CHÚA NHẬT XXVIII (TN B)
Dẫn nhập đầu lễ :
Lời mời gọi xuyên suốt của Tin Mừng đó chính là bước theo Đức Kitô Đấng Là Đường, Sự Thật và Sự Sống. Cách riêng, sứ điệp phụng vụ Chúa Nhật hôm nay muốn chúng ta tập chú vào việc theo Đức Kitô bằng con đường từ bỏ, bằng sự quảng đại biết chia sẻ, trao ban và tận hiến. Đó cũng có nghĩa là chấp nhận tự bóc lột chính mình để trở nên giàu có nơi Thiên Chúa và làm phong phú cho tha nhân. Đây quả là một cuộc vượt qua anh hùng cần sức đỡ nâng của Thiên Chúa, cần niềm trông cậy vững vàng để con đường dẫn tới Thiên Chúa và đến với anh em không bị chắn lối bởi sự “giàu có thế gian”, để ánh sáng tình yêu và chân lý không bị vụt tắt trong cõi lòng vì những chướng ngại của gia tài thế tục.
Giờ đây…….
Giảng Lời Chúa :
1. Khi con người hăm hở đi tìm giàu có :
Trong những năm vừa qua, trên những nẻo đường Đất Nước, người ta hay nói tới hai loại “đi tìm” được rất nhiều người hưởng ứng : Tìm vàng và tìm trầm. Bởi chưng được vàng hay được trầm đều là được của cải, sẽ dẫn tới giàu sang phú quí. Trong mấy tháng vừa qua ở cái đất Phú Yên nầy đi nơi nào cũng nghe kháo láo về một dân đi điệu trúng Trầm đậm ở Hòa Vinh. Nghe người ta được trầm mà trong lòng ai ai cũng tỏ ra háo hức. Quả thật của cải, sự giàu sang có một mãnh lực thu hút đến diệu kỳ. Chẳng thế, mà có không biết bao người vì ham mê của cải đã táng tận lương tâm, đã không từ một thủ đoạn gian ác nào để có cho bằng được. Bao nhiêu vụ tiêu cực bê bối tham nhũng của cán bộ nhà nước được báo chí phanh phui trong những năm tháng qua phải chăng cũng do nguyên nhân chính yếu là ham mê của cải, ham muốn giàu sang. Có tiền mua tiên cũng được mà ! Hay sung sướng hả hê như tên trọc phú được Chúa Giêsu hư cấu trong câu chuyện ngụ ngôn nơi tin mừng Ma-cô 12, 16-21 :
“Có một người phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng :”Mình phải làm gì đây ? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa màu !” Rồi ông ta tự bảo : “Mình sẽ làm thế nầy : phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng : hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, ăn uống vui chơi cho đã!”
Quả thật, nếu hăm hở đi tìm của cải, sự giàu có để rồi dừng lại tại cái biên giới của sự hưởng thụ ích kỷ và ăn chơi phóng đãng, thì quả thật, đó là một sự giàu có đáng bị lên án như chính Chúa Giêsu đã làm : "Khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có.." (Lc 6, 24), một sự giàu có được Ngài nhận định cách rất bi quan : "Người giàu khó vào Nước Trời" (Mt 19, 23-24).
Mà không phải chỉ dừng lại ở chỗ ăn chơi phóng đãng và ích kỷ hưởng thụ, sự giàu có bị Thiên Chúa kết án, bị Đức Kitô điểm mặt còn là sự giàu có vênh váo bất cần Thiên Chúa và kiêu căng bũn xĩn xa cách anh em đồng loại:
"Vì Dân Ta đã làm hai điều bất hảo :chúng đã bỏ Ta, mạch nước hằng sống, để đào cho mình những cái bể rò, không chứa được nước" (Gr 2, 13).
- La-da-rô nghèo khổ, thèm ăn những thức ăn trên bàn ăn của ông ấy rơi xuống mà ăn cho no nhưng chẳng ai cho (Lc 16, 19-21).
