THÁNH LAURENSÔ
Sa–lem có Tê-pha-nô
Rô-ma có thánh Lau –ren-sô sáng ngời
Thánh Lê-ông khen Người như thế
Lau–ren–sô Phó tế lừng danh
Một dòng máu nóng trung thành
Chết vì Hội Thánh vì danh Chúa Trời
Tây Ban Nha quê Người sinh hạ
Sang Rô-ma với cả niềm tin
Trở thành Phó tế tuyển riêng
Đứng đầu bẩy Phó tế chuyên việc lành
Làm quản lý trung thành liêm khiết
Giúp người nghèo tha thiết tận tâm
Chính Người còn được đặc ân
Là thầy trợ tế thiết thân Giáo Hoàng
Thời bách hại trong hang toại đạo
Đức Giáo Hoàng giảng giáo khuyên răn
Một ngày tháng tám trong năm
Hai trăm năm tám ( 258 ) lính săn bắt Ngài.
Dâng thánh lễ trên tay chưa dứt
Chúa Giêsu và Đức Giáo Hoàng
Ôi hai hy lễ dịu dàng
Đấng trên bàn thánh, Đấng sang pháp trường.
Lau-ren-sô khát đường tử đạo
Khóc theo sau Đức Giáo Hoàng trình:
“Cha đi đâu có một mình
Không cho con được thân chinh đi cùng?
Đấng tế lễ khoan dung sao thế
Sao không cho giúp lễ đi cùng?
Cha thường hợp lễ dâng chung
Sao Cha lại để con không bằng lòng?
Không có lẽ Cha còn không thấy
Kẻ dưới quyền với bấy việc sao
Xin Cha hãy thử xem nào
Chức năng Hội Thánh con vào xứng không?
Tính cho tới đến hôm nay đó
Chính là con, Cha phó cho con
Hết lòng cẩn thận lo toan
Từng dòng máu Chúa phát ban mọi người”
Đức Giáo Hoàng trả lời thật rõ:
“ Hỡi con! Cha không bỏ con đâu
Vì tin, con phải đương đầu
Một cơn bách hại cực sầu đợi con.
Cha già yếu sức mòn đi trước
Cuộc khải hoàn tiếp bước phần con.
Con đừng sầu khóc héo hon
Trong ba ngày nữa lượt con theo thày
Con về hãy chia ngay của cải
Cho người nghèo khỏi phải Vua thu”
Lưỡi gươm đao phủ êm ru
Thánh Cha đệ nhị Xít – tô lìa đời
Lau-ren-sô kíp thời phân phát
Hết bạc tiền cho các kẻ nghèo
Lượt Người bị bắt tiếp theo
Buổi đầu trong ngục vẫn treo gương lành
Một người mù trong thành mong mỏi
Người đặt tay chữa khỏi bệnh tình
Người ghi Thánh giá trên mình
Anh liền được khỏi quang minh giữa trời.
Người mù đến nhiều nơi nao nức
Vì tình thương, vì Đức Chúa Trời
Người đều chữa hết mọi người
Huân công nhân đức sáng ngời vang xa
Hy – bo – li – tô là cai ngục
Quan trên giao hối thúc hỏi dò
Lau-ren-sô chỉ nhà kho
Bạc tiền Toà Thánh nộp cho vua dùng.
Thánh nhân đãnói cùng cai ngục
Đừng tìm vàng trần tục phù hoa
Hãy tìm vàng thật tức là
Nước trời vĩnh phúc chan hoà tình thương.
Viên cai ngục quyết đường tòng giáo
Cùng gia đình chịu đạo bởi Người,
Vì say giáo lý Nước trời
Vì ơn lạ chữa người mù sáng lên.
Quan La-mã luân phiên gạn hỏi
Lau-ren-sô hãy nói kho vàng
Thánh nhân điềm tĩnh đàng hoàng
Khất ba ngày nữa kho tàng nộp quan
Thời gian đủ gọi toàn kẻ khó
Và bệnh nhân miền đó tập trung
Lau-re-sô rất ung dung
Mời quan đến nhận của chung bạc vàng:
“ Đây là cả kho tàng Giáo Hội”
Quan hiểu ra liền nổi lôi đình
Giao Người cho lính hành hình
Đòn roi xé nát thân mình Thánh nhân.
