệm trừu tượng, khó hiểu, làm hao tốn biết bao giấy mực của các nhà chuyên môn. Nhưng tôi, tôi hiểu một cách rất đơn giản như sau: Thiên Chúa là Cha Mẹ. Loài người là con cái. Ngài yêu thương loài người. Và khi yêu, người ta có NHU CẦU phải nói cho người mình yêu biết rằng là mình đang yêu họ. Đôi khi rất thầm kín, và đôi khi cũng rất công khai. (Chính vì thế mà đôi khi chúng ta thấy trên các tường vách của thành phố, hoặc trên những thành cầu của xa lộ một hàng chữ viết run run, như "Valentine, je t'aime". Những câu tuyên ngôn ngắn gọn mang nội dung như thế đã có từ thời ông Ađam bà Evà, và sẽ còn mãi mãi cho đến ngày tận thế).

Cũng tương tự như thế, để diễn tả tình yêu dành cho loài người một cách công khai, Thiên Chúa đã sai Đức Kitô hạ sinh xuống làm người. Tôi hiểu, trong ý nghiã đó mà Tin Mừng theo Thánh Gioan đã gọi Đức Kitô là Ngôi Lời. Nghiã là: Đức Kitô là lời nói mà Thiên Chúa đã dùng để nói với loài người. Lời nói yêu thương. Kể từ khi Đức Kitô xuống thế làm người, lời nói yêu thương đó không còn là một lời nói suông, nhưng đã được cụ thể hóa trong hình thù của Đức Kitô. Tình yêu của Thiên Chúa dành cho loài người - từ đó - có một hình thù rất cụ thể là Đức Kitô. Lễ Giáng sinh của Đức Kitô vì thế được gọi là lễ của tình yêu.


2. Tình yêu của chúng ta cũng cần có một hình hài cụ thể

Cách thức Thiên Chúa dùng để biểu lộ tình yêu của Ngài dành cho chúng ta như trên phải trở thành mẫu mực của tình yêu mà chúng ta dành cho Chúa và dành cho nhau. Nghiã là tình yêu của chúng ta dành cho Chúa và dành cho nhau cũng cần có một hình thù cụ thể nào đó.

Chúng ta không thể nói yêu Chúa, mà không có gì cụ thể đi kèm. Chúng ta cũng không thể nói yêu ai, mà không có gì cụ thể hơn nữa. Đức Kitô có lần đã đặt một câu hỏi với những kẻ theo Ngài như sau: "Tại sao các con cứ NÓI 'Lạy Chúa, lạy Chúa' với Thầy, mà không chịu LÀM theo những điều Thầy dạy?" (xx 6, 46). Ngài cho biết thêm: "Không phải bất cứ ai NÓI 'Lạy Chúa, Lạy Chúa' là vào được Nước Trời" (xx Mt 7, 21). Rồi Ngài khẳng định: "Chỉ những ai LÀM theo ý muốn Thiên Chúa, mới vào được nước đó thôi" (xx Mt 7, 22).

Cho nên yếu tố quyết định không phải là ở lời nói, nhưng là ở việc làm. Đọc kinh, đi lễ, xưng tội, rước lễ... là việc tốt, nhưng chưa đủ để Đức Kitô xếp chúng ta vào hạng người đạo đức. Đạo đức còn hệ tại ở việc làm: làm theo thánh ý Thiên Chúa. Chúa muốn gì, chúng ta làm đó. Chúa dạy gì, chúng ta theo đó. Giữ đạo mà thôi chưa đủ, cần phải SỐNG đạo nữa. Sau khi đi nhà thờ về, chúng ta còn cần phải tiếp tục sống đạo ngoài nhà thờ nữa, từng ngày và trong mọi hoàn của đời sống chúng ta. Đó là điều chúng ta cần làm, để biểu lộ tình yêu cụ thể của chúng ta đối với Thiên Chúa.