Như vậy, liệu còn có sự giàu có nào đáng được trân trọng và nỗ lực kiếm tìm hay không ?
Có lẽ câu chuyện “người thanh niên giàu có đến đặt vấn đề với Chúa Giêsu trong Tin Mừng Mác-cô vừa mới được công bố hôm nay : “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp ?” là một câu trả lời hết ý !
2. Một sự giàu có đích thực đáng phải đi tìm :
Trong ánh mắt của Đức Kitô, người thanh niên “có nhiều của cải” lại “biết tuân giữ các lề luật ngay từ thuở nhỏ”, nhất là các lề luật nhân bản “chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ kính cha mẹ” quả thật anh ta đã bước gần tới ngưỡng cửa Nước Trời, bước gần tới cái giàu có trọn lành trọn hảo mà không phải ai cũng có thể đạt được. Chính vì thế, “Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến”.
Nhà chú giải kinh thánh J.Putin trong tác phẩm “Jésus, l'histoire vraie” đã nhận xét thâm thúy trích đoạn Tin Mừng nầy bằng những lời sau :
Một ánh mắt đầy âu yếm và quý trọng, được diễn tả ngay thành một lời mời gọi tha thiết: "Anh chỉ có thiếu một điều là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi".
Đức Giêsu đề nghị anh đi xa hơn nữa trên con đường tìm kiếm Thiên Chúa, con đường tuy gồ ghề nhưng chỉ là nối tiếp con đường anh đã đi từ thuở nhỏ để được sự sống đời đời làm gia nghiệp; đó là : từ bỏ của cải để cho người nghèo.
Nhưng điều hoàn toàn mới nằm trong lời mời gọi ở câu kết: "Rồi hãy đến theo tôi". Đức Giêsu mời gọi người Do thái trung thực này vượt lên khỏi đức tin của cha ông để gắn bó với Người, là trở nên môn đệ của Người.
"Nghe lời đó", cuộc gặp gỡ đầu tiên đến đây đã diễn tiến đầy hứa hẹn, bỗng đột ngột chấm dứt: "Người thanh niên sa sầm nét mặt, và buồn rầu bỏ đi". Thánh sử cho ta biết, bởi vì "anh ta có nhiều của cải".
"Trên đường đi theo Đức Giêsu, người thanh niên giàu có này vấp phải một chướng ngại, đó là lòng gắn bó với gia tài sản nghiệp. Của cải như tấm kính mờ đã che lấp ánh sáng, lúc ánh sáng muốn thâm nhập vào lòng anh. "Anh sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi". Đức Giêsu đã đem lòng yêu mến anh. Nếu niềm hy vọng có một con đường dẫn thẳng tới Thiên Chúa đã khơi dậy niềm vui to lớn thế nào thì giờ đây, thay vào đó, là một nỗi buồn sâu xa không kém" (Jésus, l'histoire vraie", Centurion, tr-234).
Như vậy, có một một sự giàu có đáng phải bỏ công kiếm tìm, cho dù phải trả giá đắt đó chính là “đáp lại tiếng gọi của Đức Kitô”, đó chính là biết sẵn sàng sẻ chia bác ái, đó là bỏ lại đằng sau tất cả để tiến bước trên con đường của Tin Mừng; đó cũng chính là sự khôn ngoan đích thực như sách Khôn Ngoan đã ví von : “vì vàng trên cả thế giới so với Đức Khôn Ngoan cũng chỉ là cát bụi, và bạc, so với Đức Khôn Ngoan, cũng kể như bùn đất.” (BĐ 1)
3. Đừng để ánh sáng vụt tắt trong cõi lòng !
Người thanh niên giàu có vừa đi khỏi, Đức Giêsu liền đưa mắt nhìn các môn đệ đang "ở chung quanh Người".