Lại ra án chết dần cho khổ
Thanh sắt nung hùng hổ ấn vào
Thánh nhân xin Chúa chí cao
Thương mình với cả kẻ bao quanh mình.
Rô-ma-nút một binh lính trẻ
Xin tái sinh với cả lòng tin
Sau lần thứ nhất hành hình
Người làm phép rửa, hiển vinh Chúa Trời.
Chiều tối đến án Người kết thúc
Vẫn trung kiên trước lúc hành hình:
“Tôi tin kính Chúa hết tình
Và tôi phục vụ một mình Ngài thôi,
Chính vì thế mà tôi không sợ
Mọi khổ hình man rợ các ông
Hết đêm sẽ tới hừng đông
Vượt qua tăm tối ánh hồng chói chang”
Lửa đãcháy nung giàn sắt đỏ
Lau-ren-sô nằm bó sát giường
Anh hùng can đảm phi thường
Lửa thiêng cũng cháy tình thương trong người
Vẫn bình tĩnh cất lời bình thản
“ Hãy lật nghiêng mà “ rán” từng nơi”
Lát sau lại cất tiếp lời
“ Bây giờ đãchín xin mời quan ăn”
Đoạn ngửa mặt chân thành khôn tả
“ Chúa của con, con tạ ơn Người
Đã thương mở rộng cửa trời
Nhận con vào chốn muôn đời nghỉ ngơi”
Trên bia mộ của Người còn khắc
Lời Giáo Hoàng Đa-mát-cô rằng
“ Khổ hình, roi sắt, lửa giàn”
Lau-ren-sô đã khải hoàn vì tin”
Một đền thánh xây trên ngôi mộ
Trải thời gian kiên cố vững vàng
Đền thờ được đứng vào hàng
Một trong bảy đại hoàng đài Rô-ma
Người nằm đó như là của lễ
Chờ đôi tay Thượng tế đời đời
Dâng lên Vua cả trên trời
Cầu cho Giáo Hội sáng ngời niềm tin
Sa–lem có Tê-pha-nô
Rô-ma có thánh Lau –ren-sô sáng ngời
Thánh Lê-ông khen Người như thế
Lau–ren–sô Phó tế lừng danh
Một dòng máu nóng trung thành
Chết vì Hội Thánh vì danh Chúa Trời
Tây Ban Nha quê Người sinh hạ
Sang Rô-ma với cả niềm tin
Trở thành Phó tế tuyển riêng
Đứng đầu bẩy Phó tế chuyên việc lành
Làm quản lý trung thành liêm khiết
Giúp người nghèo tha thiết tận tâm
Chính Người còn được đặc ân
Là thầy trợ tế thiết thân Giáo Hoàng
Thời bách hại trong hang toại đạo
Đức Giáo Hoàng giảng giáo khuyên răn
Một ngày tháng tám trong năm
Hai trăm năm tám ( 258 ) lính săn bắt Ngài.
Dâng thánh lễ trên tay chưa dứt
Chúa Giêsu và Đức Giáo Hoàng
Ôi hai hy lễ dịu dàng
Đấng trên bàn thánh, Đấng sang pháp trường.
Lau-ren-sô khát đường tử đạo
Khóc theo sau Đức Giáo Hoàng trình:
“Cha đi đâu có một mình
Không cho con được thân chinh đi cùng?
Đấng tế lễ khoan dung sao thế
Sao không cho giúp lễ đi cùng?
Cha thường hợp lễ dâng chung
Sao Cha lại để con không bằng lòng?
Không có lẽ Cha còn không thấy
Kẻ dưới quyền với bấy việc sao
Xin Cha hãy thử xem nào
Chức năng Hội Thánh con vào xứng không?
Tính cho tới đến hôm nay đó
Chính là con, Cha phó cho con
Hết lòng cẩn thận lo toan
Từng dòng máu Chúa phát ban mọi người”
Đức Giáo Hoàng trả lời thật rõ:
“ Hỡi con! Cha không bỏ con đâu
Vì tin, con phải đương đầu
Một cơn bách hại cực sầu đợi con.
