Niềm tin Việt Nam: Chú bé vô danh

Chú bé vô danh, Nguyễn Trung Tây
Niềm tin Việt Nam minh họa trong dạng truyện ngắn về những đời sống Việt Nam và cách thức họ sống với niềm tin, không phải trong quá khứ, cũng không phải trong tương lai, nhưng ngay trong ngày hôm nay và ngay bây giờ. Đọc Niềm tin Việt Nam, có thể bạn sẽ nhận ra những nhân vật xuất hiện trong Niềm tin Việt Nam chính là bạn, hoặc những người thân trong gia đình, hoặc những người hàng xóm, hoặc những người tín hữu trong xứ đạo của chính bạn.

Trưa thứ Sáu trong tiệm McDonald’s rộn ràng tiếng chân người nằm ngay giữa phố, Peter, Michelle, và Andy đang ngồi ăn trưa. Nhìn Andy đang chăm chú thưởng thức cái bánh mì sandwich loại double quarter poundercheese, Michell cất giọng hỏi Peter,

— Trên đường lái xe tới đây, tui cứ thắc mắc không hiểu tại sao đại ca lại hứng chí rủ đi ăn trưa vậy? Cái ni chắc là tại hôm nay thứ Sáu giữa tháng, mới lãnh lương phải không? Hèn chi nhìn thấy người đại ca có vẻ nằng nặng…

Peter, tay cầm french fries vàng chiên dòn chấm chấm ketchup đỏ tươi, mắt liếc nhìn Andy, miệng phản đối,

— Có mi nhìn nằng nặng thì có. Lâu rồi, không thấy Andy ghé qua nhà. Tao tưởng hắn bị cô bồ Việt Nam hốt mất hồn rồi. Ai ngờ, speak of the devil, khoảng mười giờ sáng hắn gọi điện thoại vào trong hãng nói có chuyện cần gặp gấp. Tao mới nhớ hôm nay thứ Sáu, trong hãng cũng rãnh rỗi, mà mi nói cũng đúng một phần, lại mới được lãnh lương, tao nhắc điện thoại gọi mi đi ăn trưa luôn.

Michelle cắm ống hút vào ly sinh tố strawberry milkshake, môi dưới chìa ra dài hơn cả một lóng tay,

What a mistake! Vậy mà tui tưởng đại ca tốt bụng, ngày thứ Sáu cuối tuần, thảnh thơi, cho nên đại ca dẫn em gái với em út đi ăn. Nhưng cũng không sao! Tui mà, đại ca biết rồi đó, chỗ nào có đốt nhang là có mặt tui. Đồ chùa mà, không ăn cũng uổng!

Peter cằn nhằn,

— Mi thì lúc nào cũng đốt nhang với đốt khói. Coi chừng lộng giả thành chân, có bữa thằng kép của mi nó bỏ, mi buồn đời dám cạo đầu đi tu như cô Lan trong tuồng Lan và Điệp cho coi. Lúc đó thì đừng có càm ràm, kêu ca.

Michelle lắc lắc đầu,

— Có mà kép bỏ, tui bỏ kép thì có. Nhưng mà đại ca ơi, nếu phải cạo đầu đi tu, tui sẽ làm ma-sơ, làm dì phước, vừa đẹp vừa hiền. Chớ ai quởn quởn đâm đầu đi làm cô Lan, khóc lóc thấy ớn luôn! Nhưng khờ sao, đời đang tươi đẹp tự nhiên mát mát xuống tóc đi tu.

Andy lau cheese và mỡ dính bóng láng quanh miệng,

— Có mà! Bà mà đi tu làm ma-sơ. Làm ma thì có! Mà bà nói như vậy mà không sợ đụng chạm tới mấy người tu hành…

Michelle đưa cao tay ký đầu Andy. Không dè chừng, Andy hứng nguyên năm đầu ngón tay của sư tỷ dộng ngay đỉnh đầu. Ôm đầu, Andy mặt nhăn nhăn lại,

— Nè, mấy lần trước bà dẫn tui đi ăn phở, bà ký đầu tui, tui nhịn nhục, tui nhẫn nhục phụ trọng. Nhưng hôm nay là đại ca bao nghen. Đại ca Peter trả tiền chứ không phải là bà đâu…

Michelle lên giọng răn đe,

— Nhịn là nhục, mà cự là đục. Ăn đục rồi mà vẫn còn cương thì cho đi thăm bác sĩ Cường luôn. Ở đâu mà mi học được mấy chữ nhẫn nhục phụ trọng vậy? Cái ni chắc là lại ngồi coi phim Đại Hàn với phim Tầu tình cảm lê thê khóc sướt mướt với cô bồ Việt Nam của mi phải không? Mà mi đúng là chuyên viên qua sông rồi chặt cầu. Lần sau có kẹt tiền thì đừng có chạy đến gặp sư tỷ, tay gãi gãi đầu, ca bài ca con cá, “Sư tỷ! Wow! Bữa nay mới mua được cái áo Gap màu xanh lá chuối ở đâu vậy? Nhìn đẹp quá ‘chời’”, rồi là chìa tay ra mượn tiền, nhưng chưa bao giờ thấy ghé lại nhà bank trả lại tiền cho ngân hàng.