+Người tuyên bố: "những người giàu có thì khó vào nước Thiên Chúa biết bao". Người còn làm cho các môn đệ sững sờ hơn khi nhấn mạnh theo kiểu Phương Đông : "Con lạc đà chiu qua lỗ kim còn khó hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa".
+J.Putin giải thích: "Các môn đệ càng thấy sửng sốt hơn nữa vì theo cách giữ đạo thời đó, thì càng giàu càng có nhiều thuận lợi. Có nhiều tiền thì người giàu có thể dâng lễ vật cho Thiên Chúa theo luật buộc để được xá tội, có thể dâng cúng một phần mười tài sản mà các tư tế đòi, hoặc có thể bố thí cho người nghèo... Dường như có một thoả thuận ngầm giữa Thiên Chúa và những người giàu. Như vậy, giàu có của cải không phải là dấu chỉ của người đẹp lòng Thiên Chúa đó sao?" (Sđd, trang 234).
Bởi đó mới có câu hỏi: thế thì ai mới có thể được cứu rỗi? "Nếu người giàu không được cứu rỗi, thì còn ai có thể được?". J.Putin giải thích tiếp: "Nếu họ theo sát lối tư duy của đạo truyền thống, họ là những người không có đủ tiền mua những lễ vật dồi dào, cũng không mua được những bộ chén dĩa cần thiết để giữ luật lệ về sạch sẽ. Còn người giàu, họ có thể mà!" (Sđd, tr-235).
+Nhìn các môn đệ một lần nữa Đức Giêsu nói thêm: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được". Đây là lời tuyên xưng niềm tin-cậy đã ghi một dấu ấn quan trọng trong lịch sử Kitô giáo ngay từ buổi đầu. Thiên thần đã chẳng tuyên bố với Apraham về việc Sara sẽ làm mẹ, dù bà hiếm muộn và đã già : "Có phép lạ nào mà Chúa không thực hiện được?". Và thiên thần đã chẳng tuyên bố với Đức Maria về việc bà Êlisabét sắp sinh con trong lúc tuổi già : "Bởi vì không có gì mà Thiên Chúa không làm được" đấy sao? Chúng ta không được cứu độ bằng việc thực thi các lề luật, hoặc nhờ những của lễ sang trọng quý giá, hay nhờ việc từ bỏ, hy sinh anh hùng; ơn cứu độ là ân huệ cần phải đón nhận, chính Thiên Chúa đưa ta vào Nước Trời, ân sủng của Người có thể làm nên những việc lạ lùng. Câu nói trên của Đức Giêsu là một lời cổ vũ làm cho cái khó của sứ điệp trước giảm nhẹ đi.
Và cũng từ lời phát biểu đó, chúng ta mới thấy tỏa sáng lên chân lý khó hiểu và ngược đời của tin Mừng Tám Mối Phúc Thật : “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó vì Nước Trời là của họ”.
Câu chuyện kết thúc khi Phêrô hỏi: "Thầy coi, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy". Đức Giêsu hé mở cho thấy niềm vui "gấp trăm lần", những gì đã từ bỏ, niềm vui ấy bất cứ ai đã bỏ mọi sự vì Người và vì Tin Mừng sẽ cảm nghiệm được "ở đời này" và "đời sau". Nhưng Người cũng không che dấu những cuộc "bách hại" đang chờ họ. J.Putin kết luận: "Người môn đệ phải tham gia vào việc rao giảng Tin Mừng với Đức Giêsu... Nhưng cũng như Người, giữa niềm vui về những điều thiện hảo của Nước Chúa, họ phải chuẩn bị để chịu những cuộc bách hại. Ngay từ buổi đầu, Đức Giêsu đã đào tạo họ theo chiều hướng này! Phạm trù để phân xử đều bị đảo lộn. Người giàu mà ta trông thấy đang ở chỗ nhất, nay bị đưa xuống chỗ rốt hết trong Nước Trời. Còn môn đệ và người nghèo được mời lên mời vào chỗ nhất, sau khi đã cùng Thầy mình trải qua thử thách của sự bách hại" (Sđd, tr-235).