Cha già yếu sức mòn đi trước
Cuộc khải hoàn tiếp bước phần con.
Con đừng sầu khóc héo hon
Trong ba ngày nữa lượt con theo thày
Con về hãy chia ngay của cải
Cho người nghèo khỏi phải Vua thu”
Lưỡi gươm đao phủ êm ru
Thánh Cha đệ nhị Xít – tô lìa đời
Lau-ren-sô kíp thời phân phát
Hết bạc tiền cho các kẻ nghèo
Lượt Người bị bắt tiếp theo
Buổi đầu trong ngục vẫn treo gương lành
Một người mù trong thành mong mỏi
Người đặt tay chữa khỏi bệnh tình
Người ghi Thánh giá trên mình
Anh liền được khỏi quang minh giữa trời.
Người mù đến nhiều nơi nao nức
Vì tình thương, vì Đức Chúa Trời
Người đều chữa hết mọi người
Huân công nhân đức sáng ngời vang xa
Hy – bo – li – tô là cai ngục
Quan trên giao hối thúc hỏi dò
Lau-ren-sô chỉ nhà kho
Bạc tiền Toà Thánh nộp cho vua dùng.
Thánh nhân đãnói cùng cai ngục
Đừng tìm vàng trần tục phù hoa
Hãy tìm vàng thật tức là
Nước trời vĩnh phúc chan hoà tình thương.
Viên cai ngục quyết đường tòng giáo
Cùng gia đình chịu đạo bởi Người,
Vì say giáo lý Nước trời
Vì ơn lạ chữa người mù sáng lên.
Quan La-mã luân phiên gạn hỏi
Lau-ren-sô hãy nói kho vàng
Thánh nhân điềm tĩnh đàng hoàng
Khất ba ngày nữa kho tàng nộp quan
Thời gian đủ gọi toàn kẻ khó
Và bệnh nhân miền đó tập trung
Lau-re-sô rất ung dung
Mời quan đến nhận của chung bạc vàng:
“ Đây là cả kho tàng Giáo Hội”
Quan hiểu ra liền nổi lôi đình
Giao Người cho lính hành hình
Đòn roi xé nát thân mình Thánh nhân.
Lại ra án chết dần cho khổ
Thanh sắt nung hùng hổ ấn vào
Thánh nhân xin Chúa chí cao
Thương mình với cả kẻ bao quanh mình.
Rô-ma-nút một binh lính trẻ
Xin tái sinh với cả lòng tin
Sau lần thứ nhất hành hình
Người làm phép rửa, hiển vinh Chúa Trời.
Chiều tối đến án Người kết thúc
Vẫn trung kiên trước lúc hành hình:
“Tôi tin kính Chúa hết tình
Và tôi phục vụ một mình Ngài thôi,
Chính vì thế mà tôi không sợ
Mọi khổ hình man rợ các ông
Hết đêm sẽ tới hừng đông
Vượt qua tăm tối ánh hồng chói chang”
Lửa đãcháy nung giàn sắt đỏ
Lau-ren-sô nằm bó sát giường
Anh hùng can đảm phi thường
Lửa thiêng cũng cháy tình thương trong người
Vẫn bình tĩnh cất lời bình thản
“ Hãy lật nghiêng mà “ rán” từng nơi”
Lát sau lại cất tiếp lời
“ Bây giờ đãchín xin mời quan ăn”
Đoạn ngửa mặt chân thành khôn tả
“ Chúa của con, con tạ ơn Người
Đã thương mở rộng cửa trời
Nhận con vào chốn muôn đời nghỉ ngơi”
Trên bia mộ của Người còn khắc
Lời Giáo Hoàng Đa-mát-cô rằng
“ Khổ hình, roi sắt, lửa giàn”
Lau-ren-sô đã khải hoàn vì tin”
Một đền thánh xây trên ngôi mộ
Trải thời gian kiên cố vững vàng
Đền thờ được đứng vào hàng
Một trong bảy đại hoàng đài Rô-ma
Người nằm đó như là của lễ
Chờ đôi tay Thượng tế đời đời
Dâng lên Vua cả trên trời
Cầu cho Giáo Hội sáng ngời niềm tin