CHỦ NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mc 10, 46-52

Anh chị em thân mến,

Tuần này, Giáo Hội đưa ra một vấn đề cho mỗi người trong chúng ta tự trả lời, đó là Đức Tin của mình và lòng thương xót của Chúa, có phù hợp ăn khớp với nhau không trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

1. Đức tin là điều kiện để nhận ơn lành của Chúa.

Chúa Giê-su chữa lành bệnh tật dễ như chúng ta lấy đồ vật trong túi ra, nhưng quan trọng hơn đó chính là đức tin của người mù cũng như của những người xin Chúa chữa lành bệnh cho họ, nếu họ không có đức tin, hoặc là họ không tin Chúa Giê-su sẽ làm được, thì việc chữa lành khó khăn gấp nhiều lần, do đó, đức tin là điều quan trọng nhất đối với chúng ta. Đức tin làm cho chúng ta thấy được Thiên Chúa hiện diện trong cuộc sống của mình cũng như của anh em, và nhờ đức tin mà lời của chúng ta có một “sức mạnh” trước mặt Thiên Chúa.

Con người ta có thấy mới tin, nhưng người mù thành Giêricô đã nghe (chứ không thấy) và đã tin, ông ta đã nghe bằng hai lỗ tai xác thịt nhưng ông đã “thấy” bằng con mắt đức tin, và cái “thấy” này đã làm cho ông ta mạnh dạn tin tưởng rằng Chúa Giê-su có thể làm cho ông được sáng mắt, và do đó bất chấp sự can ngăn của mọi người, bất chấp lời quở mắng của đám đông dân chúng, ông vẫn cứ kêu xin Chúa Giê-su dủ lòng thương xót ông, và rồi đức tin của ông đã chữa ông như lời của Chúa Giê-su nói.

2. Lòng thương xót của Chúa và đức tin của chúng ta.

Trong toàn bộ các sách Phúc Âm, chúng ta đều thấy được tình yêu và lòng thương xót của Chúa Giê-su trải dài trên các chặng đường Ngài đã đi qua, nơi các địa phương mà Ngài đã đến, nơi đâu Ngài cũng bày tỏ một tâm tình yêu mến và xót thương dân chúng, họ như đàn chiên không người dẫn dắt... Nhưng không phải vì thế mà Chúa Giê-su dễ dãi làm phép lạ cho họ, bằng chứng là Ngài đã không làm một phép lạ nào ở quê nhà, bởi vì họ không có lòng tin, hay nói cách khác, họ đã coi thường Chúa Giê-su khi cùng nhau nói : “Ông này không phải là con của bác thợ mộc Giu-se sao. ..?”

Đối với Chúa Giê-su, bệnh tật phần xác có liên quan đến phần hồn, bệnh phần xác là ngọn, bệnh phần hồn là gốc, chữa gốc thì ngọn cũng lành, cho nên khi nói với người mù : “Anh hãy về đi, đức tin của anh đã cứu anh”, thì Chúa Giê-su cũng mạc khải cho chúng ta thấy một điều rất quan trọng : lòng thương xót của Ngài vốn đã có trên con người chúng ta, bao trùm cả vũ trụ, chỉ cần chúng ta tin, thì mọi việc sẽ được giải quyết nhẹ nhàng. Bởi vì đức tin thuộc về hồn, và chữa lành thuộc về xác, khi chúng ta tin là lúc chúng ta được chữa lành. Muốn thì được.

Anh chị em thân mến,

Lòng thương xót của Chúa đã bao trùm thế giới này, đã trải dài trong cuộc sống của mỗi người chúng ta, việc còn lại là do lòng tin của chúng ta mà thôi.

Có người tin nhưng vẫn còn hồ nghi vào tình thương và quyền năng của Thiên Chúa; có người tin nhưng đức tin của họ được đo bằng vật chất : cầu không được thì oán trách và bỏ cuộc; có người tin nhưng lòng tin “chập chờn” trước những thử thách mà có lúc họ cho rằng : Thiên Chúa không tồn tại...

Thánh lễ Misa là nơi mà Chúa Giê-su tỏ lộ lòng thương yêu vô bờ bến của Ngài đối với nhân loại, và là nơi mà đức tin của mỗi người trong chúng ta được củng cố kiện toàn nhất, bởi vì nơi đây –thánh lễ- chúng ta được ăn và uống Máu Thịt của Chúa Giêsu Ki-tô, Đấng chữa lành bệnh tật trong tâm hồn và nơi thân xác của chúng ta.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.