Tóm lại, sứ điệp Lời Chúa hôm nay muốn chúng ta tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm Nước Thiên Chúa, tìm kiếm sự trọn lành thông qua con đường do chính Chúa Giêsu đề nghị : con đường của khó nghèo, khiêm hạ, con đường biết quảng đại bóc lột chính mình, bán đi những của cải cồng kềnh, những gia tài nặng nề che chắn lối đi tới Thiên Chúa và nẽo đến với tha nhân. Đó chính là sự từ bỏ và hy sinh của một trái tim anh hùng và quảng đại, một trái tim thà bị rướm máu vì mất tất cả chứ không thể để ánh sáng vụt tắt đi vì bị bao vây bởi những gia tài và của cải trần tục như chàng thanh niên Do Thái hôm xưa : “anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải”.
Trong lịch sử Hội Thánh đã có biết bao con người nam cũng như nữ đã mạnh mẽ quảng đại đáp lại tiếng gọi của Chúa Giêsu “hãy đến theo tôi” sau khi đã anh hùng hy sinh tất cả, cho đi tất cả, cả mạng sống của mình.
Người ta nói rằng : Bất kỳ ai xin vào Tu hội Nữ Tử Bác Ái của Mẹ Têrêsa Calcutta đều nhận được một tờ giấy có ghi câu hỏi này: Tại sao bạn muốn trở nên một Nữ Tử Bác Ái? Các bạn trẻ thường trả lời:
- Con muốn tìm một đời sống cầu nguyện
- Con muốn sống đời sống khó nghèo
- Con muốn hiến thân phục vụ người nghèo
Và một trong các bạn trẻ đã viết như sau: “Thưa mẹ, đã nhiều lần con như nghe thấy tiếng Chúa Giêsu mời gọi con tận hiến trọn đời sống cho Ngài. Con đã suy nghĩ nhiều, tự hỏi chính mình và các vị linh hướng xem Chúa muốn con vào dòng nào. Cuối cùng con đã quyết định chọn tu hội của Mẹ vì con muốn có cơ hội từ bỏ mọi giầu sang trần thế, để bước vào cuộc sống nghèo khó và hy sinh.”
Và không chỉ nghèo khó hy sinh cho riêng mình nhưng là để sẻ chia và làm cho kẻ khác được sống và sống phong phú, như sự hy sinh của ông họa sĩ già trong câu chuyện “chiếc lá cuối cùng” của J. London :
Có một người nữ bệnh nhân đếm từng ngày sống thoi thóp của mình bằng những chiếc lá rụng dần từ một cành cây nhìn thấy qua khung cửa sổ. Đến khi trên cành chỉ còn một chiếc lá duy nhất, cô nói với người thân của mình: “Nếu đêm nay, chiếc lá cuối cùng không còn nữa, em sẽ chết!” Ở phòng trọ bên dưới, có một hoạ sĩ tình cờ nghe được. Nửa đêm, giữa trời tuyết lạnh lẽo, ông bắc thang vẽ một chiếc lá vàng ở bức tường sát cành cây khô. Lúc hoàn tất kiệt tác cũng là lúc người ta thấy ông chết trong băng giá. Nhưng sáng hôm sau, người bệnh thức dậy, nhìn lên cành cây và reo lên: “Em vẫn còn có thể sống một hôm nữa!”
Không biết cô gái ấy sống bao nhiêu nữa, nhưng điều chắc chắn là người họa sĩ đã nằm xuống trong hạnh phúc tuyệt vời. Ông đã dám sống từ bỏ, đã quảng đại hy sinh mạng sống mình để kéo dài sự sống cho người khác.
Và chúng ta tin rằng, những nghĩa cử hy sinh như thế sẽ làm cho những trái tim trở thành bất tử, bởi vì ánh sáng không bao giờ vụt tắt trong cõi lòng của họ.
