Chúa Nhật XXV Thường niên (B): Kỷ lục mới của Tin mừng

Dẫn nhập đầu lễ :

Sứ điệp Phụng vụ Chúa Nhật XXV hôm nay có thể tóm tắt trong ý nghĩa : Khiêm hạ phục vụ chính là cung cách ứng xử chính yếu của người môn đệ Đức Kitô. Trong một thế giới ảnh hưởng nặng nề bởi trào lưu chủ nghĩa cá nhân và hưởng thụ, chuộng vinh quang và danh vọng, Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta phải trở về với sự công chính của Tin Mừng : đó chính là hiền hòa, khoan dung, khiêm tốn phục vụ và luôn hoán cải trở nên bé nhỏ khó ghèo.

Để Lời Chúa thấm nhập vào tâm hồn và biến thành hiện thực cuộc sống, nhất là để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh, chúng ta cùng thú nhận tội lỗi.

Giảng lễ :

Trên mọi đấu trường và thương trường của thế giới, lúc nào cũng xuất hiện những kỷ lục mới: Kỷ lục thể dục-thể thao : chạy nhanh nhất, nhảy cao nhất, bơi nhanh nhất, ném xa nhất…kỷ lục về âm nhạc : đĩa nhạc được xếp vào top-ten; Kỷ lục về sách vở : sách được vào hạng best-seller; Kỷ lục về điện ảnh : phim được nhiều giải Oscar nhất, hay phim có doanh thu cao nhất. Vừa rồi, tạp chí Forbes của Mỹ nêu lên 400 nhà tỷ phú của Hoa Kỳ, trong số đó, người giàu nhất là ông Bill Gates, chủ của hảng phần mềm tin học Microsoft với tài sản trên 50 tỷ đô-la…Cuộc sống quả là một cuộc tranh đua không ngừng để chiếm được “giải nhất”. Về mặt tâm lý, tự bản chất, những cuộc tranh đua đó là một yếu tố cần thiết để hình thành nhân cách. Một người không cố gắng phấn đấu để vượt thắng chính mình và vươn lên thì làm sao có thể đạt tới độ chín mùi của nhân cách. Cũng vậy, về mặt xã hội, việc tranh đua chính đáng, hợp tình hợp lý sẽ đưa xã hội tiến lên. Một xã hội thiếu vắng bầu khí tranh đua mà chỉ răm rắp thi hành những mệnh lệnh sẽ là một xã hội trì trệ, chậm tiến, lạc hậu.

Tuy nhiên, tranh đua để có cái nhất, để đến chỗ đầu không phải lúc nào cũng tốt, cũng mưu cầu lợi ích và mang lại những điều thiện hảo.

- Trong thể thao, đi tìm cái nhất bằng bất cứ giá nào như các vận động viên sử dụng Đôping là một cách ăn gian hèn hạ.

- Trong chính trị, đi tìm vị trí hàng đầu để độc tài cai trị, thoả mãn đam mê quyền lực… như Tần Thủy Hoàng, như Stalin, như Mao trạch Đông…, xem muôn dân như cỏ rác, “nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn”, thì muôn đời sẽ bị kết án và phỉ nhỗ.

- Trong kinh tế, muốn trở nên giàu có nhất mà bất kể lương tâm và sẵn sàng mua gian bán lận, dùng mọi thủ đoạn lọc lừa dối trá, bóc lột, đối xử bất công…thì cái giàu có nhất đó lại trở thành đại gian đại ác.

- Có những cái nhất, vị trí hàng đầu không do tự lực cánh sinh mà do hối lộ, tham nhũng, gian xảo, mua chuộc để tiến thân…thì cái nhất, cái hàng đầu đó sẽ trở thành tệ hại cho xã hội.

Và phải chăng đó chính là cái nhất, cái vị trí hàng đầu mà “con rắn nơi địa đàng đã làm mồi nhữ hai ông bà tổ tông loài người” : "Ngày nào các ngươi ăn nó thì các ngươi sẽ trở thành”người lớn nhất”, trở thành Thiên Chúa”. Không may cho loài người, A-đam và E-Va đã bất kể lời của Thiên Chúa dạy bảo, luật của Thiên Chúa nghiêm cấm, đã ước mơ “làm đầu” nên đã kéo theo một nhân loại sa ngã thảm thương, đánh mất hạnh phúc của địa đàng ban sơ thánh thiện.

Và rồi, bài học đó cứ lặp đi lặp lại hoài trong lịch sử. Ca-in vì không muốn thua em là A-ben trước con mắt Thượng Đế, nên sẵn sàng ra tay sát hại đứa em ruột giữa cánh đồng. Hêrôđê vì sợ em bé mới sinh ở Bêlem sẽ đoạt mất ngai vàng nên đã tàn nhẫn sát hại các trẻ em ở Bêlem từ hai tuổi trở xuống. Và ở giữa cái thế kỷ 20, một thế kỷ mà ánh sáng văn minh đã được rọi đến khắp hang cùng ngỏ hẻm, thì chỉ vì đam mê quyền lực và sợ đánh mất cái vị trí hàng đầu để độc tài cai trị mà Pon-pốt đã ra tay giết hại gần hai triệu đồng bào của chính dân tộc mình…