Đó là đối với Chúa. Còn đối với nhau, tình yêu của chúng ta dành cho nhau cũng cần có một hình thù cụ thể nào đó. Thư của Thánh Giacôbê Tông đồ quả quyết rằng: "Đức tin không có việc làm là đức tin chết" (xx 2, 17). Lá thư đó đã đưa ra một thí dụ dễ hiểu như sau: "Nếu có người nào đó thiếu ăn, thiếu mặc đến xin anh chị em, mà anh chị em chỉ nói với họ rằng 'hãy đi bình an, hãy ăn cho no, hãy mặc cho ấm', rồi không cho họ một thứ gì, thử hỏi lời chúc ấy có ích lợi gì?" (xx 2, 15-16).

Trong mùa Giáng sinh, chúng ta cũng thường chúc nhau. Những lời cầu chúc tốt đẹp nhất và thánh thiện nhất. Nhưng nếu chúc người một Giáng sinh vui, mà chúng ta không làm một cái gì cụ thể cho họ vui, thì lời chúc ấy có ích lợi gì. Nếu chúc người một Giáng sinh an bình, mà chúng ta vẫn tiếp tục xích mích với họ, không làm một cái gì cụ thể để tái lập hòa bình với họ, thì lời chúc ấy có ích lợi gì. Nếu chúc người một Giáng sinh yêu thương, hợp nhất, mà chúng ta vẫn tiếp tục giận hờn, chia rẽ, không làm một cái gì cụ thể để giao hòa, kết hợp với họ, thì lời chúc ấy có ích lợi gì, v. v.

Từ những lời chúc chúng ta bước sang đời sống thực tế. Thí dụ, nếu có ai đó nói rằng họ dư thiện chí trong việc xây dựng cộng đoàn - xây dựng Nước Chúa ở trần gian - mà luôn tìm cách tránh mặt, hoặc không hề cộng tác làm một bất cứ một việc gì cụ thể, thì thiện chí ấy có ích lợi gì.

Rồi từ đời sống cộng đoàn, chúng ta bước sang đời sống riêng tư hoặc gia đình. Thí dụ, nếu có ai đó nói rằng họ yêu vợ (yêu chồng) mình, mà không làm thêm cái gì, thì tình yêu ấy chưa có hình thù cụ thể. Nếu có ai đó nói rằng họ hiếu thảo với cha mẹ mình, mà không làm thêm cái gì, thì sự hiếu thảo ấy chưa có hình thù cụ thể. Nếu có ai nói rằng họ yêu con yêu cháu, mà không làm thêm cái gì, thì tình yêu đó chưa có hình thù cụ thể...

Tôi biết, có một mẹ già bị cô con gái lớn của mình trách rằng bà đã không thương cô. Bà hỏi lại: tại sao con biết mẹ không thương con? Cô trả lời: vì cả đời, mẹ chưa hôn con được một cái nào! (...)

Lời trách móc ấy kể cũng quá đáng, đối với một bà mẹ Việt Nam, ảnh hưởng một nền văn hóa không quen biểu lộ tình cảm ra ngoài. Nhưng tôi thấy quả thực người con ấy cũng cần cảm được một cái gì cụ thể, cá biệt nơi tình thương của mẹ, hơn là những hy sinh không tên không tuổi, rất chung chung như nấu cơm, giặt giũ, dọn giường, v.v... mà hằng ngày mẹ cô vẫn làm cho cô. Tình cảm kín đáo quá cũng là một thiếu sót. Và tình yêu không hình thù cụ thể là một tình yêu vô tình, vô vị.


Anh Chị Em thân mến!

Trong Thánh lễ này và trong mùa Giáng sinh năm nay, chúng ta hãy cầu nguyện lẫn cho nhau, để tình yêu chúng ta dành cho Chúa và dành cho nhau, luôn có được một hình thù cụ thể nào đó. Thiên Chúa là Đấng đã mặc cho tình yêu của Ngài một hình thù cụ thể là Đức Kitô, Ngài cũng có thể mặc cho tình yêu của chúng ta dành cho Ngài và dành cho nhau - chiều nay và suốt đời - một hình thù cụ thể tương xứng. Vì Ngài là Cha là Mẹ chúng ta, còn chúng ta là con cái của Ngài. Amen.

Trích Người Tín Hữu