Giuse Trương Đình Hiền
Đừng để ánh sáng vụt tắt trong cõi lòng !/B>
Dẫn nhập đầu lễ :
Lời mời gọi xuyên suốt của Tin Mừng đó chính là bước theo Đức Kitô Đấng Là Đường, Sự Thật và Sự Sống. Cách riêng, sứ điệp phụng vụ Chúa Nhật hôm nay muốn chúng ta tập chú vào việc theo Đức Kitô bằng con đường từ bỏ, bằng sự quảng đại biết chia sẻ, trao ban và tận hiến. Đó cũng có nghĩa là chấp nhận tự bóc lột chính mình để trở nên giàu có nơi Thiên Chúa và làm phong phú cho tha nhân. Đây quả là một cuộc vượt qua anh hùng cần sức đỡ nâng của Thiên Chúa, cần niềm trông cậy vững vàng để con đường dẫn tới Thiên Chúa và đến với anh em không bị chắn lối bởi sự “giàu có thế gian”, để ánh sáng tình yêu và chân lý không bị vụt tắt trong cõi lòng vì những chướng ngại của gia tài thế tục.
Giờ đây…….
Giảng Lời Chúa :
1. Khi con người hăm hở đi tìm giàu có :
Trong những năm vừa qua, trên những nẻo đường Đất Nước, người ta hay nói tới hai loại “đi tìm” được rất nhiều người hưởng ứng : Tìm vàng và tìm trầm. Bởi chưng được vàng hay được trầm đều là được của cải, sẽ dẫn tới giàu sang phú quí. Trong mấy tháng vừa qua ở cái đất Phú Yên nầy đi nơi nào cũng nghe kháo láo về một dân đi điệu trúng Trầm đậm ở Hòa Vinh. Nghe người ta được trầm mà trong lòng ai ai cũng tỏ ra háo hức. Quả thật của cải, sự giàu sang có một mãnh lực thu hút đến diệu kỳ. Chẳng thế, mà có không biết bao người vì ham mê của cải đã táng tận lương tâm, đã không từ một thủ đoạn gian ác nào để có cho bằng được. Bao nhiêu vụ tiêu cực bê bối tham nhũng của cán bộ nhà nước được báo chí phanh phui trong những năm tháng qua phải chăng cũng do nguyên nhân chính yếu là ham mê của cải, ham muốn giàu sang. Có tiền mua tiên cũng được mà ! Hay sung sướng hả hê như tên trọc phú được Chúa Giêsu hư cấu trong câu chuyện ngụ ngôn nơi tin mừng Ma-cô 12, 16-21 :
“Có một người phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng :”Mình phải làm gì đây ? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa màu !” Rồi ông ta tự bảo : “Mình sẽ làm thế nầy : phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng : hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, ăn uống vui chơi cho đã!”
Quả thật, nếu hăm hở đi tìm của cải, sự giàu có để rồi dừng lại tại cái biên giới của sự hưởng thụ ích kỷ và ăn chơi phóng đãng, thì quả thật, đó là một sự giàu có đáng bị lên án như chính Chúa Giêsu đã làm : "Khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có.." (Lc 6, 24), một sự giàu có được Ngài nhận định cách rất bi quan : "Người giàu khó vào Nước Trời" (Mt 19, 23-24).
Mà không phải chỉ dừng lại ở chỗ ăn chơi phóng đãng và ích kỷ hưởng thụ, sự giàu có bị Thiên Chúa kết án, bị Đức Kitô điểm mặt còn là sự giàu có vênh váo bất cần Thiên Chúa và kiêu căng bũn xĩn xa cách anh em đồng loại:
"Vì Dân Ta đã làm hai điều bất hảo :chúng đã bỏ Ta, mạch nước hằng sống, để đào cho mình những cái bể rò, không chứa được nước" (Gr 2, 13).
- La-da-rô nghèo khổ, thèm ăn những thức ăn trên bàn ăn của ông ấy rơi xuống mà ăn cho no nhưng chẳng ai cho (Lc 16, 19-21).
