Niềm tin Việt Nam: Điếc, câm, và què

Bóng thánh giá, Nguyễn Trung Tây


Niềm tin Việt Nam minh họa trong dạng truyện ngắn về những đời sống Việt Nam và cách thức họ sống với niềm tin, không phải trong quá khứ, cũng không phải trong tương lai, nhưng ngay trong ngày hôm nay và ngay bây giờ. Đọc Niềm tin Việt Nam, có thể bạn sẽ nhận ra những nhân vật xuất hiện trong Niềm tin Việt Nam chính là bạn, hoặc những người thân trong gia đình, hoặc những người hàng xóm, hoặc những người tín hữu trong xứ đạo của chính bạn.

Chuông cửa nhà reo vang kính coong, kính coong. Bà Miêng nhìn ra cánh cửa gỗ đóng im lìm, rồi lại quay vào tìm kiếm bóng dáng của hai người con trai. Tiếng chuông cửa tiếp tục ấn sâu thúc hối, kính coong, kính coong. Bà Miêng quyết định tắt TV đi tới khung cửa sổ nhìn ngó ra ngoài tìm kiếm bóng dáng của người bấm chuông. Nhưng rất tiếc, bà cũng không thấy chi. Tiếng chuông tiếp tục thúc dục và đếm nhịp những bước chân của bà Miêng tiến tới cánh cửa. Cửa mở he hé bởi sợi dây xích giữ lại cánh cửa, bà Miêng nhìn thấy nơi cánh cửa gỗ là hai người thanh niên tóc vàng hoe hoe mặc quần tây đen, áo sơ-mi trắng, cổ thắt cà-vạt màu xám, tóc tai cắt ngắn gọn gàng. Thấy bà Miêng, hai người thanh niên người Mỹ cúi đầu nhanh nhẹn cất tiếng chào trong tiếng Việt với âm giọng của người Mỹ,

— Chào bà… Bà kó kỏe kông?

Bà Miêng ú ớ buộc miệng kêu, “Ơ!”, rồi nhìn hai người thanh niên Mỹ nói tiếng Việt, không biết phải phản ứng ra sao với tình huống bất ngờ đang diễn ra ngay tại khung cửa nhà. Rất may, ngay lúc đó, cậu Hai Hoàng xuất hiện sau lưng mẹ. Nhìn hai người thanh niên, cậu Hai cười nhã nhặn nói, “Thank you”, rồi nhẹ nhàng đóng hai cánh cửa lại.

— Hai anh chàng này đi giảng đạo đó mẹ. Phải công nhận những người này hay thật, trời nắng hay trời mưa, trời bão hay trời tuyết, họ vẫn thay phiên nhau cứ hai người một đi tới từng nhà gõ cửa giảng đạo.

Bà Miêng thở phào nhẹ nhõm,

— Hên có con ở đây. Nghe họ mở miệng nói tiếng Việt, mẹ giật mình, cứ ú a ú ớ không biết nói sao. Từ hồi qua Mỹ tới bây giờ, đây là lần đầu tiên mẹ nghe người Mỹ mở miệng nói, nhưng không nói tiếng Mỹ mà là tiếng Việt. Có mấy lần đang đi bộ ngoài đường, mẹ gặp mấy người hàng xóm người Mỹ, họ mở miệng chào hỏi thăm. Thấy họ chào, mẹ cũng chào lại.

Cậu Hai tò mò,

— Mẹ chào như thế nào?

Bà Miêng chép miệng,

— Thì nào có biết nói chi ngoài hết Hello rồi lại thank you. Rồi họ nói họ nghe, mẹ nói mẹ nghe, tay họ và tay tao cùng múa, cuối cùng đường ai người đó đi, bởi chẳng ai hiểu ai nói chi hết. Mà bây giờ là còn đỡ chứ hồi mới tới Mỹ, mẹ rầu thúi ruột, bởi ở bên đây ban ngày hai đứa con đi làm hết, chỉ còn một mình tao ở nhà. Đi ra đi vô chán bật TV lên coi phim nghe tin tức, nhưng cũng có hiểu chi đâu. Cầm tờ báo lên đọc, nhưng cũng chẳng hiểu họ viết cái chi ngoại trừ nhìn hình. Thật tình cứ y như người mù dở, vừa điếc lại còn vừa câm.