Andy nhìn Peter,

— Bà không cho tui mượn thì thôi, làm chi mà cự nự um xùm vậy. Bà đừng có tưởng bà có tiền rồi muốn làm chi thì làm. Trên đời ni đâu phải chỉ một mình bà có tiền đâu? Có chi kẹt kẹt tui chạy qua đại ca.

Andy nhìn Peter mong chờ sự trợ giúp của đồng minh. Nhưng không ngờ Peter vừa làm mặt lơ vừa bật đài lên giọng dạy dỗ em út,

— Có mà! Mi không lo học cho lè lẹ đi, ra trường, kiếm việc đi làm… Mommy cứ hỏi tao là, “Sao mạ thấy thằng Andy học mãi mấy năm rồi, mà vẫn chưa thấy hắn ra trường?” Tao mới thưa với mommy, “Hắn mà ra trường chi? Thấy hắn cặp kè, bồ bịch, đi chơi không à!”.

Tưởng là kiếm được đồng minh, nhưng lại bị đại ca bán đứng ngay trong tiệm ăn trước mặt sư tỷ, Andy sa sầm khuôn mặt. Thấy mặt Andy dài hơn cả thước, Peter làm mặt hòa, tay xoa xoa bụng, đổi hướng câu chuyện,

— Ăn hết cái nguyên một cái double quarter pounder rồi mà vẫn còn đói.

Andy gật đầu, nhìn Peter, giọng điệu dò hỏi,

Me too… Ước chi được ăn thêm cái nữa!

Michelle cười cười, nói với Andy,

— May ra có Đức Giêsu ở đây. Nếu có Chúa ở đây, mi mở miệng năn nỉ xin Chúa làm phép lạ hóa ra thêm nhiều cái double quarter pounder với cheese cho mi với đại ca. Lúc đó tha hồ mà ăn, lại khỏi phải trả tiền. Nhớ, đừng có quên xin Chúa làm phép lạ hóa ra thêm french fries với ketchupstrawberry milkshake

Cả Peter với Andy cùng dừng lại, cùng trợn mắt nhìn Michelle chòng chọc, buột miệng kêu,

Wow!

Peter nửa đùa nửa thật,

My gosh! Speak of the devil again! Mi đừng có nói là mi chuẩn bị cạo đầu đi tu đó nhé.

Michelle trợn mắt,

— Tầm bậy! Tui đã nói đời đang đẹp, khùng sao đi tu! Đại ca biết chi không, bởi đại ca với Andy than thở là sao ăn nguyên cả một cái cái bánh mì sandwitch rồi mà bụng vẫn còn đói, khiến cho tui nhớ tới Chúa Nhật vừa rồi tui chở mommy đi lễ 5 giờ chiều. Bởi đã đi lễ buổi sáng rồi, đừng có quên là ca đoàn của tui hát lễ 10 giờ buổi sáng Chúa Nhật, cho nên tui đã tính sẵn trong đầu là tới sân nhà thờ, tui sẽ để mommy ở nhà thờ một mình, rồi một mình ghé vào khu thương xá Valley Fair ở gần đó, đi dạo xem coi Gap có on sale quần áo hay không, chừng một tiếng sau, sẽ quay về đón mommy. Nhưng thấy mommy đang bị cảm, đi đứng có vẻ loạng choạng khiến tui lo, lỡ may có chuyện chi xảy ra thì lại ân hận cả đời, cho nên tui chép miệng nói, “Thôi kệ! Đi vô nhà thờ với mommy”. Bởi vậy mới có chuyện tui đi lễ Chúa Nhật hai lần. Nhưng bởi thế tui mới có dịp nhớ bài Phúc Âm của Chúa Nhật tuần trước.

Nhìn mặt của Peter và Andy vẫn còn đang ngơ ngác, Michelle tố tới,

— Đại ca với Andy còn nhớ bài Phúc Âm tuần trước hay không?

