Tiếng khóc oa oa của một em bé sơ sinh
Giữa cánh đồng khuya hoang vắng
Nghe lạnh lùng và se thắt
Nhiều lần bị cắt quãng
Bởi tiếng ru ạ ời của mẹ
Bên cạnh một người cha
Cả hai đang chấp tay quỳ gối
Đêm ấy trời không có trăng sao
Gió xếp cánh run run vì cảm động
Mây lởn vởn bịn rịn không nỡ bỏ đi xa
Trên trời có tiếng ca
Của muôn vàn thiên sứ
Vỗ cánh lao xao
Mẹ đặt con vào máng cỏ
Chiên bò lững thững đến xem
Giơ mõm thở phì phào
Noel !
Thơ mầu nhiệm đã ra đời
Và thơ và nhạc và hội hoạ,
Và điêu khắc, kiến trúc vân vân
Đua nhau đi vào vận hội mới
Kết thành bản tình ca muôn muôn thuở
Làm thành bức tranh cao cả tuyệt vời
Làm thành một trời văn hoá Noel
Cho mỗi người , mỗi nhà,
Mỗi dân tộc, mỗi châu lục
Cho cả và thiên hạ
Than ôi !
Đốt cung A - Phòng ba tháng mới cháy xong
Trung Tâm Thương Mại Thế Giới - Hai tháp đôi
Ba giờ thì đổ hết
Nhưng Noel
Một hài nhi bé bỏng nằm trên mấy cọng rơm
Vẫn còn đó
Và Noel còn mãi mãi
Vì Noel là Thiên Chúa ở cùng chúng tôi
Và Noel là Hoà Bình vĩnh cửu.
16.11.2002