Bà Miêng nói,

— Gần hai mươi năm không ở gần tụi bay. Con cái ở một nơi, bố mẹ ở một nẻo. Giờ Chúa cho gặp lại được hai đứa là mẹ mừng rồi, còn mong chi nữa, nhưng thật tình mà nói, sống ở bên Mỹ, có tuổi cỡ như mẹ thì chỉ mong được đi tìm gặp một người.

Cậu Hai trợn mắt,

— Mẹ nói mẹ muốn đi tìm ai?

Bà Miêng nói ngay,

— Còn ai khác ngoài đi gặp Chúa.

Nghe câu trả lời của mẹ, cậu Hai yên lặng trong khoảng một giây, rồi cất tiếng nói, giọng bắt đầu mất tự nhiên,

— Mẹ nhìn còn khỏe quá mà…

Cậu Hai thả trái banh thăm dò,

— Hay là mẹ đau? Mẹ bị bệnh hả mẹ?

Không trả lời câu hỏi của cậu Hai, bà Miêng nửa đùa nửa thật,

— Không bệnh mà cũng như có bệnh, bệnh điếc, bệnh câm, và què.

Nghe bà Miêng nói, cậu Hai Hoàng nhoẻn miệng cười nói ngay,

— Con hiểu rồi, con hiểu tại sao tự nhiên mẹ lại nói là mẹ muốn được gặp Chúa để Chúa chữa lành bệnh cho mẹ rồi.

Bà Miêng gật gật đầu nói,

— Đâu, mày hiểu như thế nào, nói cho tao nghe thử coi.

Người con trưởng trả lời,

— Mẹ xem coi con nói có đúng không nhé. Mẹ nói mẹ điếc là bởi vì người ở bên đây nói tiếng Anh, mẹ không hiểu chi hết.

Bà Miêng gật đầu, hỏi,

— Còn câm. Tại sao lại câm?

Cậu Hai Hoàng tiếp tục,

— Mẹ nói là từ khi tới Mỹ cho tới bây giờ, mẹ trở thành câm, bởi vì mẹ không nói được tiếng Anh, cho nên có miệng mà cũng như không.

Bà Miêng lại gật đầu,

— Vậy là con biết rồi đó. Từ khi tới Mỹ cho tới nay, tao trở thành câm và điếc. Còn què! Tao nói tao què là bởi vì có đôi chân mà nào có đi được tới đâu. Phố xá bên này xe hơi chạy như mắc cửi, nhìn chóng cả mặt, mà mẹ có biết lái xe đâu, xe đạp thì họa may. Nhưng bên đây có ai đạp xe đạp, nói chi tới chuyện đi bộ. Có muốn đi bộ sang nhà dì Minh thăm vợ chồng dì chú ấy thì cũng đành chịu.

Bà Miêng quay sang nói với cậu Hai,

— Cho nên tự nhiên mẹ nghĩ là nếu có Chúa Giêsu ở đây, mẹ sẽ nhờ con với thằng Ba Hưởng đặt mẹ lên chõng, mang tới gặp Chúa. Nếu không gặp được Chúa, hai anh em con phải mang mẹ lên mái nhà, đục thủng trần nhà, thòng dây mang mẹ xuống, để mẹ được gặp Chúa, nhờ Chúa chữa cho khỏi què, chạy như hươu; khỏi câm, nói tiếng Anh như sáo; khỏi điếc, nghe tiếng Anh như nghe tiếng Việt.

Lạy Chúa, những lúc đôi môi của chúng con đóng lại, xin mở miệng chúng con ra để chúng con ngợi ca danh Chúa; những lúc chúng con trở nên lãng tai, xin chữa lành đôi tai của chúng con để chúng con nhận ra tiếng Chúa đang thì thào ngay cạnh bên; những lúc chúng con té ngã trên đường đời, xin nắn lại đôi chân của chúng con để chúng con đứng dậy bước đi những bước đi mới trong tình yêu của Chúa.

www.nguyentrungtay.com