Như vậy, liệu còn có sự giàu có nào đáng được trân trọng và nỗ lực kiếm tìm hay không ?
Có lẽ câu chuyện “người thanh niên giàu có đến đặt vấn đề với Chúa Giêsu trong Tin Mừng Mác-cô vừa mới được công bố hôm nay : “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp ?” là một câu trả lời hết ý !
2. Một sự giàu có đích thực đáng phải đi tìm :
Trong ánh mắt của Đức Kitô, người thanh niên “có nhiều của cải” lại “biết tuân giữ các lề luật ngay từ thuở nhỏ”, nhất là các lề luật nhân bản “chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ kính cha mẹ” quả thật anh ta đã bước gần tới ngưỡng cửa Nước Trời, bước gần tới cái giàu có trọn lành trọn hảo mà không phải ai cũng có thể đạt được. Chính vì thế, “Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến”.
Nhà chú giải kinh thánh J.Putin trong tác phẩm “Jésus, l'histoire vraie” đã nhận xét thâm thúy trích đoạn Tin Mừng nầy bằng những lời sau :
Một ánh mắt đầy âu yếm và quý trọng, được diễn tả ngay thành một lời mời gọi tha thiết: "Anh chỉ có thiếu một điều là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi".
Đức Giêsu đề nghị anh đi xa hơn nữa trên con đường tìm kiếm Thiên Chúa, con đường tuy gồ ghề nhưng chỉ là nối tiếp con đường anh đã đi từ thuở nhỏ để được sự sống đời đời làm gia nghiệp; đó là : từ bỏ của cải để cho người nghèo.
Nhưng điều hoàn toàn mới nằm trong lời mời gọi ở câu kết: "Rồi hãy đến theo tôi". Đức Giêsu mời gọi người Do thái trung thực này vượt lên khỏi đức tin của cha ông để gắn bó với Người, là trở nên môn đệ của Người.
"Nghe lời đó", cuộc gặp gỡ đầu tiên đến đây đã diễn tiến đầy hứa hẹn, bỗng đột ngột chấm dứt: "Người thanh niên sa sầm nét mặt, và buồn rầu bỏ đi". Thánh sử cho ta biết, bởi vì "anh ta có nhiều của cải".
"Trên đường đi theo Đức Giêsu, người thanh niên giàu có này vấp phải một chướng ngại, đó là lòng gắn bó với gia tài sản nghiệp. Của cải như tấm kính mờ đã che lấp ánh sáng, lúc ánh sáng muốn thâm nhập vào lòng anh. "Anh sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi". Đức Giêsu đã đem lòng yêu mến anh. Nếu niềm hy vọng có một con đường dẫn thẳng tới Thiên Chúa đã khơi dậy niềm vui to lớn thế nào thì giờ đây, thay vào đó, là một nỗi buồn sâu xa không kém" (Jésus, l'histoire vraie", Centurion, tr-234).
Như vậy, có một một sự giàu có đáng phải bỏ công kiếm tìm, cho dù phải trả giá đắt đó chính là “đáp lại tiếng gọi của Đức Kitô”, đó chính là biết sẵn sàng sẻ chia bác ái, đó là bỏ lại đằng sau tất cả để tiến bước trên con đường của Tin Mừng; đó cũng chính là sự khôn ngoan đích thực như sách Khôn Ngoan đã ví von : “vì vàng trên cả thế giới so với Đức Khôn Ngoan cũng chỉ là cát bụi, và bạc, so với Đức Khôn Ngoan, cũng kể như bùn đất.” (BĐ 1)
3. Đừng để ánh sáng vụt tắt trong cõi lòng !
Người thanh niên giàu có vừa đi khỏi, Đức Giêsu liền đưa mắt nhìn các môn đệ đang "ở chung quanh Người".