Peter mỉm cười, nụ cười gượng gạo, điệu bộ ngượng ngùng,

— Quên yêu đi tình yêu cũ. Ai mà nhớ! Ông cha vừa mở miệng ra, tao thăng một giấc lên thẳng tới thiên đàng, miệng ngáy khò khò, khỏe re. Tao tỉnh giậy vừa kịp lúc ca đoàn hát, “Tôi tin kính một Thiên Chúa Ba Ngôi…”.

Michelle nhận xét,

— Bắt chước tui đi. Đi lễ lần thứ hai là nhớ liền, nhớ Phúc Âm, nhớ bài giảng, nhớ cha mặc áo lễ màu gì.

Andy cản lại,

— Sư tỷ nói vậy cũng không được, tui vẫn còn nhớ bài Phúc Âm của Chúa Nhật tuần trước mà.

Miệng ngậm ống hút nước sinh tố strawberry milkshake, Michelle thoạt tiên trợn mắt nhìn Andy, sau đó chuyển sang ánh mắt nghi ngờ,

Be honest. Có phải tuần trước mi đi lễ với cô bồ Việt Nam của mi phải không?

Andy đỏ mặt, lắc lắc đầu,

Nah!

Michelle đưa tay sau vành tai, điệu bộ như đang chăm chú nghe ngóng,

Cannot hear you. Just say one word, “Yes” or “No”.

Andy nghi ngờ,

— Sao you biết là tui đi lễ với cô bạn của tui?

Michelle lên mặt đàn chị,

— Nói cho mi biết, đi lễ với bồ, nhất là trong giai đoạn đầu tiên thì chia trí là cái chắc rồi, nhưng lại nhớ bài giảng. Mi biết tại sao? Bởi vì phần hai đứa còn mắc cở lúng túng với nhau, phần muốn lấy điểm với phía bên kia, cho nên trong thánh lễ, hai đứa cùng quay về một hướng là thánh lễ, là ông cha, là bài giảng cho bớt ngượng ngùng. Cái ni người ta nói là yêu là hai người không chỉ nhìn nhau, nhưng còn nhìn về một hướng là như thế. Sau thánh lễ, để lấp đầy bầu không khí loang loãng trong xe, hai đứa còn lôi bài giảng của ông cha ra bình luận, “You thấy bài giảng của ông cha như thế nào?”, như là một “câu chuyện làm quà”, rồi từ “câu chuyện làm quà” đó mới bắt đầu chính thức bước vào câu chuyện riêng tư của hai đứa. Cho nên đi lễ với bồ thì chia trí nhưng mà lại nhớ là như vậy.

Peter thắc mắc,

— Sao mi biết rành vậy? Cứ như nói từ trong bụng mi nói ra.

Andy cũng hỏi ngược lại,

— Ừ, đại ca nói đúng đó, sao bà biết rành vậy? You speak just like from your own experience?

Michelle mặt tỉnh bơ, tiếp tục nói,

— Thật sự ra, bởi đại ca Peter rủ Andy với tui ghé vào McDonald’s ăn trưa khiến tui nhớ tới bài giảng về phép lạ Chúa hóa bánh ra nhiều trong thánh lễ buổi chiều Chúa Nhật vừa rồi. Bữa hôm đó cha nói là thông thường người ta ít nhớ tới chú bé vô danh nhưng rất thảo ăn đã tặng năm ổ bánh mì và hai con cá (John 6:9). Chứ nếu chú bé này ích kỷ, chỉ giữ bo bo cho riêng mình năm ổ bánh và hai con cá, thì không biết ngày hôm đó chuyện chi sẽ xảy ra?

Andy gãi gãi tóc,

— Tui vẫn không hiểu mối liên hệ giữa chuyện đại ca Peter rủ đi ăn trưa với chuyện chú bé vô danh có năm ổ bánh và hai con cá.

Michelle cự Andy,

— Mi nhìn mặt sáng sủa mà bên trong bụng lại tối om. Cái ni giống như mommy hay nói, “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”. Mi thì chỉ được cái tốt nước sơn. Nghĩ thử coi? Không có đại ca móc tiền ra trả, thì làm sao mi có bánh mì sandwich với ketchup ăn chùa?

Andy gật đầu,

I see.