Phải chăng đó chính là cái cách ứng xử và lý luận của phường vô đạo mà sách Khôn Ngoan cáh đây mấy ngàn năm đã lên tiếng cảnh giác và chúng ta vừa nghe trong BĐ 1 :

“Ta gài bẫy hại tên công chính, vì nó chỉ làm vướng chân ta, nó chống lại các việc ta làm, trách ta vi phạm lề luật, và tố cao ta không tuân hành lễ giáo….Ta hãy hạ nhục và tra tấn nó, để biết nó hiền hòa làm sao, và thử xem nó nhẫn nhục đến mức nào. Nào ta kết án nó chết nhục nhã, vì cứ như nó nói, nó sẽ được Thiên Chúa viếng thăm”.

Và đừng nói chi những chuyện xa xôi. Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật một bối cảnh thật sống động, rất “người” về tập đoàn các tông đồ đang đi theo Chúa truyền đạo. Câu chuyện hôm nay có phần nào giống như phần nối tiếp sau cuộc biến hình trên núi Tabo khi Chúa mạc khải về cuộc khổ nạn, hay như phần tiếp sau cuộc chất vấn tại Cêsarê-Philip, Chúa cũng bày tỏ về đoạn đường khổ nạn sắp xảy đến. Ở đây, không xảy ra cuộc can gián của Phêrô, vì không ai hiểu mô tê gì về chuyện khổ nạn, và cũng ngại không dám đi sâu vào chuyện khó tin ấy. Với cái não trạng, cái tâm thức về một Đấng Mêsia quyền năng cao cả, lẫm liệt oai hùng kia làm sao có thể hiểu nổi một Đấng Cứu Thế chịu đau thương và khổ nhục. Chính vì thế, trước mắt cứ tranh luận, bàn cải xem ai là người chiếm vị trí hàng đầu trong Vương Quốc Thiên Chúa sắp được thiết lập nay mai.

Lại là một cuộc tranh đua về nhất. Xem ra cái ước mơ trần tục với cõi lòng còn nặng trĩu tham sân si, các Tông đồ, những cột trụ cho Giáo Hội tương lai của Chúa Giêsu, những sứ giả đem tin mừng gieo rắc khắp tứ phương thiên hạ, sao mà yếu đuối, sao mà tầm thường! Nhưng tế nhị làm sao. Chúa Giêsu đợi về đến nhà mới “hỏi tội” : “Dọc đường anh em tranh luận chuyện gì thế ?”. Cho tới nước nầy thì “im thin thít’ chứ biết mở miệng làm sao. Và từ đó, các ông được một bài học để đời, một bài học được áp dụng cho toàn thể Dân Chúa từ kẻ cao nhất cho đến người thấp nhất, mà biểu hiện cụ thể chính là danh xưng thường xuyên của vị lãnh đạo tối cao của Hội Thánh : TÔI TỚ CÁC TÔI TỚ.

Nếu nói Chúa Giêsu là một nhà cách mạng, thì yếu tố cách mạng đầu tiên phải chăng là “cách mạng về quan điểm” : “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết và làm người phục vụ mọi người”. Và Ngài đã chứng minh cụ thể vào chiều Thứ Năm trước khi bị trao nộp, khi Ngài quỳ xuống rửa chân cho các môn sinh trong bữa tiệc cuối cùng.

Và kể từ đó, trong nhân loại đã nảy sinh một cuộc đua tranh mới : đua tranh để trở nên bé nhỏ thấp hèn, trở nên hiền lành khiêm hạ, trở nên tôi tớ phục vụ trong quảng đại yêu thương…Hàng triệu vị Thánh được tôn vinh trên bàn thờ Giáo Hội là những chứng từ sống động cho những cuộc “về nhất”, cho những “vị trí hàng đầu” trong cuộc cách mạng của Tin mừng do Chúa Giêsu mang đến. Và hình như trong lãnh vực nầy, cũng đã đang và sẽ có những “kỷ lục” mới, kỷ lục của Tin mừng. Có ai ngờ, người phụ nữ già nua, lưng còng Têrêsa-Calcutta kia lại chinh phục con tim của cả thế giới chỉ vì đã “phá kỷ lục” trong con đường yêu thương và phục vụ người nghèo.

Và để kết thúc bài chia sẻ hôm nay, chúng ta cùng nghe chính lời cầu của Mẹ :

Lạy Chúa,

Xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin

để nhận ra Chúa hôm nay và hằng ngày,

nơi khuôn mặt khốn khổ

của tất cả những người bị thử thách :

những kẻ đói, không chỉ vì thiếu ăn, nhưng vì thiếu Lời Chúa;

những kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước,

nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật, công bằng và tình thương;

những kẻ vô gia cư,

không chỉ tìm kiếm một mái nhà,

nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương;

những kẻ bệnh hoạn và hấp hối,

không chỉ trong thân xác,

nhưng còn trong tinh thần nữa,

bằng cách thực thi lời hy vọng nầy :

“Điều mà ngươi làm cho người bé mọn nhất trong anh em là làm cho chính Ta”