Bài giải thích của Cha Capuchin Raniero Cantalamessa, cha giảng Phủ Giáo hoàng, về Lễ trọng Ba Ngôi Chí thánh.

"Máu Tôi thật là của uống"

“Thật, tôi bảo thật các ông, nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình; ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết. Vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi và tôi ở lại trong người ấy.”

Đoạn Tin Mừng tiếp nối bài đọc chương 6 thánh Gioan. Yếu tố mới là vào bài diễn từ về bánh Chúa Giêsu có thêm bài diễn từ về rượu; vào hình ảnh thức ăn Chúa Giêsu có thêm hình ảnh thức uống, ân huệ thịt và máu Người. Ở đây, sự biểu tượng Thánh Thể đạt tới chóp đỉnh và sự toàn vẹn.

Tuần qua chúng ta dã nói rằng muốn hiểu Thánh Thể, điều quan trọng là bắt đầu với những dấu Chúa Giêsu đã chọn. Bánh là dấu chỉ thức ăn, chỉ sự hiệp thông giữa những kẻ ăn bánh với nhau; qua bánh Chúa đến trên bàn thờ và tất cả công việc con người được thánh hoá. Chúng ta hãy xin cũng một vấn đề cho máu.

Từ máu có nghĩa gì cho chúng ta và nó gợi lên cái gì? Trước hết, từ máu gơi lên tất cả những đau khổ hiện hữu trong thế giới. Do đó, nếu trong dấu bánh công việc của con người đến tới bàn thờ, thì trong dấu máu tất cả đau khổ con người cũng tới đó. Sự đau khổ con người đến để được thánh hóa và đễ nhận lãnh ý nghĩa và hy vọng cứu chuộc nhờ máu của Con Chiên thanh sạch, với máu này sự đau khổ con người được kết hợp như những giọt nước hòa với rượu trong chén lễ.

Nhưng, tại sao, cách chính xác, Chúa Giêsu đã chọn rượu để chỉ máu của Người? Có phải màu sắc giống nhau không? Rượu chỉ cái gì cho con người? Rượu chỉ niềm vui, sự cử hành, rượu không chỉ sự hữu ích rất nhiều (như bánh) nhưng sự phấn khởi. Rượu không được sản xuất chỉ để uống, nhưng cũng để chúc mừng. Chúa Giêsu đã nhân số bánh bởi vì dân chúng cần, nhưng tại Cana Người đã nhân số rượu cho những thực khách thưởng thức. Kinh Thánh nói “chế rượu ngon cho phấn khởi lòng người, nhờ cơm bánh mà no lòng chắc dạ” (Tv 104: 15)

Nếu Chúa Giêsu đã chọn bánh và nước để lập Thánh Thể, có lẽ Người đã chỉ việc thánh hoá sự đau khổ mà thôi (“bánh và nước” trên thực tế đồng nghĩa với sự ăn chay, hảm mình và thống hối). Khi chọn bánh và rượu Người cũng muốn chỉ sự thánh hoá niềm vui.

Điều kỳ diệu là dường nào nếu chúng ta cũng học sống những niềm vui sống một cách Thánh Thể, nghĩa là, trong sự tạ ơn Chúa. Sự hiện diện và cái nhìn của Chúa không làm lu mờ những niềm vui lương thiện của chúng ta; ngược lại, mở rộng chúng.

Nhưng, thêm vào niềm vui, rượu cũng gợi lên một vấn đề trầm trọng. Trong bài đọc thứ hai chúng ta nghe lời cảnh cáo của Tông Đồ: “Đừng có say sưa chè chén, vì đó là sự trụy lạc, nhưng hãy tràn đầy Thần Khí.” Ngài gợi ý rằng sự uống rượu say sưa phải được phá ủy với “sự say sưa đúng mức Thần Khí,” một sự say thay thế sự say khác.

Hiện giờ có nhiều sáng kiến hồi phục giữa nhưng người có vấn đề say rượu. Họ cố gắng sử dụng tất cả những phương tiện được khoa học và khoa tâm lý gợi ý. Họ chỉ có thể được khuyến khích và nâng đỡ. Nhưng những kẻ tin sẽ không quên những phương tiện thiêng liêng. đó là sự cầu nguyện, các bí tích và lời Chúa.

Trong tác phẩm, “The Russian Pilgrim,”-Người hành hương Nga”- có nói tới một truyện thật. Một người lính nghiện rượu và bị ngăm dọa bãi dịch, đến gặp một đan sĩ thánh thiện hỏi phải làm gì để chiến thắng tính xấu của anh. Vị đan sĩ dạy anh đọc một chương Tin Mừng mỗi tối trước khi đi ngủ.

Người lính mua một quyển sách Tin Mừng và bắt đầu đọc cách siêng. năng Nhưng không bao lâu sau anh buồn bực trở lại gặp đan sĩ và nói với ngài: “Thưa Cha, con rất dốt và con không hiểu gì về điều con đã đọc! Xin Cha cho con điều gì khác để làm.”

Đan sĩ trả lời: “Con hãy tiếp tục đọc. Con không hiểu, nhưng những quỉ dữ hiểu và run sợ.” Người lính làm theo và được giải thoát khỏi tính xấu của anh. Tại sao không thử làm như vậy?