PHỤC TÙNG VỢ CHỒNG



Bài giải thích của Cha Capuchin Raniero Cantalamessa, cha giảng Phủ Giáo hoàng, về bài đọc hai Chúa Nhật XXI (27.8.2006) như sau:

Người làm chồng, hãy yêu thương vợ mình

Lần này tôi muốn tập trung sự chú ý về bài đọc thứ hai trong ngày (Ephesians 5:21-32) bởi vì bài đọc này có một chủ đề quan tâm lớn cho gia đình

Khi đọc những lời thánh Phaolo với cặp mắt hiện đại, người ta thấy ngay một khó khăn. Phaolo khuyên người chồng phải “thương yêu “ vợ mình (và điều này là tốt), nhưng ngài cũng khuyên vợ phải phục tùng chồng mình, và điều này—trong một xã hội ý thức mạnh và đúng về tính bình đẳng phái tính—xem ra không thể chấp nhận.

Trên thực tế, thực vậy. Về điểm này Thánh Phaolo một phần bị qui định bởi trạng thái tâm lý thời buổi ngài. Tuy nhiên, giải pháp không phải ở tại chỗ loại trừ tiếng “phục tùng” khỏi những tương quan giũa những người chồng và vợ nhưng, có lẽ trong sự phục tùng nhau, cũng như tình yêu cũng phải hỗ tương.

Nói cách khác, không những người chồng phải yêu thương vợ mình, nhưng người vợ cũng phải yêu thương chồng mình. Không những vợ phải phục tùng chồng mình, nhưng người chồng cũng phải phục tùng vợ mình, trong sự thương yêu và phục tùng hỗ tương.

Trong trường hợp này, phục tùng có nghĩa là coi trọng những ước muốn, ý kiến và tính nhạy cảm của người chồng hoặc vợ mình, biết bàn luận, chớ không quyết định về phía mình, có khả năng từ bỏ quan điểm riêng mình. Nói tóm, nhớ rằng cả hai là “vợ chồng,” nghĩa là, nói theo nghĩa đen, những người ở dưới “cũng một ách,” tự do chọn lựa.

Tông Đồ nêu lên cho các người vợ Kitô hữu, như gương mẫu, tương quan tình yêu hiện hữu giữa Chúa Kitô và Giáo Hội, nhưng ngài giải thích liền tình yêu đó hệ tại cái gì: “Chúa Kitô đã yêu thương Giáo Hội và đã hiến mình cho Giáo Hội.” Tình yêu đích thực được tỏ bày trong sự ” hiến” mình cho kẻ khác

Có hai cách bày tỏ tình yêu của mình cho kẻ được yêu. Cách thứ nhất là dâng quà tặng, làm đầy kẻ khác bằng những quà tặng; cách thứ hai, đói hỏi nhiều hơn, hệ tại chịu đau khổ cho người chồng hay vợ mình.

Thiên Chúa yêu chúng ta trong cách thứ nhất khi người tạo dựng chúng ta và làm tràn đầy chúng ta với những sự lành: Trời, đất, hoa, thân xác chúng ta, mọi sự đều là một ân huệ của Người. Nhưng sau đó, lúc thời gian viên mãn, trong Chúa Kitô, Người đã đến với chúng ta và đã chịu đau khổ vì chúng ta, cho tới chết trên thập giá.

Điều này cũng thật trong tình yêu nhân bản. Lúc đầu, những vợ chồng mới cưới bày tỏ tình yêu bằng những quà tặng. Nhưng thời giờ đến cho mọi người khi những quà tặng không đủ. Cần phải có khả năng chịu đau khổ với và cho kẻ mình yêu. Người ta phải yêu mặc dầu những hạn chế người ta khám phá nơi kẻ khác và mặc dầu những lúc lâm cảnh nghèo và bịnh hoạn

Tình yêu đích thực, thì giống tình yêu của Chúa Kitô.

Nói chung, loại tình yêu thứ nhất được gọi là “tìm kiếm tình yêu” (với một tiếng Hy lạp, eros—ái tình), loại th ứ hai, “ban tình yêu” (với tiếng Hy lạp agape—bác aí ).

Dấu chỉ một đôi vợ chồng sang qua từ sự kiếm tới sự ban tình yêu, từ eros tới agape, là thế này: Thay vì nói “Chồng tôi có thể làm gì hơn cho tôi (lần lượt, vợ tôi) mà ông còn chưa làm?” người ta bắt đầu hỏi: “Tôi có thể làm gì hơn cho chồng tôi (hay vợ tôi) mà tôi còn chưa làm?”