+Người tuyên bố: "những người giàu có thì khó vào nước Thiên Chúa biết bao". Người còn làm cho các môn đệ sững sờ hơn khi nhấn mạnh theo kiểu Phương Đông : "Con lạc đà chiu qua lỗ kim còn khó hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa".
+J.Putin giải thích: "Các môn đệ càng thấy sửng sốt hơn nữa vì theo cách giữ đạo thời đó, thì càng giàu càng có nhiều thuận lợi. Có nhiều tiền thì người giàu có thể dâng lễ vật cho Thiên Chúa theo luật buộc để được xá tội, có thể dâng cúng một phần mười tài sản mà các tư tế đòi, hoặc có thể bố thí cho người nghèo... Dường như có một thoả thuận ngầm giữa Thiên Chúa và những người giàu. Như vậy, giàu có của cải không phải là dấu chỉ của người đẹp lòng Thiên Chúa đó sao?" (Sđd, trang 234).
Bởi đó mới có câu hỏi: thế thì ai mới có thể được cứu rỗi? "Nếu người giàu không được cứu rỗi, thì còn ai có thể được?". J.Putin giải thích tiếp: "Nếu họ theo sát lối tư duy của đạo truyền thống, họ là những người không có đủ tiền mua những lễ vật dồi dào, cũng không mua được những bộ chén dĩa cần thiết để giữ luật lệ về sạch sẽ. Còn người giàu, họ có thể mà!" (Sđd, tr-235).
+Nhìn các môn đệ một lần nữa Đức Giêsu nói thêm: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được". Đây là lời tuyên xưng niềm tin-cậy đã ghi một dấu ấn quan trọng trong lịch sử Kitô giáo ngay từ buổi đầu. Thiên thần đã chẳng tuyên bố với Apraham về việc Sara sẽ làm mẹ, dù bà hiếm muộn và đã già : "Có phép lạ nào mà Chúa không thực hiện được?". Và thiên thần đã chẳng tuyên bố với Đức Maria về việc bà Êlisabét sắp sinh con trong lúc tuổi già : "Bởi vì không có gì mà Thiên Chúa không làm được" đấy sao? Chúng ta không được cứu độ bằng việc thực thi các lề luật, hoặc nhờ những của lễ sang trọng quý giá, hay nhờ việc từ bỏ, hy sinh anh hùng; ơn cứu độ là ân huệ cần phải đón nhận, chính Thiên Chúa đưa ta vào Nước Trời, ân sủng của Người có thể làm nên những việc lạ lùng. Câu nói trên của Đức Giêsu là một lời cổ vũ làm cho cái khó của sứ điệp trước giảm nhẹ đi.
Và cũng từ lời phát biểu đó, chúng ta mới thấy tỏa sáng lên chân lý khó hiểu và ngược đời của tin Mừng Tám Mối Phúc Thật : “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó vì Nước Trời là của họ”.
Câu chuyện kết thúc khi Phêrô hỏi: "Thầy coi, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy". Đức Giêsu hé mở cho thấy niềm vui "gấp trăm lần", những gì đã từ bỏ, niềm vui ấy bất cứ ai đã bỏ mọi sự vì Người và vì Tin Mừng sẽ cảm nghiệm được "ở đời này" và "đời sau". Nhưng Người cũng không che dấu những cuộc "bách hại" đang chờ họ. J.Putin kết luận: "Người môn đệ phải tham gia vào việc rao giảng Tin Mừng với Đức Giêsu... Nhưng cũng như Người, giữa niềm vui về những điều thiện hảo của Nước Chúa, họ phải chuẩn bị để chịu những cuộc bách hại. Ngay từ buổi đầu, Đức Giêsu đã đào tạo họ theo chiều hướng này! Phạm trù để phân xử đều bị đảo lộn. Người giàu mà ta trông thấy đang ở chỗ nhất, nay bị đưa xuống chỗ rốt hết trong Nước Trời. Còn môn đệ và người nghèo được mời lên mời vào chỗ nhất, sau khi đã cùng Thầy mình trải qua thử thách của sự bách hại" (Sđd, tr-235).