Michelle tiếp tục,

— Thiệt sự ra bữa hôm đó cha còn nói cái ni, nghe cũng hay hay. He said, “Nếu ban trưa, mình đói, mình ghé vào tiệm Phở ăn tô phở, hay là tiệm McDonald’s ăn cái sandwich, hoặc ghé vào Pizza Hut mua cái pizza. Còn linh hồn mình đói, thì mình cũng phải ghé vào tiệm tìm kiếm thức ăn cho linh hồn mình ăn chứ. Nếu không, mình sẽ hóa ra dead man walking, có đúng không”. Sau cùng ông ấy mới kết luận, “Tiệm bán thức ăn cho linh hồn chính là nhà thờ, và Chúa chính là lương thực nuôi sống linh hồn của mình. Vô tiệm Phở, tiệm McDonald’s, Pizza Hut mình phải trả tiền, hoặc cash hoặc credit card, nhưng nhà thờ của Chúa thì không, hoàn toàn miễn phí. Cho nên mại dzô, mại dzô, bà con ơi, ghé vào nhà thờ mua cơm mua bánh mì hằng sống, mại dzô, mại dzô, bà con ơi!”. Tui thích những cái hình ảnh mà cha so sánh. Thực tế, dễ nhớ, dễ hiểu.

Michelle nhìn đồng hồ, cầm bóp, hấp tấp đứng dậy,

My gosh! Tới giờ rồi, tui phải đi đây. Mấy lần trước, đi ăn lunch về trễ, bà chủ cứ liếc liếc nhìn tui làm tui nhột cả người. Cám ơn đại ca! Bye, đại ca. Bye, Andy. Kỳ tới để tui đốt nhang cho! Lần tới mình đi ăn Bún Bò Huế nhé. Tui biết có tiệm Bún Bò Huế mới mở dưới phố Việt Nam. Giờ ăn trưa, thấy người ta xếp hàng dài thòng loòng, nhìn thấy ham!

Nhìn Michelle đang dần dần biến dạng sau khung cửa kiếng của tiệm McDonald’s, Andy nhìn Peter,

— Đại ca có thấy Michelle kỳ này hơi là lạ không?

Peter lắc lắc đầu,

— Có thấy chi đâu.

Andy thì thào,

— Đại ca có nghĩ Michelle sẽ đi tu không? Kỳ này tui còn thấy bả vô ca đoàn hát lễ Chúa Nhật nữa.

Peter trợn mắt,

— Tầm bậy! Michelle đi tu thì có mà tận thế. Tu hai gối thì họa may. Sư tỷ của mi mà đi tu thì thằng kép sẽ để lại cho ai? Tao mới thấy Michelle, hắn đi chơi với thằng kép ở trong khu thương xá Valley Fair tối hôm qua đó. Hai đứa nhìn tình tứ lắm. Mà mi biết tại sao hắn vô ca đoàn không? Tại thằng kép của hắn cũng ở trong ca đoàn. Nhưng thôi, bỏ chuyện đó đi, mi còn đói không? Nếu vẫn còn đói, gọi thêm cái sandwich nữa ăn đi.

Andy lắc đầu, miệng nói nửa nạc nửa mỡ, nửa Mỹ nửa Việt, tay gãi gãi tóc,

Thanks. I’m stuffed. I’m no rồi.

Nhìn Andy gãi gãi tóc, điệu bộ ngượng ngùng lúng túng, Peter như chợt hiểu ra,

— Mi, thiệt tình! Hóa ra sáng nay mi gọi nói có chuyện cần gặp gấp là chuyện ni…chuyện mượn tiền, phải không?

Nhìn Andy toét miệng ra cười, Peter sờ tay vào túi quần, mở ra cái bóp dầy cộm,

— Hên cho mi đó. Lúc nãy tại Michelle hắn khen tao giống như chú bé vô danh trong bài Phúc Âm Chúa hóa bánh, cho nên đã lỡ phóng lao thì phải theo lao, lỡ cho mi ăn chùa rồi, bây giờ đành phải móc tiền cho mi mượn đi chơi với bạn gái! Thiệt tình!

Andy nhìn những tờ giấy đô la màu xanh có ba số từ tay đại ca Peter, tiếp tục cười hì hì, tay chìa ra, miệng nói,

Thank you, đại ca! Thank you chú bé vô danh của Chúa.

Lạy Chúa, xin dậy chúng con biết mở lòng, rộng rãi, độ lượng với anh chị em của chúng con như chú bé vô danh của năm xưa. Lạy Chúa xin mở đôi mắt tâm hồn chúng con ra để chúng con nhận được chân dung những người anh chị em thiếu may mắn hơn mình, để chúng con biết nhường cơm sẻ áo, biết cho đi mà không tính toán, biết chia sẻ với mọi người chung quanh những hồng ân và đặc sủng mà Chúa đã ban tặng cho chúng con.

www.nguyentrungtay.com