Tóm lại, sứ điệp Lời Chúa hôm nay muốn chúng ta tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm Nước Thiên Chúa, tìm kiếm sự trọn lành thông qua con đường do chính Chúa Giêsu đề nghị : con đường của khó nghèo, khiêm hạ, con đường biết quảng đại bóc lột chính mình, bán đi những của cải cồng kềnh, những gia tài nặng nề che chắn lối đi tới Thiên Chúa và nẽo đến với tha nhân. Đó chính là sự từ bỏ và hy sinh của một trái tim anh hùng và quảng đại, một trái tim thà bị rướm máu vì mất tất cả chứ không thể để ánh sáng vụt tắt đi vì bị bao vây bởi những gia tài và của cải trần tục như chàng thanh niên Do Thái hôm xưa : “anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải”.
Trong lịch sử Hội Thánh đã có biết bao con người nam cũng như nữ đã mạnh mẽ quảng đại đáp lại tiếng gọi của Chúa Giêsu “hãy đến theo tôi” sau khi đã anh hùng hy sinh tất cả, cho đi tất cả, cả mạng sống của mình.
Người ta nói rằng : Bất kỳ ai xin vào Tu hội Nữ Tử Bác Ái của Mẹ Têrêsa Calcutta đều nhận được một tờ giấy có ghi câu hỏi này: Tại sao bạn muốn trở nên một Nữ Tử Bác Ái? Các bạn trẻ thường trả lời:
- Con muốn tìm một đời sống cầu nguyện
- Con muốn sống đời sống khó nghèo
- Con muốn hiến thân phục vụ người nghèo
Và một trong các bạn trẻ đã viết như sau: “Thưa mẹ, đã nhiều lần con như nghe thấy tiếng Chúa Giêsu mời gọi con tận hiến trọn đời sống cho Ngài. Con đã suy nghĩ nhiều, tự hỏi chính mình và các vị linh hướng xem Chúa muốn con vào dòng nào. Cuối cùng con đã quyết định chọn tu hội của Mẹ vì con muốn có cơ hội từ bỏ mọi giầu sang trần thế, để bước vào cuộc sống nghèo khó và hy sinh.”
Và không chỉ nghèo khó hy sinh cho riêng mình nhưng là để sẻ chia và làm cho kẻ khác được sống và sống phong phú, như sự hy sinh của ông họa sĩ già trong câu chuyện “chiếc lá cuối cùng” của J. London :
Có một người nữ bệnh nhân đếm từng ngày sống thoi thóp của mình bằng những chiếc lá rụng dần từ một cành cây nhìn thấy qua khung cửa sổ. Đến khi trên cành chỉ còn một chiếc lá duy nhất, cô nói với người thân của mình: “Nếu đêm nay, chiếc lá cuối cùng không còn nữa, em sẽ chết!” Ở phòng trọ bên dưới, có một hoạ sĩ tình cờ nghe được. Nửa đêm, giữa trời tuyết lạnh lẽo, ông bắc thang vẽ một chiếc lá vàng ở bức tường sát cành cây khô. Lúc hoàn tất kiệt tác cũng là lúc người ta thấy ông chết trong băng giá. Nhưng sáng hôm sau, người bệnh thức dậy, nhìn lên cành cây và reo lên: “Em vẫn còn có thể sống một hôm nữa!”
Không biết cô gái ấy sống bao nhiêu nữa, nhưng điều chắc chắn là người họa sĩ đã nằm xuống trong hạnh phúc tuyệt vời. Ông đã dám sống từ bỏ, đã quảng đại hy sinh mạng sống mình để kéo dài sự sống cho người khác.
Và chúng ta tin rằng, những nghĩa cử hy sinh như thế sẽ làm cho những trái tim trở thành bất tử, bởi vì ánh sáng không bao giờ vụt tắt trong cõi lòng của họ.
Giuse Trương Đình Hiền